Chương 46: Mất đi rồi lại có được
Tống Điềm nằm bò ra cửa sổ nhìn ra ngoài, uể oải rũ vai.
“Thật sự không thấy bóng dáng Hoạch Hoạch đâu cả...”
Tống Khai Tâm có chút bất lực, “Hôm qua chẳng phải đã tìm khắp rồi sao, sáng nay lại tìm nữa, không biết còn tưởng Vân Hoạch là con gái cậu ấy chứ. Đáng lẽ hôm qua cậu nên đi cùng đại ca, để khỏi mất hồn mất vía, lải nhải suốt.”
“Cậu biết gì, đồ đàn ông máu lạnh.”
“Ừ ừ, tôi máu lạnh...”
Mặt trời lên cao, Vân Hoạch đổ rất nhiều mồ hôi, bước chân dần chậm lại.
Thời tiết đẹp đến mức kỳ lạ.
Vết nứt phía xa vẫn chưa khép lại, thậm chí trông còn rộng hơn một chút.
Đi suốt một ngày rưỡi, vẫn chưa thể đi vòng qua khu vực vết nứt.
Vân Hoạch nghi ngờ vực sâu này đã chia đôi cả đại lục, kiểu đi thế nào cũng không thể vòng qua được.
Cô nhìn mặt trời ở hướng chính nam, quyết định quay về.
Cô đã cố hết sức, còn lại thì phó mặc cho ông trời.
Nhiệt độ thực ra không cao lắm, vậy mà Vân Hoạch lại nóng đến hoa mắt.
Cô ngồi bệt xuống đất, nghỉ một lúc lâu mới đứng dậy tiếp tục lên đường.
Từ nửa đêm đến giữa trưa, Chu Thanh Tuấn đã tìm rất nhiều nơi, vẫn không thấy bóng dáng Vân Hoạch đâu.
Hy vọng vừa vụt tắt lại được thắp lên, cứ thế lặp đi lặp lại...
Anh bắt đầu men theo mép vết nứt tiến về phía trước. Vân Hoạch không thể vượt qua vết nứt, chắc chắn sẽ phải đi vòng đến sào huyệt của U Lan Hoa, như vậy, bọn họ nhất định sẽ gặp nhau.
Anh đi rất nhanh, vượt xa chỗ nghỉ của đội, vẫn chưa thấy Vân Hoạch đâu.
Anh bắt đầu nghi ngờ, nghi ngờ mình đã đi sai hướng, lỡ như Vân Hoạch đi vòng từ phía tây thì sao.
Tuy đi vòng phía tây xa hơn, nhưng lỡ như thật thì sao.
Anh vội vã quay lại, đi được một lúc, anh tưởng mình hoa mắt.
Anh thật sự nhìn thấy bóng dáng Vân Hoạch.
“Vân Hoạch!”
Vân Hoạch khựng lại, không thể tin nổi quay đầu lại.
Là Chu Thanh Tuấn.
Cô đỏ hoe vành mắt, nước mắt rơi lã chã, dùng hết sức lực chạy đến lao vào lòng Chu Thanh Tuấn.
“Chu Thanh Tuấn, anh trai... là anh thật sao?”
Chu Thanh Tuấn ôm chặt Vân Hoạch, cả người run lên vì mất rồi lại có được.
“Vân Hoạch, sao em không nghe lời, ở căn cứ không tốt sao? Sao phải mạo hiểm đi theo, nếu anh không biết, nếu anh không ra tìm em... làm vậy, có đáng không?”
Giọng anh nghẹn lại.
Vân Hoạch ngẩng đầu trong lòng anh, đôi mắt đẹp phủ một lớp sương mù, khẽ khàng nói: “Đáng giá, vì là anh, tất cả đều đáng giá. Anh trai, em tưởng cả đời này không bao giờ gặp lại anh nữa, em sợ lắm.”
Trong lòng Chu Thanh Tuấn dâng lên một nỗi đau nhói, anh không chịu nổi việc cô dùng giọng điệu khép nép như vậy để nói chuyện với mình.
Anh xoa nhẹ má cô, dịu dàng nói: “Đừng sợ, không sao rồi, sau này không được lén bỏ đi nữa, biết chưa?”
Vân Hoạch nũng nịu cọ cọ vào lòng bàn tay anh, “Anh trai, em sau này nhất định sẽ ngoan, anh để em đi cùng anh, anh đừng đuổi em đi nữa, được không?”
Lo lắng, bất lực, tức giận, đau lòng... tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau, Chu Thanh Tuấn véo nhẹ má Vân Hoạch.
“Bên ngoài rất nguy hiểm, Vân Hoạch, em có thể có trách nhiệm với bản thân mình một chút được không?”
“Nhưng em sợ sau này thật sự không gặp được anh nữa.”
Vân Hoạch ôm Chu Thanh Tuấn làm nũng, “Anh trai, em mệt lắm, chân đau, anh bế em được không...”
Chu Thanh Tuấn bế bổng Vân Hoạch lên.
Nhưng xung quanh trống trải, chẳng có chỗ nào để nghỉ ngơi.
Anh lấy từ không gian ra một phòng nghỉ nhỏ, bế Vân Hoạch bước vào.
Vân Hoạch nằm gọn trong lòng Chu Thanh Tuấn, tinh thần phấn chấn trở lại, “Anh trai, anh giỏi thật đấy, ngay cả nhà cũng có thể biến ra, anh là Mỹ Hầu Vương sao?”
“Mỹ Hầu Vương gì?”
“Là một con khỉ rất lợi hại.”
Chu Thanh Tuấn cởi giày của Vân Hoạch, những ngón chân trắng nõn bị trầy da.
Anh đau lòng nhíu mày, “Đau không?”
“Đau, anh xoa cho em đi, rửa sạch rồi xoa.” Vân Hoạch cắn môi đáng thương, như thể nếu Chu Thanh Tuấn từ chối thì cô sẽ khóc ngay lập tức.
“Có muốn tắm không?” Chu Thanh Tuấn hỏi.
“Muốn!”
Tình hình hôm qua không thích hợp để tắm, khó chịu vô cùng.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên, Vân Hoạch ngồi trong bồn tắm, nắm chặt lấy ngón tay Chu Thanh Tuấn, không cho anh đi.
“Anh trai, anh ở đây với em, em sợ.”
Chu Thanh Tuấn chấm nhẹ lên trán cô, “Bây giờ biết sợ rồi à? Hôm qua tự ý rời khỏi căn cứ sao không thấy sợ.”
Vân Hoạch bĩu môi, nhỏ giọng thanh minh, “Em không có lén, em rời đi một cách đường hoàng.”
“Anh trai, anh còn chưa trả lời em đâu, để em đi cùng anh, được không?”
Nói rồi, cô ngồi thẳng dậy trong bồn tắm, cánh tay trắng ngần vòng qua cổ Chu Thanh Tuấn, khẽ lắc lư.
Chu Thanh Tuấn đỏ vành tai, cánh tay cứng đờ một lúc, rồi mới nắm lấy bờ vai trần của Vân Hoạch ấn cô xuống nước.
Những cánh hoa rực rỡ rơi trên mặt nước, vừa đủ che đi làn da trắng nõn.
Chu Thanh Tuấn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, “Ngoan ngoãn tắm đi, đừng cử động.”
Vân Hoạch vẫn cố cử động.
Những giọt nước trong veo rơi trên gò má, Chu Thanh Tuấn bất lực nhưng cưng chiều lắc đầu, “Vân Hoạch.”
Vân Hoạch cắn môi, ấm ức ngồi ngay ngắn lại, “Anh trai, anh mắng em.”
Chu Thanh Tuấn đau lòng xoa má cô, “Không phải mắng em, nam nữ khác biệt, tắm cho tử tế, chúng ta nói chuyện, được không?”
“Thôi được, vậy anh trả lời câu hỏi lúc nãy của em đi.”
Vẻ mặt Chu Thanh Tuấn nghiêm túc hơn một chút, “Vân Hoạch, em thật sự muốn rời căn cứ để đi cùng anh sao?”
“Vâng.” Vân Hoạch gật đầu, làm nũng nói: “Anh trai, nếu anh không cho phép thì em sẽ lén đi theo.”
Chu Thanh Tuấn tức giận véo nhẹ chóp mũi cô.
“Sẽ rất nguy hiểm.”
“Em không sợ.”
“Sẽ rất khổ...”
“Em cũng không sợ, chỉ cần được ở bên anh trai là được.”
“Sẽ rất mệt, Vân Hoạch...”
Vân Hoạch đưa bàn tay còn dính nước chặn lên môi Chu Thanh Tuấn, “Anh trai, em không sợ, em chỉ muốn ở bên anh, anh đi đâu em đi đó, đừng bỏ rơi em, được không?”
“Hôm qua nhìn thấy vết nứt, em sợ lắm, em sợ anh đã vượt qua vết nứt rồi, sợ em không bao giờ gặp lại anh nữa, may mà ông trời thương em, để em được gặp lại anh...”
Nói đến đó, Vân Hoạch đỏ hoe vành mắt, những giọt lệ long lanh lăn dài theo khóe mắt, được Chu Thanh Tuấn nhẹ nhàng đón lấy trong lòng bàn tay.
“Đừng khóc nữa, anh đồng ý với em...” Anh khẽ nói.
Vân Hoạch khựng lại, đôi mắt long lanh phấn khích, “Anh trai, anh nói thật chứ?”
“Ừ, thật.”
“Anh trai, anh tốt quá, em thích anh lắm, rất thích rất thích, thích nhất luôn.”
Cô trực tiếp bước ra khỏi bồn tắm, lao vào lòng Chu Thanh Tuấn, làn da trắng nõn còn vương những cánh hoa rực rỡ.
Chu Thanh Tuấn nuốt nước bọt, vội vàng lấy quần áo từ không gian ra quấn quanh người Vân Hoạch.
Anh nghiêm mặt lại, nghiêm túc nói: “Em có thể đi theo anh, nhưng, những hành động như thế này, sau này nhất định phải chấm dứt.”
