Chương 12: Vụ Zero Đồng Đến Quá Đột Ngột
Phó Ninh thức gần trọn đêm, trở về Hoa Uyển, cô chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Đỗ xe xong, cô không đi thang máy lên, một là vì thời tiết đang cực kỳ nóng bức, không ai biết giây phút nào điện sẽ bị cắt, hai là cô cảm thấy cơ thể này vẫn hơi yếu, mà khi có thể rèn luyện, Phó Ninh chưa bao giờ nương tay.
Cô chạy bộ lên cầu thang, về nhà, tắm rửa qua loa, rồi ném mình lên giường, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Lần nữa tỉnh dậy, đã là ba giờ chiều.
Đồng hồ sinh học bị đảo lộn, lúc dậy cô vẫn còn lơ mơ, nhưng vì nhớ món thỏ xào ớt cay, cô ép mình rời giường.
Rửa mặt qua loa, Phó Ninh theo thói quen lấy máy đo nhiệt độ ngoài trời đo thử.
73 độ.
Cô nhớ, hôm qua mới 71 độ.
Cũng không quá ngạc nhiên, dù sao trong nhận thức của Phó Ninh, nhiệt độ tối đa có thể vượt qua 79 độ.
Phó Ninh vào bếp, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho món thỏ xào ớt cay.
Chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, cô chiên thỏ hai lần với dầu ngập, vớt ra, rồi đổ gia vị vào chảo phi thơm, cho thỏ vào xào cùng.
Cuối cùng rắc mè trắng và hành lá, một đĩa thỏ xào ớt cay đầy đủ sắc hương hoàn thành.
Xới cơm ra bát, Phó Ninh lấy từ tủ lạnh một chai nước ngọt, đang định vừa ăn vừa xem Trò Chơi Vương Quyền, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Phó Ninh uống một ngụm Sprite, nhíu mày nhìn về phía công tắc cửa điện.
Cô hơi hối hận vì lúc sáng về đã không bật công tắc cửa điện.
Nhưng tên Hoàng Đạt hay quấy rầy cô đã chết rồi, ở Hoa Uyển cô cũng không quen ai khác, vậy ai đang gõ cửa?
Đi tới mở cửa, một gương mặt tươi cười rạng rỡ hiện ra trước mắt, cô vẫn hơi bất ngờ.
Đây chẳng phải là Kiều Kiều ở tầng bảy sao?
Phó Ninh nheo mắt, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Kiều Kiều nở nụ cười lấy lòng với Phó Ninh: “Chị ơi, chị nấu ăn thơm quá, em có thể qua ăn ké một bữa được không? Em ăn mì gói cả tuần nay sắp phát ngán rồi.”
Trông cô ấy giống hệt một tiểu thư được nuông chiều, chẳng biết mùi đời, nên đến xin cơm cũng tỏ ra ngây thơ đáng yêu như vậy.
Đúng là chưa từng nếm trải sự khắc nghiệt của cuộc sống.
Phó Ninh chẳng có chút ý định thương hoa tiếc ngọc.
Cô chống tay lên khung cửa, giọng lạnh tanh: “Không được.”
Kiều Kiều hít mạnh một hơi, bị mùi thơm từ nhà Phó Ninh làm chảy nước miếng: “Em có thể trả tiền mà, bố em là chủ tịch tập đoàn Kiều thị, đợi bố em về nước, em nhất định sẽ không để chị thiệt.”
Phó Ninh vẫn giữ nguyên câu nói: “Không cần đâu, cô đi được chưa?”
Cô quá hiểu thức ăn quý giá đến nhường nào, cũng quá hiểu nếu hôm nay cô mở lời với cô gái này, thì những rắc rối không ngừng sẽ chờ đợi cô phía trước.
Sắc mặt Kiều Kiều cuối cùng cũng sụp đổ, có lẽ chưa từng bị ai đối xử như vậy, cô ấy đỏ mắt rời đi.
Phó Ninh không chút do dự đóng sầm cửa lại.
Chỉ là lúc này cô cũng chẳng còn hứng thú ăn uống gì nữa, sự xuất hiện của Kiều Kiều khiến cô cảnh tỉnh.
Khi mọi người đều đang ăn mì gói, bánh quy, cô có vẻ hơi lộ liễu?
Phó Ninh không muốn lộ liễu.
Cô lấy điện thoại ra lướt tin nhắn trong nhóm.
【Kiều Kiều của Kiều Kiều: Thơm quá thơm quá, ai đang nấu ăn vậy, muốn qua ăn ké quá, một muỗng thôi cũng được, ảnh jpg.】
【Thạch Nhị Bách: Ăn mì gói liên tục một tuần, tôi sắp phát ngán rồi, nhà ai nấu ăn thơm vậy, quá đáng thật!】
【Tình yêu bên sông Seine: Hình như là ở tòa nhà chúng ta? Không nghe nói ai trong tòa này biết nấu ăn nhỉ.】
【Kiều Kiều của Kiều Kiều: Mùi hình như từ tầng mười bay xuống, thơm quá, tôi chịu hết nổi rồi, tôi đi ăn ké đây.】
【Trần Hiểu Vũ: Người nấu ăn kia, anh đã chọc giận cả nhóm rồi đấy, mau giao đồ ăn ra đây, không thì chúng tôi sang nhà anh cướp đấy.】
Phía sau là một loạt tin nhắn “cướp cơm +1” tràn màn hình.
Phó Ninh cười lạnh, vậy thì phải xem họ có cướp được không.
Cô quyết định từ nay nấu những món có mùi nồng thì phải đóng kín cửa sổ.
Ăn một bữa ngon lành, Phó Ninh nằm trên sofa xoa bụng lướt weibo giết thời gian.
Đảo quốc vẫn đang mất liên lạc, núi lửa vẫn đang phun trào, trong nước vẫn tiếp tục nắng nóng, còn nước Mỹ lúc này đang trải qua trận lũ lụt lớn nhất trong một nghìn năm.
Không chỉ nước Mỹ, những vùng sa mạc khô hạn quanh năm cũng đang hứng chịu trận lũ lụt khủng khiếp.
Khác với những người trên mạng trước đây còn tỏ ra khá nhẹ nhõm, nghĩ rằng đây chỉ là một thảm họa ngắn ngủi, từ “ngày tận thế” bắt đầu được nhắc đến liên tục.
Vô số người chết trong thảm họa này, cũng có vô số người vì không chịu nổi thời tiết khắc nghiệt mà chọn cách tự giải thoát.
Có chuyên gia kêu gọi mọi người đi trị liệu tâm lý, cũng có không ít người trên mạng không ngừng lan truyền năng lượng tiêu cực.
Sau khi nhận ra mình có chút cảm xúc tiêu cực, Phó Ninh tắt điện thoại, không xem tin tức trên mạng nữa.
Cô sờ bụng săn chắc, ngẩng mắt nhìn thấy một đống đồ vật trên bàn trà.
Đây là những thứ cô lấy từ ba người Hoàng Đạt tối qua.
Ánh mắt cô dừng lại trên một chùm chìa khóa, chìm vào suy nghĩ ngắn ngủi.
Hai phút sau, cô dùng chùm chìa khóa đó mở cửa nhà Hoàng Đạt.
Mùi khói thuốc xộc vào mũi, làm Phó Ninh ho khan hai tiếng.
Nhà Hoàng Đạt mang phong cách trang trí điển hình của nhà giàu mới nổi, chỗ nào cũng lóa mắt vàng chóe, nhìn mà chói cả mắt.
Nhưng nhà giàu mới nổi cũng có cái hay, như cái ghế sofa gỗ trầm hương vàng óng kia, nhìn là biết đắt tiền.
Phó Ninh bước tới, thu vào không gian.
Đi một vòng quanh phòng khách, cô nhét tất cả những thứ dùng được vào khoảng trống trong không gian, rồi sốt ruột bước vào phòng làm việc.
Vì Hoàng Đạt là một tay nhà giàu mới nổi, Phó Ninh đoán trong phòng làm việc của hắn sẽ có rất nhiều bảo bối khiến cô bất ngờ.
Cô đã đoán nhà Hoàng Đạt sẽ có nhiều bảo bối, nhưng khi nhìn thấy một bức tường đầy ngọc quý trong phòng làm việc, cô vẫn không khỏi nuốt nước bọt.
Đúng là xin lỗi, vụ zero đồng đến quá đột ngột.
Phó Ninh lướt tay qua những viên ngọc đó, thu hết vào không gian.
Không chỉ vậy, cô còn tìm thấy không ít thỏi vàng và tiền mặt trong phòng làm việc.
Điều khiến Phó Ninh bất ngờ nhất là Hoàng Đạt lại tích trữ cả một thùng súng!
Kiếp trước, điều khiến Phó Ninh khó hiểu nhất là tại sao tên Hoàng Đạt trông có vẻ không đánh lại ai lại có thể trở thành bá chủ khu chung cư.
Giờ thì một thùng súng đạn này đã cho Phó Ninh câu trả lời.
Nhưng, Hoàng Đạt tích trữ nhiều súng như vậy để làm gì?
Mãi đến lúc này, Phó Ninh mới lờ mờ cảm thấy, thân phận của Hoàng Đạt có lẽ không đơn giản như vậy.
Dù sao rảnh rỗi cũng rảnh rỗi, Phó Ninh tiện thể lục lọi trong phòng làm việc của Hoàng Đạt.
Cô có linh cảm, phòng làm việc của Hoàng Đạt nhất định sẽ cho cô câu trả lời cô muốn!
Tìm chưa được bao lâu, Phó Ninh đã tìm thấy trong tủ sách của Hoàng Đạt không ít tài liệu liên quan đến Tam Giác Vàng và hồ sơ xin việc của nhiều bạn trẻ.
Những bạn trẻ đó có nam có nữ, hồ sơ ghi rõ đơn vị họ ứng tuyển, là một tập đoàn cắt thận khét tiếng ở Tam Giác Vàng!
Rõ ràng, Hoàng Đạt chính là kẻ môi giới lừa người Tung Của đến tập đoàn cắt thận.
Sắc mặt Phó Ninh chợt trầm xuống, cô đếm thử, những tài liệu đó lên tới hơn hai trăm bộ!
Số tài liệu này khiến niềm vui zero đồng của Phó Ninh cũng phai nhạt.
Tên Hoàng Đạt này, chết cũng không hết tội!
