Chương 3: Chia tay thì chia, đừng lôi thôi nữa.
Triệu Hải Đường không phải không ngồi được xe Wuling, nhưng cái xe của Tần Cách cũ quá, ai rảnh thì lái, ghế lồi lõm, vỗ một phát là bụi bay mù mịt.
Ngồi đau đít thì thôi, lại còn đủ thứ mùi.
Triệu Hải Đường cố gắng nói chuyện với anh: “Anh trải cho em cái chăn…”
Xe Wuling gầm lên một tiếng, quay đầu trơn tru, thể hiện sự thiếu kiên nhẫn và giận dữ của chủ xe.
Triệu Hải Đường im bặt.
Bàn tay mảnh khảnh nắm lấy cửa sau, kéo mạnh, miễn cưỡng ngồi vào.
Chưa kịp ngồi vững thì xe đã lao đi.
Mấy người trong sân nhìn nhau.
Lưu Tứ liếm môi: “Anh Ba Dao, sao… giống vợ chồng son cãi nhau thế nhỉ?”
“Hai người họ làm ăn được với nhau tôi đã thấy sốc rồi,” Ba Dao nói, “Lão Tần ghét nhất người ta làm màu, em Hải Đường… khụ khụ khụ, hoa khôi mà, bình thường thôi.”
Lưu Tứ chỉ quan tâm một vấn đề: “Chia thật à?”
“Làm ăn thì thôi, chứ động thật thì e là không được,” Ba Dao bắt đầu lo lắng, “Lão Tần biết gì về yêu đương, giết người thì còn có, còn em Hải Đường, có lúc làm màu cũng đáng yêu mà, ai trong hai người họ bị tổn thương tôi cũng thấy khó xử.”
Dù ai tổn thương ai, anh cũng không nỡ nhìn.
Đúng là cả nể mà!!
Lưu Tứ không hiểu: “Thế rốt cuộc có chia không?”
“Tao biết chết liền!” Ba Dao cáu kỉnh, “Ai nhượng bộ trước người đó thảm! Chờ bị xé xác đi!”
-
Xe của Tần Cách chạy rất nhanh, lao đi như xé gió giữa dòng xe cộ.
Triệu Hải Đường bám chặt tay vịn ghế sau, cố gắng nói: “Chậm thôi, chậm thôi…”
“Tài xế” chẳng thèm để ý đến cô.
Dù sao cũng quen nhau ba năm, Triệu Hải Đường biết anh là người mềm không được cứng thì chết, cô còn thương thân mình hơn, nói vài câu dễ nghe là xong thì cô luôn biết co duỗi.
“Anh chạy chậm được không,” Triệu Hải Đường giọng mềm nhũn, năn nỉ, “Em khó chịu lắm. Để có máu sạch cho em gái anh, em chỉ dám lén uống một lon Coca thôi.”
Giọng cô gái như móng vuốt mèo con, chẳng có sức sát thương, còn có cả lớp đệm thịt màu hồng nữa.
Tốc độ xe từ từ giảm.
Triệu Hải Đường nhìn ra ngoài cửa sổ. Trung tâm thương mại đang có chương trình khuyến mãi, mấy con thú bông quạt gió đang uốn éo lắc lư.
“Em xin lỗi,” Triệu Hải Đường nhìn chằm chằm con thú bông, “Lúc nãy thấy mặt anh bị thương, em sốt ruột quá, nên mới dùng từ hơi quá đáng.”
Cô biết một câu “chán rồi” tổn thương thế nào, lúc đó cô không suy nghĩ, buột miệng nói ra.
Tần Cách mỉa mai: “Có phải mặt em đâu, em sốt ruột gì.”
“Em sốt ruột,” Gió trên phố thổi tung tóc cô, Triệu Hải Đường vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, “Anh không biết quý bản thân, em không được sốt ruột à?”
“…”
Đèn đỏ, xe dừng lại.
Tần Cách hờ hững: “Chia tay thì chia, đừng lôi thôi mấy chuyện này.”
Triệu Hải Đường không nói gì nữa.
Nửa tiếng sau đó xe chạy rất êm, cửa kính hé mở, làn gió ấm áp thổi bay mùi lạ trong xe.
Triệu Hải Đường: “Tần Cách…”
Người đàn ông nói gọn lỏn: “Cửa đóng.”
Triệu Hải Đường: “.”
Cô còn chưa nói hết.
“Em không cần nói,” Tần Cách cười lạnh, “Em nói chia thì chia, em muốn quay lại thì cửa đóng.”
Triệu Hải Đường im lặng một lát: “Ờ.”
Đúng là cô nóng vội quá đáng, anh giận cũng đúng.
Nhưng cô vừa nghe thấy, anh định đi thẩm mỹ viện chữa sẹo rồi.
Đèn xanh, tốc độ xe dường như lại nhanh hơn.
Cho đến tận cổng trường đại học, Triệu Hải Đường chủ động xuống xe, không quấn quýt, không ăn vạ, chỉ chào tạm biệt anh với khuôn mặt rạng rỡ.
Tần Cách đạp ga, quay đầu phóng đi.
Triệu Hải Đường nhẹ nhàng thở ra.
Lần này ít nhất cũng phải một tháng mới nguôi.
Đàn ông chó này tính khí lớn thế, dỗ suốt ba năm, một câu “chia tay” nóng vậy mà chia thật.
Ba năm không gây được chút tình cảm nào.
Máu gấu trúc của cô, với cái mặt đi đâu cũng có người ngoái nhìn, vẫn không làm người đàn ông này xiêu lòng được một khắc.
Tiếc thật.
Cuối cùng cũng đợi được anh về.
Lại phải nhịn thêm một tháng nữa.
-
Trừ khi bên kia chủ động liên lạc, nếu không Triệu Hải Đường không có cách nào gặp được Tần Cách.
Nói ra thì buồn cười, cô không có số điện thoại của Tần Cách. Tần Cách không cho phép cô tự ý liên lạc với anh. Chuyện của Tần Phi Phi đều do trợ lý Lý Hạo của Tần Cách phụ trách.
Triệu Hải Đường có chuyện gì cũng đều tìm Lý Hạo.
Giữa tháng Năm, Tần Phi Phi gọi điện cho Triệu Hải Đường, con nhỏ đắc ý: “Mày không xứng với anh tao, đáng đời chia tay sớm.”
Triệu Hải Đường: “Mày biết mày nói thế là đáng đánh không?”
“Mày dám động vào tao à,” Tần Phi Phi thách thức, “Anh tao sẽ nghiền nát mày.”
Triệu Hải Đường: “Nghiền bằng gì?”
Tần Phi Phi: “?”
Triệu Hải Đường: “Không thể miêu tả à?”
Tần Phi Phi còn nhỏ, hai giây sau mới phản ứng kịp, vừa thẹn vừa giận: “Mày còn muốn mặt không!”
“Mày hỏi anh mày ấy,” Triệu Hải Đường tâm trạng không tốt, “Chưa thấy thứ gì mà không thể miêu tả đến thế, không cho viết không cho nói…”
Tần Phi Phi gần như gào lên: “Mày gặp được mấy thằng!”
Triệu Hải Đường: “Im đi, phát bệnh lại phải lấy máu của tao.”
“…” Tần Phi Phi đánh mãi không thắng, thua mãi vẫn đánh, “Anh tao đi xem mắt rồi! Cao thủ! Đẹp như tiên! Gia thế cao quý! Xứng một cặp!”
Triệu Hải Đường im lặng.
Tần Phi Phi nhỉnh hơn một bước: “Tao thà chết, chứ không để anh tao ở với mày!”
Triệu Hải Đường: “Thế mày chết đi.”
Rồi cúp máy.
Lúc đó Tần Cách đang gặp đối tượng xem mắt của anh.
Do chú Sáu Hình giới thiệu, trước đó giới thiệu nhiều lần, Tần Cách đều lấy lý do có người yêu để từ chối.
Chuyện Triệu Hải Đường chia tay anh không giấu được chú Sáu Hình, bên cạnh Tần Cách có người của chú Sáu, tạm thời anh chưa thể đuổi người này ra ngoài được.
Từ chối nữa là không nể mặt chú Sáu rồi.
Đối tượng xem mắt Mục Kha thận trọng đánh giá anh một lượt, rõ ràng rất hài lòng với ngoại hình của anh: “Nếu anh không có ý kiến gì về tôi, tôi sẽ đi cùng anh để đổi họ.”
Tần Cách khẽ nhướng mắt: “Đổi gì cơ?”
“Họ,” Mục Kha nói, “Đổi thành họ Mục.”
Tần Cách lười biếng vươn vai: “Mục nào, tôi chỉ biết mục là gỗ thôi.”
Mục Kha cau mày: “Học vấn của anh?”
“Chú Sáu không nói à?” Tần Cách ngạc nhiên, “Tiểu học thôi.”
“…Anh ấy nói anh tốt nghiệp đại học.”
Đại học nhà cô còn chê thấp.
Nhưng cô quá kén, vừa muốn tìm người đẹp trai, vừa muốn người có năng lực, lại muốn gia thế tương xứng, đối phương còn phải ở rể… khó tìm quá.
Đành phải gắng gượng, nới lỏng một chút về gia thế.
Nhưng học vấn tuyệt đối không được thấp hơn đại học.
Tần Cách mặt vô tội: “Chắc chú ấy nói với cô cái bằng giả tôi làm rồi, tôi học hết tiểu học thôi. Mấy cái cô vừa nói như căn chỉnh hạt độ, quản khuy, logic nền tảng, tôi chẳng hiểu gì sất.”
“…”
“Còn nữa,” Tần Cách uể oải nói, “Tôi từ nhỏ đã được dạy theo đạo Khổng Mạnh, khá phong kiến truyền thống, không ở rể.”
Mục Kha mê mẩn gương mặt anh, khuyên nhủ: “Chỉ đổi họ thôi, sau cưới chúng ta sống riêng, anh giàu thật, nhưng muốn đứng vững trong giới nhà giàu lâu đời thì tiền là thứ vô dụng nhất, phải có bề dày văn hóa.”
Tần Cách: “Sau cưới tôi có thể một lòng hướng về nhà vợ không?”
“…”
“Thôi vậy,” Tần Cách tiếc nuối, “Tôi vẫn giữ lấy đống tiền hôi của tôi mà sống vậy.”
Mục Kha hơi sốt ruột: “Tôi có thể giúp anh giấu…”
Tần Cách lấy điện thoại ra, đưa về phía cô: “Xin lỗi, em gái tôi —”
Nói đến đây, anh kéo khóe môi, vẻ tinh nghịch và chẳng mấy bận tâm: “Nhiều người đoán nó là con gái tôi, Mục tiểu thư thấy thế nào?”
