Chương 3: Tin nhắn kỳ lạ
Đám người đó không thấy cô.
Vân Tư vô cùng căng thẳng, từ từ cúi thấp người xuống, xác định mình đã rời khỏi vị trí cửa sổ.
Cô chuẩn bị thở phào một hơi thật mạnh.
Một luồng sáng mạnh từ đèn pin chiếu thẳng vào tấm rèm trên đầu cô!
Rèm cửa có một khe hở, ánh sáng mạnh xuyên qua khe hở, chiếu lên trần nhà trắng toát, phản xạ chói lóa gần như soi sáng cả căn phòng!
Vân Tư bịt chặt miệng, nhìn theo luồng sáng ngày càng gần.
Tầng hai cách tầng một vốn không xa.
Cô nghe thấy ngoài cửa sổ, có người đang cố trèo lên lan can của cửa sổ tầng một!
Không chỉ một người!
Cô nép sát vào lò sưởi dưới cửa sổ, nghe rõ mồn một tiếng bước chân ngày càng gần.
Chỉ cần chúng thò đầu vào cửa sổ là có thể thấy rõ Vân Tư đang trốn dưới đó!
Ít nhất hai ba con quái vật đang bám vào lan can cửa sổ tầng một trèo lên.
Vân Tư nghiến chặt răng, mắt lia nhanh khắp phòng tìm thứ gì đó có thể phản kích.
Tiếng động càng lúc càng gần, chúng đã ở ngay dưới cửa sổ!
Đột nhiên, điện thoại của Vân Tư rung nhẹ.
Cảm giác rung nhẹ chạm vào người khiến cô vốn đã căng thẳng lại càng dựng hết tóc gáy!
Nhưng kỳ lạ thay, những người ngoài cửa sổ bỗng nhiên không động đậy nữa.
Chúng dừng lại một lúc bên ngoài cửa sổ, rồi đột nhiên cười quái dị, nhảy xuống khỏi cửa sổ.
Vân Tư ngây người một lúc lâu.
Xác định chúng sẽ không trèo lên nữa, cô mới dè dặt mở điện thoại.
Thì ra là một tin nhắn gửi hàng loạt từ giám thị:
“Tất cả các học sinh còn sống sót, hãy báo cho tôi vị trí của các em, tôi đã liên hệ với đội cảnh vệ thành phố đến giải cứu các em, cùng nhau chống lại [Ác Chủng].
Những người bạn học cũ của các em bên ngoài không còn là người nữa, chúng là một đám sinh vật giống như xác sống, nhưng vẫn giữ được trí thông minh và bản năng giết chóc.
Đám Ác Chủng này cực kỳ nguy hiểm, vì vậy tất cả học sinh không được tự ý rời khỏi khu vực mình đang ở, hãy chờ tôi đến cứu.”
Một đám xác sống có trí thông minh?!
Không trách được chúng lại biết dùng đèn pin chiếu bất ngờ vào phòng!
…
-
Vân Tư đọc kỹ nội dung tin nhắn xong, tay định gửi tin cầu cứu bỗng cứng đờ, một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng.
Bốn tiếng trước, trường đã thông báo rồi.
Lâu như vậy mà không thấy cảnh sát đến cứu, liên tưởng đến chuyện trước đó trong nhóm có người nói đã trốn thoát khỏi trường, cơ bản có thể kết luận thế giới bên ngoài trường cũng đã thất thủ.
Giám thị bây giờ vội vàng muốn những người sống sót lộ vị trí…
Ánh mắt Vân Tư dán chặt vào từng chữ trong tin nhắn, phân tích từng chữ một.
Rất có thể giám thị đã bị nhiễm rồi.
-
Vân Tư nhờ một chút ánh trăng yếu ớt xuyên qua khe rèm, quan sát căn phòng ký túc xá.
Trong căn phòng ký túc xá trống trải và tĩnh lặng lạ thường, một vũng máu đen bốc mùi hôi thối trên sàn cạnh cửa ra vào thật đáng sợ.
Một nỗi sợ hãi vô hình lan tỏa khắp nơi.
Không thể cứ trốn trong ký túc xá này mà không làm gì được.
Đám người đó đã giữ lại trí thông minh, chắc chắn sẽ vào ký túc xá lùng bắt người sống sót.
Vân Tư nhẹ nhàng lấy ba lô ra bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trong tủ của cô có một hộp thuốc gia đình nhỏ và một gói bò khô, hai cục sạc dự phòng đầy pin, một cái đèn pin, một cây kéo thủ công.
Trong một cái tủ khác, cô tìm thấy thuốc giảm đau mạnh, bật lửa, bột cà phê, bình nước.
Nhét hết những thứ này vào ba lô, thần kinh Vân Tư vẫn căng như dây đàn.
Bây giờ còn chỗ nào an toàn không?
Trong trường chắc vẫn còn người sống sót, nhưng họ ở đâu?
Đám Ác Chủng bên ngoài rốt cuộc là loại sinh vật gì?
Cô quản lý ký túc xá bình thường đúng là không được thông minh lắm, nhưng cũng không đến nỗi ngu ngốc đến mức dùng thân mình đâm vào cánh cửa sắt dày.
Hơn nữa cô quản lý có chìa khóa của cả tòa nhà, nhưng lại không dùng.
“Cô quản lý” đó chỉ sau khi thử hai cách trước đều vô hiệu, mới nhớ ra phải mở miệng giả vờ như người bình thường để hỏi thăm.
Tin nhắn của “giám thị” so với cô quản lý thì cao tay hơn nhiều.
Hắn biết dùng tin nhắn để dụ người sống sót.
Tổng hợp lại, liệu có khả năng như thế này không?
