Chương 4: Phân Loại Ác Chủng
Người bị cắn được chia thành nhiều loại.
Kẻ bị cắn chết ngay là xui xẻo.
Kẻ bị cắn không chết, một số là xác sống vô hồn chẳng có trí tuệ, một số thì có trí thông minh cấp thấp.
Số còn lại mới là loại hoàn toàn giữ được trí tuệ như lúc còn sống...
Vân Tư đang chăm chú suy nghĩ thì điện thoại lại rung nhẹ vài tiếng, trong bầu không khí chết chóc khiến người ta rùng mình.
Là tin nhắn của thầy chủ nhiệm gửi đến:
Các em, thầy và cảnh sát đã biết vị trí của các em rồi. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, thầy sẽ lần lượt giải cứu tất cả các em——
Nhìn thấy tin nhắn này, mắt Vân Tư tối sầm lại.
E rằng đã có không ít người lộ vị trí của mình.
Bên ngoài nhanh chóng ồn ào lên.
“Thầy chủ nhiệm” dẫn theo trợ thủ, tiến về phía ký túc xá.
Vì ký túc xá nữ gần cổng hơn nên nhóm người đó ưu tiên vào ký túc xá nữ.
Vân Tư nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy rõ khuôn mặt trắng bệch của thầy chủ nhiệm mang vẻ mặt vô cùng phấn khích, lao vào cửa ký túc xá với tốc độ nhanh đến kỳ dị.
Theo chân thầy chủ nhiệm vào ký túc xá, đám Ác Chủng vốn đang lang thang ở khu phơi đồ cũng lũ lượt đi theo.
Chúng từ cửa sổ tầng một chui vào tòa nhà.
Vì một số người chủ động lộ vị trí, đám Ác Chủng này có mục tiêu rõ ràng.
Vân Tư ngồi xổm sau một chiếc ghế đặt giữa cửa sổ và cửa ra vào.
Ở vị trí này, dù Ác Chủng xông vào từ cửa sổ hay từ cửa chính, cô đều có thể phản ứng kịp thời.
Đột nhiên, Vân Tư thấy một đoạn ổ cắm nối dài dưới gầm bàn, trên ổ cắm có đèn đỏ le lói.
Nhìn ánh đèn đỏ yếu ớt đó, Vân Tư lại đưa mắt nhìn vũng máu dưới cửa.
Vũ khí tạm thời đây rồi.
Cô ngồi xổm nhanh chóng di chuyển sang, tắt nguồn điện của ổ cắm trước.
Hiện tại trên tay cô vừa có một cái kéo tìm được.
Cô cắt đứt dây điện, ném đầu dây đứt vào vũng máu trên sàn.
Làm xong tất cả, Vân Tư lùi lại, canh giữ công tắc ổ điện trên tường.
Vũng máu đó khá lớn, nếu lũ quái vật muốn xông vào, chắc chắn không thể tránh khỏi vũng máu này.
Dù không ngăn được, ít nhất cũng có thể kiếm thêm chút thời gian.
Làm xong mọi việc, Vân Tư lặng lẽ ẩn mình trong góc tối, chờ đợi sự phán xét của số phận.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân lê lết.
Phòng 209 là phòng thứ hai ở góc hành lang.
Vân Tư siết chặt chiếc kéo trong tay.
Nỗi sợ hãi lũ quái vật khiến từng tiếng bước chân ngoài cửa như tiếng sấm rền vang trong lòng cô.
Cô cẩn thận không để phát ra một tiếng động nào.
Cho đến lúc này, cô vẫn chưa lộ vị trí.
Hy vọng đám Ác Chủng này không nổi hứng mở cửa này ra xem.
Hy vọng ông bà nội, bà ngoại, ông ngoại và chú sáu đã khuất có thể phù hộ cô vượt qua cửa ải này.
Dù cô chưa từng đốt vàng mã cho họ...
Ngoài cửa, thầy chủ nhiệm đang đứng trước phòng Vân Tư.
Đôi mắt đầy tơ máu nhìn những cánh cửa đóng chặt của ký túc xá nữ, phấn khích như thể đang nhìn từng lon thịt hộp chưa khui.
Mấy phòng có sinh viên không có tiết buổi chiều, cả phòng đều ở lại chơi.
Họ đã lộ vị trí của mình, lúc này đang trốn trong phòng không chút phòng bị, chờ đợi “sự giải cứu”.
Đằng sau thầy chủ nhiệm là một đám người đã bị nhiễm.
Giống như Vân Tư nghĩ, giữa những người này quả thực có sự khác biệt lớn.
Đứng cạnh thầy chủ nhiệm chỉ có ba Ác Chủng trông ngoài đôi mắt đỏ hoe ra thì chẳng khác gì người thường.
Phía sau ba người này là những Ác Chủng mặt xanh, trên tay có vết thối, nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo.
Loại Ác Chủng này có khoảng hơn chục tên, cũng là loại giống với bọn đang chơi đầu lâu dưới lầu.
Còn phía sau hơn chục người này là những Ác Chủng cấp thấp, mắt đờ đẫn, người đầy thương tích, máu đen không ngừng nhỏ giọt, nhưng vẫn không ngừng ngó nghiêng. Bác quản lý ký túc xá là một trong số đó.
