Chương 47: Cố ý trêu chọc (Anh ơi, em đau chân~ Em muốn làm bạn gái anh)
“Tại sao?”
Vân Hoạch tươi cười rạng rỡ, một tay quàng lấy cổ Chu Thanh Tuấn, đầu ngón tay nghịch ngợm lướt trên ngực anh.
“Vì chúng ta là bạn bè, làm vậy là không đúng. Vân Hoạch, ngoan nào.”
Chu Thanh Tuấn nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô, giữ chặt sau lưng.
Vân Hoạch vẫn không chịu yên, tay không động được thì dùng mặt. Gò má trắng ngần của cô khẽ cọ vào hõm cổ anh, rồi từ từ hôn lên yết hầu đang chuyển động vì xao động.
“Anh ơi, em không muốn làm bạn anh, em muốn làm bạn gái anh, bạn gái của Chu Thanh Tuấn... được không?”
“Không được.”
Chu Thanh Tuấn từ chối rất dứt khoát.
Anh nghiêng mặt tránh nụ hôn của cô, đôi mắt trong veo đã nhuốm chút ham muốn.
Vân Hoạch nhìn thấy, ấm ức nhìn anh một lúc, thấy không có tác dụng, liền nhẹ nhàng cắn lên cổ anh.
“Anh ơi, tại sao lại không được? Rõ ràng chúng ta rất hợp nhau mà.”
Tiếng rên khe khẽ vang lên, thân thể Chu Thanh Tuấn căng cứng, hơi thở gấp gáp.
“Vân Hoạch!”
“Anh lại mắng em.”
Chu Thanh Tuấn bất lực: “Anh không mắng em, chúng ta không nói chuyện này nữa, được không?”
“Nhưng em muốn làm bạn gái anh...”
“Không được.”
“Keo kiệt quá! Chu Thanh Tuấn, anh keo kiệt quá!”
Vân Hoạch tức giận bò xuống khỏi người Chu Thanh Tuấn, khoanh tay, ngồi cách anh thật xa.
Chu Thanh Tuấn không nhịn được bật cười: “Trên người có chỗ nào bị thương không?”
Vân Hoạch dùng đầu ngón chân khẽ cọ vào bắp chân anh, cố tình trêu chọc. Đôi chân thon thả như ngọc bạch ngọc thượng hạng, mịn màng đến chói mắt.
“Anh vừa nãy chẳng phải đã thấy rồi sao? Sao còn hỏi nữa? Chẳng lẽ anh không định chịu trách nhiệm với em à?”
“Vân Hoạch.”
Chu Thanh Tuấn nắm chặt mắt cá chân cô, gân xanh trên cánh tay nổi lên, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút người vào.
Vân Hoạch rụt chân lại, không rút ra được.
“Anh ơi, đau~”
“Mà này, sao anh cứ gọi tên em mãi thế? Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng, em nghe đây.”
Cổ họng Chu Thanh Tuấn ngứa ngáy, giọng khàn khàn nghiêm nghị: “Vân Hoạch, đừng làm mấy động tác cố tình trêu chọc này nữa, hiểu chưa?”
Ngoài miệng thì nói vậy, trong lòng thì không phải.
Vân Hoạch vô tội chớp chớp mắt: “Anh ơi, ai trêu chọc anh chứ? Em đau chân, anh vừa nãy nói sẽ xoa chân cho em, chẳng lẽ anh nuốt lời rồi sao?”
Chu Thanh Tuấn nhìn cô vài giây, thở dài bất lực, đặt chân cô lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp.
Đúng là biết hành hạ người khác mà...
Vân Hoạch thoải mái nheo mắt, thản nhiên chỉ huy Chu Thanh Tuấn, đôi chân thon cứ nghịch ngợm không yên.
“Anh ơi, xoa mạnh chút, nhột quá.”
“Đừng cử động!”
Chu Thanh Tuấn bị cô làm cho tâm phiền ý loạn, đành một tay giữ chặt mắt cá chân cô, một tay nhẹ nhàng xoa bóp, đề phòng cô làm ra chuyện quá đáng.
Vân Hoạch ngoan ngoãn không nhúc nhích, hàng mi dài chớp chớp.
Cô nhìn cổ anh đỏ ửng, tò mò đưa tay sờ: “Anh ơi, anh sao vậy? Nóng quá, không phải bị bệnh chứ?”
Chu Thanh Tuấn thật sự bất lực, nhưng lại không biết phải làm sao.
Cô không thể ngoan được một lúc sao?
“Vân Hoạch, đừng chạm vào anh, được không?” Ánh mắt anh mang theo chút van lơn.
“Được thôi, em nghe lời nhất mà. Anh ơi, sau này anh không được nói em không ngoan đâu nhé~”
Vân Hoạch cười, rộng lượng thu tay về. Ai bảo anh ngoài miệng thì nói vậy, cô chỉ thích nhìn vẻ mặt bất lực của anh thôi.
Chu Thanh Tuấn thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhiệt độ trên người vẫn không có dấu hiệu hạ xuống.
Vân Hoạch được hầu hạ thoải mái, cuối cùng chui vào lòng anh, buồn ngủ gật gù.
Đúng là ôm đùi vẫn sướng hơn một mình nhiều.
“Anh ơi, em đói...”
Chu Thanh Tuấn dừng động tác, lấy sữa và bánh mì đưa cho cô: “Ăn tạm chút lót dạ đi, chúng ta còn phải lên đường đến căn cứ số 26.”
“Vâng, anh cũng ăn đi.”
Vân Hoạch ăn từng miếng nhỏ, không quên đút cho Chu Thanh Tuấn.
Lòng Chu Thanh Tuấn mềm nhũn, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Lúc ngoan thì ngoan đến mềm lòng, lúc mạnh thì mạnh đến bất lực.
Ăn xong, Chu Thanh Tuấn thu lại căn nhà nhỏ, nắm tay Vân Hoạch đi về phía căn cứ số 26.
Anh vốn định để cô ở lại với Tống Điềm và những người khác đợi anh, nhưng nghĩ đến tiền sử của cô, vẫn thấy mang cô theo bên cạnh đáng tin hơn.
Vân Hoạch đi được hai bước liền dừng lại, lắc lắc cánh tay anh, giọng nũng nịu: “Anh ơi, em đau chân, đi không nổi.”
Chu Thanh Tuấn chấm chấm trán cô, cúi người xuống: “Lại đây, anh cõng em. Sau này không được chạy lung tung không biết nặng nhẹ thế nữa, biết chưa?”
Vân Hoạch nhăn nhở cười, hưng phấn bò lên lưng anh.
“Dạ, em biết rồi. Cảm ơn anh, anh tốt quá.”
“Lần này đúng là em đã mất cảnh giác. Vì lần trước chúng ta cùng đi qua sào huyệt của U Lan Hoa, em biết đường, anh lại đưa cho em nhiều công cụ phòng thân, nên em lơ là. Không ngờ giữa đường lại xuất hiện khe nứt lớn như vậy. Sau này em sẽ bám chặt lấy anh.”
“Không trách em đâu. Khe nứt rộng và dài đến mức không thấy điểm cuối như vậy, chúng ta cũng là lần đầu thấy.” Chu Thanh Tuấn dịu giọng an ủi.
“Anh ơi, anh dịu dàng và thấu hiểu quá.” Vân Hoạch áp sát vào tai anh, hơi thở ấm áp bao quanh anh.
Chu Thanh Tuấn khựng lại một chút, rồi giả vờ bình tĩnh tiếp tục bước.
Thỉnh thoảng có vài con zombie cấp thấp lẻ tẻ xuất hiện, còn chưa kịp lại gần đã bị anh giải quyết.
Vân Hoạch nhìn tinh hạch tự động bị hút vào không gian, ngưỡng mộ nhìn Chu Thanh Tuấn: “Anh ơi, dị năng năng lượng của anh có thể tạo ra đạo cụ hút tinh hạch không? Em muốn lắm.”
“Em không muốn đào tinh hạch, dính nhớp nháp, dính vào tay khó chịu lắm.”
“Mấy hôm nay anh rảnh sẽ nghiên cứu thử.” Chu Thanh Tuấn bình tĩnh nói.
Vân Hoạch kinh ngạc trừng mắt: “Thật sự được sao?”
“Về lý thuyết là được, chỉ cần xem anh có thành công hay không.”
Vân Hoạch khẽ đung đưa đôi chân, ghé sát tai anh nũng nịu: “Anh giỏi như vậy, làm gì cũng sẽ thành công thôi.”
Chu Thanh Tuấn khẽ nhếch khóe môi, niềm hạnh phúc lan tỏa trong lòng.
Thứ vừa khiến anh khao khát vừa khiến anh sợ hãi.
“Khát không? Có muốn uống nước không?”
“Muốn!”
Một chiếc cốc thủy tinh màu hồng có ống hút được đưa đến bên môi Vân Hoạch.
Vân Hoạch vui mừng nhận lấy, ngắm nghía mãi.
“Cốc đẹp quá.”
Đột nhiên, không biết nghĩ đến điều gì, cô u oán nhìn Chu Thanh Tuấn: “Anh ơi, cái cốc này nhìn là biết đồ con gái dùng, chẳng lẽ là do cô gái nào tặng anh à?”
Giọng cô đầy ghen tuông.
Chu Thanh Tuấn nhếch khóe môi: “Đây là vật tư thu thập được lúc trước khi vừa thức tỉnh dị năng không gian. Vì không dùng đến nên để trong đáy hòm đã lâu.”
Vân Hoạch lại vui vẻ: “Vậy mới đúng chứ. Anh ơi, anh là của em.”
Chu Thanh Tuấn khẽ lắc đầu: “Tính trẻ con.”
“Em không có!”
“Được rồi, không có.”
Hai người vừa đi vừa nói cười, bầu không khí thoải mái dễ chịu. Không biết từ lúc nào, căn cứ số 26 đã hiện ra ở phía xa.
