Chương 55: Lâm Nhất Phàm nuốt nhầm tinh hạch
Tô Tiểu Tiểu không hiểu, cùng là tinh hạch, sao Cửu Điều ăn vào thì phun lửa, còn Đại Tráng ăn vào chẳng thấy gì?
Vắt óc suy nghĩ cả buổi, Tô Tiểu Tiểu cho rằng, chắc là lúc mảnh sao chổi rơi xuống Trái Đất, Cửu Điều vô tình ăn phải một hai mảnh trong đó, nên mới có dị năng.
Nghĩ lại cũng là một sự tình cờ.
Cô ước lượng trong mấy cái tinh hạch này, chắc có chứa thành phần tương tự mảnh sao chổi, chỉ là số lượng rất ít, nên ăn một hai viên chưa phát huy được tác dụng.
Nghĩ vậy, Tô Tiểu Tiểu liền nói với Cửu Điều: “Bé cưng, thứ này ăn ít chắc vô dụng, em đi kiếm thêm cho Đại Tráng ăn thử xem.”
Cửu Điều (hào hứng): “Aoooo~~~”
Đại Tráng (lắc đầu vẫy đuôi): “Aoooo~~~ aoo aoo~~~”
Tô Tiểu Tiểu không hiểu, thứ này ngon vậy sao?
Dù sao bây giờ bảo cô ăn, một là thời cơ chưa chín, hai là cô thực sự không nuốt nổi, cứ nghĩ đồ trong đầu xác sống, chẹp chẹp, nghĩ thôi đã thấy ghê!
Bây giờ cô cầm còn phải bọc giấy, sợ dính tay, ăn thì càng không thể!
Cửu Điều nhận lệnh, dẫn Đại Tráng phóng một mạch ra ngoài.
Tô Tiểu Tiểu cũng mặc kệ chúng, trèo lên giường ôm Lâm Nhất Phàm ngủ một giấc ngon lành.
Hôm nay bữa tối của căn cứ chuẩn bị khá muộn.
Vì vụ nhân viên nhà bếp bị đầu độc, mọi người trong lòng đều không thoải mái, cứ sợ ăn một bữa là bị chết độc.
Nghiêm Tín còn phải người tâm phúc ra tay nấu nướng, trong ngoài nhà ăn toàn là lính gác tuần tra.
Tối, Nghiêm Tín cho mỗi tòa nhà bầu hai người phụ trách làm quản lý, tập hợp họ lại họp, sắp xếp xong, từ nay mỗi tòa nhà trong căn cứ đặt một nhà ăn, do cư dân tòa đó dưới sự giám sát của lính gác thay phiên nấu.
Nguyên liệu nấu ăn do Hà Chí đích thân sắp xếp phát, đảm bảo không sai sót.
Tiếng chuông báo ăn tối vang lên, Tô Tiểu Tiểu xuống lầu lấy cơm mang về phòng, rồi không ra ngoài nữa, cứ ở lì trong phòng.
Bữa tối nay là cháo kiều mạch, rất đạm bạc. Tô Tiểu Tiểu để hộp cơm lên bàn, lấy từ không gian ra một hộp trứng bắc thảo ớt xanh, ăn kèm với cháo kiều mạch.
Lúc này, cô không lo đồ ăn có độc, dù sao vừa xảy ra chuyện đầu độc, thằng ngốc mới lại hạ độc vào lúc này.
Huống chi Nghiêm Tín kiểm soát rất chặt. Vậy nên an toàn thực phẩm hiện tại Tô Tiểu Tiểu không cần lo.
Tuy nhiên, cô chuẩn bị nhanh chóng rời đi, phải đi tìm Tô Thừa Doãn. Lâu không gặp, không biết bây giờ cậu ấy thế nào?
Mấy ngày nay trời nắng to, đường lầy lội đã khô bớt, nhiều nhất một tuần nữa là đường khô hẳn.
Lúc đó cô mới lái xe được, không thì toàn đường bùn ướt, căn bản không lái nổi, lốp sẽ lún ngay.
Ăn tối xong, Tô Tiểu Tiểu lấy máy tính bảng từ không gian ra xem một bộ phim, nghe nhạc một lúc, rồi rửa mặt đi ngủ.
Nửa đêm đầu Cửu Điều chưa về.
Trước khi bác sĩ nữ biến dị bị loại bỏ, Cửu Điều không yên tâm về Tô Tiểu Tiểu và Lâm Nhất Phàm, một đêm chạy ra cửa canh vài lần.
Sau khi nữ bác sĩ bị giải quyết, nó thường hay cả đêm cùng Đại Tráng ra ngoài làm nhiệm vụ, trông như một con chó nghiệp vụ thực thụ.
Trước đây không biết nó đi làm nhiệm vụ hay chơi, nhưng từ hôm qua, nó không làm nhiệm vụ nữa, cứ đi tìm xác sống để nướng lửa, Đại Tráng cũng bị lây, hớn hở chạy theo nó khắp nơi lục tinh hạch.
Tiếc là công lao từ tối qua đến giờ, cũng chỉ được ba viên tinh hạch.
Một viên ở chỗ Tô Tiểu Tiểu, hai viên kia mới tìm được hôm nay, bị Đại Tráng ăn giòn tan.
Ngủ đến nửa đêm, ngoài cửa vang lên tiếng “một hai một” chó gõ cửa, kéo dài rất lâu, cuối cùng đánh thức Tô Tiểu Tiểu trong mơ.
Tô Tiểu Tiểu lắng tai nghe, phát hiện là Cửu Điều, liền mặc quần áo dậy ra mở cửa.
Ngoài cửa hai con chó đứng trước sau, Cửu Điều ở trước, đang ngẩng đầu, hớn hở chờ Tô Tiểu Tiểu.
Đại Tráng ở sau, miệng ngậm một túi nilong nhỏ, Tô Tiểu Tiểu xách lên xem, chà, trong túi ít nhất phải 10 viên tinh hạch!
“Suỵt! Vào nhanh!”
Hai con chó liền một trước một sau vào nhà.
“Cửu Điều, em kiếm đâu ra nhiều tinh hạch thế?” Tô Tiểu Tiểu không hiểu, tường cao như vậy, hai con chó này làm sao nhảy xuống rồi lại leo lên được?
Cửu Điều “aoooo aoooo”, lại dùng móng làm động tác đào đất xuống dưới, rồi tư thế chui lỗ.
Tô Tiểu Tiểu bị dọa: “Hai đứa đào lỗ rồi à? Đào ở đâu? Có để xác sống vào không?”
Cửu Điều nheo mắt nghĩ, có vẻ hơi ngơ ngác.
Đại Tráng lắc đầu rồi gật, gật đầu rồi lắc.
Tô Tiểu Tiểu nhìn Cửu Điều, lại nhìn Đại Tráng, thực sự không yên tâm với hai đứa ngốc này, đành cõng Lâm Nhất Phàm lên, bảo chúng dẫn cô đi xem cái lỗ chó chúng đào.
Hai con chó chạy nhẹ phía trước, Tô Tiểu Tiểu cũng bước nhẹ theo sau.
Đến chỗ hai con chó đào lỗ, Tô Tiểu Tiểu bước lại xem, ngây người, chỉ thấy cái lỗ chó được đào ở góc tường không xa cái kho đã tiêu diệt Viên y sinh hồi nãy, ngoằn ngoèo.
Chỗ đào lỗ, chọn cũng không tệ, chỉ là…
Lúc này một con xác sống đang từ trong lỗ chui ra ngoài, vừa ló đầu…
“Mẹ kiếp! Xác sống biết chui lỗ! Nếu tối nay không bảo hai đứa dẫn tao qua, chắc mai hai đứa bị đẩy xuống tường cho xác sống ăn, y như Lý Uyển!”
Tô Tiểu Tiểu vừa mắng hai con chó ngu, vừa lấy từ không gian ra một cây sắt, đập thẳng vào đầu xác sống một phát, đầu xác sống nổ tung tại chỗ.
Cửu Điều vội phun một ngụm lửa lên cái đầu đó, cháy xong, một viên tinh hạch rất to rất sáng hiện ra trước mắt Tô Tiểu Tiểu.
Tô Tiểu Tiểu rất ngạc nhiên, lần đầu cô thấy tinh hạch to như vậy!
Tuy nhiên, đến giờ cô cũng chưa thấy được mấy viên!
Trong ấn tượng kiếp trước hình như chưa nghe nói đến chuyện tinh hạch, nhưng lúc đó nghe nói đại lão Lăng Tư Dạ, hình như vung tay một cái là phóng sét đánh trúng người khác, ai cũng bảo anh ta là thần linh chuyển thế, biết ma pháp, vừa kính vừa sợ…
Bây giờ nghĩ lại, chẳng qua là thức tỉnh dị năng thôi.
Cửu Điều thấy tinh hạch to như vậy, kích động nhảy cẫng lên.
Đại Tráng lao tới, định một phát ăn giòn tan!
Tô Tiểu Tiểu vội đẩy đầu nó ra, dùng một tờ giấy ăn bọc tinh hạch lại bỏ vào túi áo.
Nói nhảm, xác sống đều ngu ngốc, mỗi ngày lắc lư không có trí tuệ.
Xác sống biết chui lỗ, sống hai kiếp cô mới thấy lần đầu.
Chứng tỏ con xác sống này có IQ cao hơn xác sống khác, vậy tinh hạch của nó tự nhiên cũng cực tốt.
Phải để dành sau này tự mình dùng.
Cất tinh hạch xong, Tô Tiểu Tiểu tìm trong kho một cái xẻng sắt, đắp mấy nhát là lấp cái lỗ.
Lâm Nhất Phàm trên lưng động đậy, có thể ồn ào làm nó thức giấc, Tô Tiểu Tiểu vội về phòng ngủ.
Hai con chó cũng theo về phòng.
Tô Tiểu Tiểu cũng mặc kệ chúng.
Cởi áo ngoài, tiện tay ném lên bàn, rồi vào nhà vệ sinh đi vệ sinh.
Còn Lâm Nhất Phàm thì để nằm trên giường.
Lúc này Tô Tiểu Tiểu không biết, viên tinh hạch to trong túi đã rơi ra khỏi túi áo cô…
Đại Tráng vội nhảy lên, định một phát ăn luôn, còn Cửu Điều đương nhiên không chịu, phải để cho chủ, thế là Cửu Điều cũng lao vào giành viên tinh hạch.
Hai con chó trên đất đánh nhau ầm ầm, Lâm Nhất Phàm bị dọa, há mồm bắt đầu khóc to.
Cửu Điều giành được tinh hạch, ngậm trong miệng, rồi thò đầu ra giường, dỗ Lâm Nhất Phàm.
Aoooo~~~
Ngoan, đừng khóc~~~
Nhưng Cửu Điều vừa mở miệng, viên tinh hạch to trong miệng nó, cứ thế rơi vào miệng đang há to của Lâm Nhất Phàm.
Tức thì, Lâm Nhất Phàm bị nghẹn!
Đột nhiên không khóc được nữa!
Lúc này Tô Tiểu Tiểu vẫn đang đi vệ sinh, không biết gì về tình hình bên ngoài.
Cửu Điều bị dọa, vội đưa móng ra móc viên tinh hạch trong miệng Lâm Nhất Phàm, nhưng viên tinh hạch lại “ực” một tiếng trôi vào bụng Lâm Nhất Phàm.
Cửu Điều không hiểu, một đứa bé sơ sinh, miệng nhỏ xíu, sao viên tinh hạch to thế lại chui vào được…
