Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Giáng Lâm, Ta Nằm Nhà Ăn Lẩu Xem Phim > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56: Tối nay sẽ có mưa sao băng

 

Tô Tiểu Tiểu đang đi vệ sinh, nghe tiếng Lâm Nhất Phàm khóc, tức đến nỗi mắng tổ tông mười tám đời của hai con chó kia một hồi, rồi mới quát: "Cửu Điều, Nhất Phàm khóc rồi, mày không biết dỗ nó à?"

 

Cửu Điều liếc nhìn Lâm Nhất Phàm, lại nhìn về phía nhà vệ sinh, hoảng đến mức quên cả phản ứng.

 

Xong rồi!

 

Không biết Lâm Nhất Phàm sẽ thế nào?

 

Có bị trúng độc không?

 

Có bị sốt không?

 

Nếu Lâm Nhất Phàm có chuyện gì, chắc chắn mình sẽ bị chủ xử mất!

 

Hu hu hu~

 

Đại Tráng không để ý vẻ mặt lo lắng của Cửu Điều, nó hướng về phía cửa nhà vệ sinh của Tô Tiểu Tiểu mà sủa vài tiếng, chẳng biết muốn nói gì!

 

Dù sao Tô Tiểu Tiểu cũng không hiểu.

 

Tô Tiểu Tiểu từ nhà vệ sinh bước ra, thấy Lâm Nhất Phàm vừa khóc lúc nãy, giờ tuy đã nín nhưng mặt vẫn đỏ bừng, cô tưởng hai con chó dọa nó.

 

Mẹ kiếp, hai thằng điên, tối rồi đánh nhau cái gì, dọa con tôi rồi kìa.

 

Tô Tiểu Tiểu mở cửa, đuổi hai con chó ra ngoài tự kiểm điểm.

 

Còn cô thì lên giường ôm Lâm Nhất Phàm ngủ.

 

Chuyện vừa xảy ra, cô không biết gì cả...

 

***

 

Mặt trời lúc tám giờ sáng đã bắt đầu nóng rực.

 

Tô Tiểu Tiểu mơ một giấc mơ, mơ thấy mình bị một đám quái vật đuổi theo cắn xé, cô liều mạng chạy về phía trước cuối cùng cũng thoát được, nhưng Lâm Nhất Phàm trên lưng lại bị quái vật bắt mất.

 

Quái vật há cái miệng đầy máu, cắn một phát vào đầu Lâm Nhất Phàm, Tô Tiểu Tiểu đứng xa nhìn, tim như vỡ vụn.

 

Thế nhưng, một cảnh tượng kỳ diệu bỗng xuất hiện.

 

Lâm Nhất Phàm, lại biến mất!

 

Quái vật vừa ngạc nhiên vừa tức giận, khắp nơi tìm Lâm Nhất Phàm, nhưng Lâm Nhất Phàm đã ở trong lòng Tô Tiểu Tiểu.

 

Lúc này, Cửu Điều chạy đến, xông vào đánh nhau với quái vật...

 

Tô Tiểu Tiểu tỉnh dậy, không nghĩ sâu về giấc mơ đáng sợ đó, vì Lâm Nhất Phàm đói rồi, há mồi đòi ăn, cô vội vàng dậy cho bú.

 

Mình cũng tiện thể ăn chút gì đó.

 

Hà Chí đến gõ cửa, bảo cô xuống lầu lấy cơm, cô nói dối là không đói, qua loa cho xong.

 

Cả buổi sáng cô ở lì trong phòng ngủ.

 

Xem phim, chơi với con, uống trà sữa!

 

Giữa trưa, Tô Tiểu Tiểu ngủ trưa dậy, bỗng nghe thấy tiếng ầm ầm bên ngoài, hình như là tiếng trực thăng.

 

Cô vội vàng ra ngoài xem thế nào.

 

Vừa ra cửa đã thấy trong sân của tòa D có một chiếc trực thăng màu đen đỗ.

 

Toàn bộ căn cứ, sân tòa D là rộng rãi nhất, nhưng bình thường mọi người họp đều ở dưới lầu tòa A, chủ yếu vì dưới lầu tòa A có mái che, nắng không chiếu được, mưa cũng không tạt vào.

 

Hơn nữa lãnh đạo đã quen chỗ đó, mọi người cũng mặc nhiên coi đó là quy ước, hễ có họp là đến dưới lầu tòa A.

 

Từ trực thăng, vài người chậm rãi bước ra, đều là những người khỏe mạnh, cao lớn, vừa nhìn khí chất đã biết là quân nhân lâu năm.

 

Người dẫn đầu cao lớn, vạm vỡ, ngũ quan cương nghị lạnh lùng, làn da màu đồng hun khắp nơi tuyên cáo vẻ đẹp của hormone nam.

 

Anh ta ngước mắt quét qua mọi người, liền có cảm giác như đang nhìn xuống chúng sinh, khiến người ta tự nhiên muốn khuất phục.

 

Người này chính là Lăng Tư Dạ!

 

Đại lão tương lai!

 

Tô Tiểu Tiểu khẽ lẩm bẩm: "Lăng Tư Dạ?"

 

Vội vàng đeo Lâm Nhất Phàm lên lưng, chạy ù ù xuống lầu rồi đến tòa D.

 

Lúc này Nghiêm Tín và Hà Chí đang đứng nói chuyện với Lăng Tư Dạ, không biết đang bàn chuyện gì, vẻ mặt mọi người đều rất nghiêm túc.

 

Trực thăng chở đến khá nhiều đồ ăn và nước uống, mấy người lính gác vội vã chuyển vào kho hết chuyến này đến chuyến khác.

 

Tô Tiểu Tiểu bước đến đứng cạnh Lăng Tư Dạ.

 

Nghiêm Tín vội giới thiệu: "Lôi Lệ, vị này là Tô Tiểu Tiểu của căn cứ chúng tôi, một nữ hào kiệt đấy!"

 

Tô Tiểu Tiểu cười ngượng ngùng, Lăng Tư Dạ khẽ gật đầu với cô.

 

Vì Tô Tiểu Tiểu đến, mấy người không tiếp tục bàn chuyện nữa, Tô Tiểu Tiểu nhân cơ hội nói: "Bộ trưởng Nghiêm, tôi có chuyện muốn nói riêng với Lôi Lệ một chút, được không ạ?"

 

Lôi Lệ là tên giả của Lăng Tư Dạ, ngoại trừ những người quan hệ đặc biệt thân thiết, căn bản không ai biết tên thật của anh.

 

Không biết Bộ trưởng Nghiêm và Lăng Tư Dạ có thân không, chỉ nghe ông ấy cứ gọi "Lôi Lệ".

 

Nghiêm Tín nhìn Lăng Tư Dạ, dùng ánh mắt xin ý kiến, thấy Lăng Tư Dạ gật đầu, Nghiêm Tín và Hà Chí liền lui ra một bên.

 

"Lăng Tư Dạ, em tôi đâu?" Tô Tiểu Tiểu không chịu nổi nỗi nhớ nhung, vào thẳng vấn đề.

 

"Tô Thừa Doãn rất tốt, đừng nhớ." Lăng Tư Dạ lạnh lùng đáp.

 

"Trời ơi, anh đúng là! Anh bắt em tôi đi, lại bảo tôi đừng nhớ! Làm sao tôi không nhớ cho được? Tôi phải thấy nó mới yên tâm!"

 

Tô Tiểu Tiểu rất tức giận trước câu nói vô bổ của Lăng Tư Dạ.

 

Lăng Tư Dạ không nói một lời, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng trẻo của cô với vẻ nửa cười nửa không.

 

"Lăng Tư Dạ, lần trước ở Khu mới, anh cũng nói với tôi là em tôi rất tốt, đừng lo lắng, tôi thấy anh nói nhảm! Đó là em tôi đấy, sao tôi không lo được? Nó sống hay chết tôi còn không biết!"

 

"Bây giờ anh thành thật nói cho tôi biết, rốt cuộc các anh đã đưa em tôi đi đâu, có mục đích gì?"

 

Tô Tiểu Tiểu kích động dị thường, nếu không phải biết đánh không lại, cô nhất định sẽ cho Lăng Tư Dạ một pha úp mặt xuống đất.

 

Bị mắng, Lăng Tư Dạ mặt dần lạnh xuống.

 

Khóe môi nhếch lên, từ trong túi quần lấy ra một chiếc nhẫn và một lá thư, nói: "Tô Thừa Doãn nói chị cậu ta tính tình không tốt, quả nhiên không dễ ưa! Đây là cậu ta nhờ tôi chuyển cho cô. Cô xem đi sẽ biết."

 

Tô Tiểu Tiểu cầm thư, lặng lẽ mở ra.

 

Lá thư rất ngắn, chỉ vỏn vẹn vài câu.

 

Chị:

 

Em là Thừa Doãn đây, em nhờ anh Lôi Lệ mang theo bức thư này, anh ấy thường xuyên đến thành phố G của chúng ta, nếu có cơ hội gặp chị, thì nhờ anh ấy đưa cho chị.

 

Hiện giờ em và Tiêu Nghiêu đang ở cùng nhau, tại viện nghiên cứu ở Kinh thị, công việc của chúng em phải giữ bí mật. Nhưng chị yên tâm, chúng em làm việc vì lợi ích của đất nước, của nhân dân.

 

Yên tâm đi, chị, em vẫn ổn cả, đợi bên này xong việc, em sẽ đến tìm chị!

 

Thằng nhóc Tiêu Nghiêu hay nhắc đến chị lắm, nói nhớ chị muốn chết. Chị ơi, đừng tin cái thằng xấu xa đó, nó nói gì mà yêu từ cái nhìn đầu tiên, nó xấu như ma, sao xứng với người chị đẹp nhất của em!

 

Mỗi lần em nghe nó có ý đồ với chị, em lại tức!

 

Em nghĩ, chị nên đi với anh Lôi Lệ thì hơn. Thế mới gọi là anh hùng phối giai nhân.

 

Ha ha, nhưng nếu chị không thích anh Lôi Lệ, thì thôi vậy.

 

Anh Lôi Lệ rất quan tâm tụi em, nhờ chị cảm ơn anh ấy!

 

Chị phải tự chăm sóc tốt nhé, chỉ cần chị ở yên trong nhà, thì sẽ không có thứ gì làm hại được chị.

 

Em sẽ sớm quay lại tìm chị!

 

Hoặc, chị đi trực thăng của anh Lôi Lệ đến tìm em cũng được!

 

Thừa Doãn yêu quý của chị!

 

"Tuyệt quá! Tuyệt quá!"

 

Tay Tô Tiểu Tiểu cầm lá thư không ngừng run rẩy.

 

Đây là nhẫn của Thừa Doãn, nét chữ và giọng điệu của Thừa Doãn!

 

Không sai, là Thừa Doãn nhà mình!

 

Trấn tĩnh lại cơn xúc động, Tô Tiểu Tiểu gấp lá thư của Tô Thừa Doãn lại, nâng niu bỏ vào túi áo.

 

Rồi dò hỏi: "Lăng Tư Dạ, khi nào anh đi Kinh thị, tôi đi với anh được không?"

 

"Được!"

 

Tưởng rằng người cao cao tại thượng như anh sẽ thẳng thừng từ chối lời thỉnh cầu của mình, không ngờ anh lại đồng ý.

 

Tô Tiểu Tiểu trong khoảnh khắc cảm thấy vinh hạnh.

 

"Thật à? Anh tốt quá, Lăng Tư Dạ! Cảm ơn anh!"

 

Lăng Tư Dạ không nói gì, ngước nhìn bầu trời, như đang suy tư.

 

"Tuyệt quá, sắp được gặp Thừa Doãn rồi!" Tô Tiểu Tiểu quá kích động, chỉ muốn lên đường đến Kinh thị ngay lập tức, "Lăng Tư Dạ, vậy tôi về thu dọn hành lý trước, hôm nay chúng ta lên đường luôn nhé!"

 

Lăng Tư Dạ không nói gì.

 

Không biết đang nghĩ gì.

 

Đang lúc Tô Tiểu Tiểu bắt đầu lo lắng, sợ anh đổi ý không đưa mình đi, thì Lăng Tư Dạ lên tiếng:

 

"Cô Tô, tối nay sẽ có mưa sao băng!"

 

Tô Tiểu Tiểu: "..."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn