Chương 13: Lần nữa bị nhắm đến
Nghĩ đến những chuyện ác Hoàng Đạt đã làm, Phó Ninh chẳng khách sáo lấy sạch mọi thứ dùng được trong nhà hắn.
Nhưng cô không lấy điện thoại của Hoàng Đạt, nên cũng chẳng biết rằng, ngay sau khi cô rời khỏi nhà hắn không bao lâu, điện thoại của Hoàng Đạt đổ chuông liên hồi nhiều lần.
Trong một căn hộ cao cấp nhìn ra biển, mấy gã đàn ông ăn mặc kiểu giang hồ, mắt lộ vẻ hung tợn đang tụ tập hút thuốc.
Hoàng Dũng gọi liên tiếp mấy cuộc, đầu dây bên kia đều không ai bắt máy, hắn không khỏi sốt ruột.
Nhét chiếc điện thoại không ai nghe vào túi quần, hắn lau mặt rồi bước ra phòng khách, ngồi xổm trước mặt một gã đàn ông có vết sẹo dài và sâu bên má trái: “Anh Cường, anh trai tôi chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi, điện thoại của cả ba người bọn họ đều không liên lạc được.”
“Xì.” Gã đàn ông có vết sẹo tên Cường dập điếu thuốc vào gạt tàn: “Hoàng Đạt chẳng phải nói con mụ đó chảnh chọe lắm sao, biết đâu bọn họ đang mặc sức vui đùa với con mụ đó, mày vội cái gì?”
Hoàng Dũng kiên quyết: “Điện thoại của Dương Tam chưa bao giờ rời tay, giờ đã gần một ngày mà hắn vẫn chưa trả lời tin nhắn của tôi, bên đó chắc chắn đã xảy ra chuyện.”
Cường lại châm một điếu thuốc, thản nhiên gác chân lên bàn trà: “Có chuyện thì làm được gì? Tôi không thể đi tìm bọn họ được, thời tiết quái quỷ này ra ngoài là chết, đợi trời mát mát rồi tính tiếp. Ai bảo bọn họ không kiềm chế được cái thứ hai lạng thịt trong quần, trời nóng thế này mà còn nghĩ đến chuyện đó.”
Nghĩ đến người anh cùng mẹ, Hoàng Dũng nghiến răng, vẫn nói: “Anh Cường, anh không biết đâu, thật ra anh trai tôi để ý con mụ đó, hai tháng trước mới bán hai tòa nhà ở khu Phúc Điền, anh tôi đã điều tra rồi, bán được hai tỷ tệ.”
Hai tỷ tệ khiến Cường nheo mắt, cả người ngồi thẳng dậy: “Mày nói rõ cho tao nghe.”
Đợi Hoàng Dũng nói xong, Cường hứng thú hít một hơi thuốc, lẩm bẩm: “Phó Ninh, rất tốt, tao nhớ cái tên này rồi.”
…
Từ nhà Hoàng Đạt trở về, Phó Ninh đến phòng tập thể hình rèn luyện một trận ra trò.
Thời thái bình đã có nhiều chuyện bẩn thỉu như vậy, đến thời mạt thế, chuyện như thế chỉ càng ngày càng nhiều.
Cô không có năng lực cứu vớt thế giới, chỉ có thể giữ được bản thân an toàn, đồng thời không đánh mất bản tính con người.
Nhưng đang luyện quyền được một nửa, cô chợt nghe thấy một tiếng “rầm” lớn.
Ngay sau đó là tiếng hét thảm thiết từ dưới lầu vọng lên.
Cô nhíu mày, dùng khăn lau mồ hôi trên người, bước đến bên cửa sổ vén rèm nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy ở cổng khu dân cư, một chiếc xe Mercedes đâm vào dải cây xanh đang bốc cháy dữ dội, một người đàn ông khó khăn mở cửa xe bò ra, gào thét bò về phía trước, chưa bò được hai bước thì đã hoàn toàn bất động.
Ngón tay đang lau mồ hôi của Phó Ninh khựng lại, cô nheo mắt nhìn người đàn ông nằm dưới đất.
Thời tiết thế này, nằm xuống đất một lúc là bị bỏng độ hai rồi.
Hơi muốn xem tiếp.
Phó Ninh lấy ống nhòm ra, đứng bên cửa sổ xem rất chăm chú.
Một lúc sau, một cặp vợ chồng trung niên đội mũ chống nắng, che ô vội vã chạy tới, khó khăn cõng người đàn ông bất tỉnh dưới đất lên, rồi vội vàng đi về phía tòa nhà số 1.
Phó Ninh nghĩ, chắc trong nhóm chat lúc này cũng đang bàn tán chuyện này.
Cô rời phòng tập, mở điện thoại ra lướt tin nhắn trong nhóm.
【Kiều Kiều: Có chuyện gì vậy? Trời nóng thế này sao còn có người chạy ra ngoài? Anh trai kia không sao chứ?】
【Tình yêu bên sông Seine: Tôi nghe ngóng được, hình như nhà máy ngoại thương nhà anh ấy bốc cháy vì nắng nóng, anh ấy không yên tâm muốn đến xem thế nào, nên mới chạy ra ngoài. Có vẻ chiếc xe của anh ấy bị nắng nóng làm nổ lốp nên mới đâm vào tường và bốc cháy, mong là người không sao.】
【Bân Bân: Hôm nay nóng tới bảy mươi ba độ đấy, thế mà anh ta còn dám lái xe, điên vì tiền rồi à?】
【Trần Hiểu Vũ: Sáng nay chẳng phải còn một chiếc xe chạy ra ngoài sao? Tôi thấy rõ ràng, là chiếc Hummer màu đen, không biết của nhà nào.】
Nhìn thấy tin nhắn của anh ta, Phó Ninh khựng người, xem ra cô vẫn quá lộ liễu, bị để ý thêm vài lần nữa, chắc cô sẽ nổi tiếng trong khu dân cư mất.
Mấy ngày nay Phó Ninh đều ở nhà không ra ngoài mua đồ, nhưng giờ xem ra, tối nay cô vẫn phải theo đám đông ra ngoài một chuyến.
Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ cũng dần hạ xuống, đến khoảng mười một mười hai giờ đêm, nhiệt độ đã xuống dưới năm mươi độ.
Nhiều người chọn ra ngoài vào khoảng thời gian này, Phó Ninh cũng thay quần áo, cầm chìa khóa xe đi xuống cầu thang.
Đi đến tầng bảy, một cái đầu bông xù đột nhiên chui ra, doạ Phó Ninh theo phản xạ muốn rút vũ khí.
Nhìn kỹ lại, là Kiều Kiều.
Cô ấy mặc áo phông, quần soóc jean, chân đi giày thể thao, mắt cười cong cong, trông rất tràn đầy sức sống.
Thấy là cô ấy, Phó Ninh hạ mức phòng bị trong lòng xuống một chút, nhưng vẫn không giảm cảnh giác, ngón tay cô cho vào túi áo nắm chặt con dao bấm, nhíu mày cảnh giác nhìn Kiều Kiều: “Làm gì?”
“Cậu thả lỏng chút đi, tôi không có ác ý đâu.” Kiều Kiều giơ hai tay lên tiến lại gần Phó Ninh, nói: “Tôi biết sáng nay chiếc Hummer là cậu lái ra ngoài, nhưng tôi chưa nói với ai đâu nhé.”
Ánh mắt Phó Ninh trầm xuống hai phần, giọng nói nhàn nhạt: “Cậu muốn làm gì?”
“Cậu đi mua đồ à? Có thể chở tôi đi cùng không? Đồ trong nhà tôi sắp hết rồi, một mình tôi hơi sợ.” Kiều Kiều chụm hai ngón tay vào nhau, bĩu môi đáng thương nhìn Phó Ninh.
Phó Ninh xưa nay chưa bao giờ mềm lòng trước kiểu làm nũng nịnh nọ, cô thẳng thừng từ chối: “Không được.”
Nói xong, Phó Ninh tự mình đi xuống lầu.
Chẳng mấy chốc, trong cầu thang vang lên tiếng chạy nhỏ nhẹ, là Kiều Kiều cầm chìa khóa xe chạy theo cô xuống dưới.
Cô ấy hừ một tiếng đầy bực bội, bất mãn oán trách: “Cậu đúng là lạnh lùng thật đấy.”
Phó Ninh chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về mình, bước chân dài nhanh thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã đến hầm để xe, lái chiếc Hummer ra khỏi bãi đỗ.
Trong gương chiếu hậu, Kiều Kiều lái một chiếc Ferrari màu đỏ ngang ngược bám theo sau, còn điên cuồng bấm còi sau lưng cô.
Phó Ninh đã lâu rồi không gặp người tràn đầy sức sống như vậy, ở mạt thế lâu rồi, người ta đều biến thành quỷ, nhưng quỷ cũng khao khát ánh sáng.
Cô lặng lẽ giảm tốc độ.
Kiều Kiều mở cửa sổ xe, nhìn Phó Ninh làm mặt quỷ, rồi lái xe vụt qua trước mặt cô.
Phó Ninh hơi nhíu mày, kiếp trước, trong ký ức của cô không hề có người tên Kiều Kiều này.
Là do cô ấy không chịu nổi cái nóng cực độ, hay là vì lý do nào khác?
Chợt, cô nhớ đến việc buổi sáng Kiều Kiều nói, cô ấy là con gái của chủ tịch tập đoàn Kiều thị.
Cô nhớ ra rồi, kiếp trước, Hoàng Đạt đã không chỉ một lần nói rằng hắn đã nhốt con gái của chủ tịch tập đoàn Kiều thị trong phòng ngủ, để anh em theo hắn thay phiên nhau vui đùa, chỉ là có một người không trông chừng kỹ, để người phụ nữ đó nhảy lầu tự sát.
Một sinh mạng tươi sống như vậy, cuối cùng lại kết thúc theo cách thảm khốc đến thế.
May mà kiếp này Hoàng Đạt đã chết, Kiều Kiều cũng không phải chịu sự sỉ nhục đó nữa.
Hoàn hồn, Phó Ninh xoay vô lăng, định lái xe đến trung tâm thương mại lớn, nhưng khóe mắt liếc thấy bên cạnh bồn hoa có một con thú nhỏ màu vàng đang kêu “ẳng ẳng”.
Cô nheo mắt nhìn kỹ, chà, đó là hổ sao?
