Chương 2: Thẩm mỹ viện ở đâu?
Tần Cách sững người, không kịp phản ứng.
Cứ nghĩ mình nghe nhầm.
Nhưng Triệu Hải Đường không hề đùa. Cô quay vào nhà, xách túi lên, nhét đồ đạc của mình vào, rút sạc điện thoại và đồng hồ thông minh ra, cầm điện thoại rồi đi thẳng.
Không một chút do dự.
Tần Cách đứng im mười mấy giây, lồng ngực bỗng rung lên một tràng cười, nhưng ánh mắt lại chẳng hề có ý cười: "Cô chán tôi rồi hả?"
Triệu Hải Đường mặc kệ anh ta, chán thì chán, không thể chịu nổi thêm một giây nào nữa.
"Triệu Hải Đường," Tần Cách quay đầu lại, "nói rõ ràng đi."
Triệu Hải Đường dừng bước: "Không muốn yêu đương gì nữa, chia tay đi."
"Cô bảo chia tay là chia tay à?" Tần Cách cười như không cười, "hai đứa mình yêu nhau hồi nào?"
Không phải.
Bọn họ là giao dịch.
Triệu Hải Đường cung cấp máu cho Tần Phi Phi, còn anh ta nuôi Triệu Hải Đường, muốn gì được nấy.
Nói thế nào thì đây cũng là sự lựa chọn song phương.
Có phải một mình cô quyết định được đâu?
"Anh đã bên em ba năm, tiêu cho em không ít tiền," Triệu Hải Đường nói, "nhưng em cũng truyền máu cho em gái anh ba năm rồi. Giờ em không muốn tiếp tục nữa, em muốn kết thúc giao dịch này."
Tần Cách cười gằn, lười nhác bước về phía cô: "Tôi không đồng ý thì sao?"
Triệu Hải Đường: "Anh kiếm người khác đi. Trước khi tìm được, em vẫn sẽ đến bệnh viện."
Nói xong, cô quay đầu bỏ đi không chút do dự.
Tần Cách đứng đực ra như một cái cây.
Ngoài sân vọng vào giọng ồm ồm của Ba Dao: "Em gái Hải Đường, em đi đâu đấy? Về trường à? Sao lại về, không phải nhớ lão Tần sắp chết sao?"
Không biết Triệu Hải Đường nói gì, Ba Dao cũng im bặt, ánh mắt kinh ngạc nhìn vào trong nhà.
Tần Cách hai tay đút túi quần, lưng hơi khom, cứ thế bước ra ngoài với vẻ mặt khó đoán.
Ba Dao mấp máy môi: "Chia tay rồi? Mày ôm nó đi vệ sinh một cái là nó đá mày luôn hả? Sao mày lắm chuyện thế không biết..."
Tần Cách cười khẩy: "Nó đá tao đấy."
Ba Dao đột nhiên im bặt.
Còn có người dám phật ý cậu Tần vùng Đông Châu, chủ động đá cậu ta á?
"Chia thì chia," Tần Cách cụp mắt, vẻ không quan tâm, "kiếm người khác cho Phi Phi."
Ba Dao vẫn không nói gì.
Tần Cách: "Mày câm à?"
Ba Dao nghẹn một lúc mới nói: "Nãy giờ còn nhớ nhung da diết, phút chốc đã ân đoạn nghĩa tuyệt, tao hơi không theo kịp tốc độ của hai đứa mày."
Tần Cách cười nhạt, đôi mắt hơi xếch bỗng nhìn về phía trước.
Phía người vừa nãy bị đánh.
Như cảm nhận được ánh mắt của anh ta, tên đó co rúm người lại, run lẩy bẩy.
Người đàn ông bước từng bước về phía hắn mang theo sự u ám, hiện rõ vẻ hung tợn.
Một cú đạp thật mạnh.
"Cậu Tần, cậu Tần tha mạng," tên đó ôm vai rên rỉ, "sau này con sẽ làm trâu làm ngựa cho cậu!"
Tần Cách xòe tay, người bên cạnh lập tức móc bao thuốc ra, lấy một điếu đưa cho anh ta.
Anh ta hút Lầu Ngoại Lầu, hai mươi tệ một bao, thói quen từ ngày xưa, dù giờ có ngồi trên núi vàng núi bạc cũng chẳng đổi.
Tần Cách ngậm điếu thuốc vào miệng, cúi cằm xuống, để thuộc hạ châm lửa cho mình.
Khói thuốc lan tỏa, phủ lên khuôn mặt lạnh lùng của anh ta.
"Thẩm mỹ viện ở đâu?"
"..."
Cả đám sững sờ.
Ba Dao ngơ ngác một lúc: "Mày để ý vết sẹo nhỏ đó làm gì? Thẩm mỹ viện toàn con gái đến thôi mà."
Nói đến đây, hắn ta chợt quay phắt lại: "Em gái Hải Đường chia tay mày, không phải vì chê mày xấu mặt đấy chứ?"
Khó trách lại đạp cho thằng chó đó một phát.
Tần Cách: "Không phải vì cô ta."
Ba Dao: "Thế vì ai?"
Tần Cách ngả người vào ghế mây, chẳng có dáng ngồi ra hồn: "Chú Sáu mai mối cho một đối tượng, dân học cao, bối cảnh ghê gớm, bảo giúp tao nâng tầm gia thế."
"..." Ba Dao không biết nói gì, "Ông già đó có ý đó không phải một hai ngày rồi, mày có bao giờ chịu đâu?"
"Gặp thử xem sao," Tần Cách tản mạn nói, "chẳng phải vừa bị đá à, rảnh cũng rảnh."
Ba Dao dùng ngón tay cái cà cà cằm, đánh giá với vẻ hạ lưu: "Thực ra vết sẹo này của mày cũng tốt, phong độ đàn ông biết không..."
Tần Cách nhướng mày: "Mày lại đây."
Ba Dao cảnh giác: "Làm gì?"
Tần Cách nghịch con dao bướm của mình, xoay một đường hoa mỹ trơn tru: "Tao khắc cho mày đầy người phong độ đàn ông."
Ba Dao: "."
Tâm trạng không tốt thì thành thật một chút, bày đặt lôi nó ra làm trò hả giận.
Cả sân không ai dám thở mạnh, kẻ đứng người quỳ, chẳng ai dám mở miệng nói gì trước.
Đều là những người theo Tần Cách vài năm, chỉ cần anh ta một ánh mắt hay cử chỉ, anh em trong nhà đã hiểu tâm trạng anh ta đang tệ đến mức nào.
Ngoài sân bỗng vọng vào tiếng động nhẹ nhàng, khác hẳn với đám đàn ông thô lỗ ồn ào của bọn họ, nghe như con mèo nhỏ nhà ai lẻn vào.
Chậm rãi.
Là Triệu Hải Đường quay lại.
Ba Dao há hốc mồm: "Em gái Hải Đường..."
Triệu Hải Đường hơi ngượng ngùng, tay bấu chặt quai túi, giọng yếu ớt: "Từ biệt thự ra ngoài đường phải hơn một cây số, lại còn không bắt được xe, chân em đau quá, ai có thể lái xe đưa em một đoạn được không?"
"..."
Ba Dao đảo mắt, dừng lại trên người Tần Cách.
Người đàn ông không thèm ngẩng đầu, điếu thuốc trên miệng cháy được nửa, tay vẫn thản nhiên nghịch con dao bướm đặt làm riêng, như thể Triệu Hải Đường chỉ là một đám không khí.
Triệu Hải Đường mím môi: "Hay là anh Tứ vậy, xe anh không có mùi thuốc lá."
Lưu Tứ lập tức cứng đờ sống lưng, có cảm giác hoảng hốt như bị Diêm Vương gọi tên.
‘Người yêu cũ’ của anh Tần, ai dám động vào chứ.
"Em hút mà!" Lưu Tứ cuống quýt nói, "Hút nhiều lắm luôn!!"
Ba Dao đá vào ghế của Tần Cách một cước.
Điếu thuốc đang cháy dở bị rơi tro, rơi xuống quần tây của Tần Cách, tàn lửa lập tức đốt thủng một lỗ nhỏ khó thấy trên quần anh ta.
Tần Cách ngước lên, nhìn về phía kẻ đã gây ra chuyện.
Ba Dao da đầu căng ra: "Đưa đi!"
Triệu Hải Đường nói trước một bước: "Không cần anh ấy, anh ấy hôi."
"..."
Cả đám nín thở.
Cô em này gan thật đấy, không biết Tần Cách tính khí tệ thế nào, tính tình thất thường ra sao, con dao bướm sắc bén kia không phải đồ trang trí, nó thực sự có thể đâm vào mạch máu người ta đấy à?
Tần Cách ngược lại liếc mắt nhìn cô: "Hôi?"
Triệu Hải Đường không muốn nhìn khuôn mặt bị hủy hoại bởi vết sẹo của anh ta: "Cũng xấu nữa."
Những tiếng hít khí vang lên không ngớt.
Tần Cách nheo mắt, giọng lạnh như băng: "Thế thì tự đi mà về."
Câu này vừa thốt ra, đồng nghĩa với việc không ai dám đưa cô.
Triệu Hải Đường thực sự không đi nổi nữa: "Xe anh cho em mượn một lát, mai em sai người trả lại."
"..." Tần Cách tức đến nỗi bật cười, "Sao mặt mũi cô dày thế hả? Hai đứa mình còn quan hệ gì à?"
Triệu Hải Đường: "Tháng sau còn cần lấy máu không?"
Tần Cách lập tức nghẹn họng.
"Chính đấy," Ba Dao lẩm bẩm nhỏ, "người ta giao dịch với mày, mày ở đây kéo quan hệ làm gì, tình cảm lấn át lý trí..."
Chưa dứt câu đã ăn một cú thụi vào người của Tần Cách.
Ba Dao kêu đau lùi lại.
Tần Cách mặt mũi lạnh tanh, xách chìa khóa xe lên: "Lên xe."
Triệu Hải Đường mấp máy môi, Tần Cách liếc mắt cảnh cáo: "Ngồi thì ngồi, không ngồi thì đi bộ về!"
Thôi vậy.
Đi bộ về mệt lắm, cô không chịu nổi khổ này, nhịn một chút vậy.
Cửa xe kéo một tiếng, Tần Cách đã ngồi vào trong với dáng vẻ đường hoàng.
Triệu Hải Đường đứng bên xe với vẻ mặt phức tạp.
"Xe Ngũ Lăng Hồng Quang hả?"
"Chỉ có xe này thôi," Tần Cách mất kiên nhẫn, "thích ngồi thì ngồi, không thích thì thôi."
Triệu Hải Đường: "Em muốn ngồi xe Carlman của anh."
Tần Cách một tay chống lên vô lăng, quay mặt đi: "Anh chở hàng làm ăn chỉ lái Ngũ Lăng thôi."
