Chương 4: Tôi Không Kết Hôn.
Chuyện xem mắt coi như hỏng bét.
Bằng cấp giả, không chịu ở rể, không có chủ đề chung, cô em gái trong bệnh viện may ra còn là con gái ruột của anh ta, mặt mũi có đẹp đến mấy cũng không cản nổi sự phản đối của người nhà họ Mục.
Dù Mục Kha có về thêm mắm thêm muối mách tội, Tần Cách cũng chịu. Chuyện anh xuất thân lưu manh cả thiên hạ đều biết, con đường anh đã đi, anh chẳng thấy có gì phải xấu hổ.
Lúc anh sải bước lên chiếc Carlman của mình, Mục Kha đuổi theo, giọng khẩn thiết: “Tôi không lái xe, anh có thể đưa tôi về nhà được không? Xe anh ngầu quá.”
Tần Cách hất hàm: “Hàng ghế sau.”
“Ghế phụ lái thì sao?” Mục Kha trêu chọc, “Không phải để dành cho cô người yêu cũ của anh đấy chứ?”
Tần Cách chậm rãi rút một điếu thuốc ngậm vào miệng: “Ghế trước từng có người 'ngồi' rồi, nếu cô không ngại thì cứ 'ngồi'.”
“…….”
Nụ cười của Mục Kha đông cứng.
Cô không phải trẻ con, đương nhiên phân biệt được cái 'ngồi' mà anh ta nói là nghĩa gì.
Mục Kha lúng túng từ chối, viện cớ còn phải mua ít đồ, lát nữa tự về, không đi nhờ xe anh ta nữa.
Tần Cách cười một cách lêu lổng, thu chân dài lại, đạp một chân ga, lái cỗ máy khổng lồ của mình rời đi.
Người đàn ông này toát ra một thứ khí chất, trời không sợ đất không sợ, Mục Kha không kìm được mà nhấm nháp lại cảm giác ấy. Hiếm lắm mới có cảm xúc như vậy.
Không biết cô người yêu cũ của anh ta đã 'hạ gục' anh ta kiểu gì nhỉ?
-
Triệu Hải Đường không ngờ cô chỉ thuận miệng nói một câu “Thế thì anh chết đi” mà Tần Phi Phi lại thực sự gặp chuyện.
Mới có nửa tháng kể từ lần hiến máu trước, cơ thể Triệu Hải Đường không thể chịu được tần suất hiến máu dày đặc trong thời gian ngắn.
Tần Cách cực kỳ lạnh nhạt: “Nói điều kiện đi.”
“…….” Triệu Hải Đường như phát hiện ra châu lục mới, nhìn chằm chằm vào mặt anh, “Vết sẹo của anh đâu?”
Phần xương hàm dưới vốn có một vết sẹo giờ đây phẳng lặng mịn màng, phải nhìn kỹ mới thấy một vệt trắng đang trong quá trình lành lại, gần như không còn nhìn ra dấu vết từng bị thương.
Người quen thuộc đã trở về.
Cảm giác như thời gian quay ngược, cô trở về căn nhà cũ thời thơ ấu, từng cọng cỏ ngọn cây chẳng thay đổi, còn có cả những người xưa trong ký ức, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ nhìn cô.
Vành mắt Triệu Hải Đường bỗng cay xè, mí mắt không kìm được mà đỏ hoe.
Tần Cách: “Điều kiện: tiền, nhà, xe cộ, trang sức…”
Triệu Hải Đường: “Em muốn anh.”
“Cô Triệu,” Tần Cách mất kiên nhẫn, “Đừng có dùng lại chiêu cũ lần thứ hai.”
Triệu Hải Đường hít hít mũi: “Em chỉ muốn anh thôi.”
Tần Cách: “Không bàn nữa.”
“Năm em 18 tuổi còn nặng 45kg,” Triệu Hải Đường nài nỉ, “Ở với anh ba năm chỉ còn 40kg, 5kg thiếu hụt đều dùng để kéo dài mạng sống cho em gái anh cả.”
Không để Tần Cách kịp châm chọc, Triệu Hải Đường nói nhanh: “Một người đàn ông to xác như anh không thể bớt lòng dạ hẹp hòi được sao? Anh đi công tác hai tháng, về nhà mặt đã bị thương, còn không cho em nổi nóng à?”
“…….”
“Em hiến máu kiểu này là nguy hiểm đến tính mạng đấy,” Triệu Hải Đường bực bội nói, “Cái mạng rẻ rúng của em anh không coi vào đâu, nhưng em quan tâm đến anh thì không được sao? Anh có phân biệt được tốt xấu không hả? Thế thì anh tiếp tục dùng tiền mua máu của người khác cho em gái anh đi!”
Tần Cách cau mày: “Em khóc thử xem?”
Triệu Hải Đường bướng bỉnh lau nước mắt.
Phía bên kia bác sĩ giục.
Tần Cách nhìn thẳng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô một lát, thản nhiên nói: “Không có lần thứ ba.”
Đây là đồng ý rồi.
Dù sao em gái vẫn quan trọng hơn.
Triệu Hải Đường lại lau nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Anh xem mắt thành công chưa? Có thành công em cũng không cần, em không cướp đàn ông của người khác.”
“……” Tần Cách không giận mà còn bật cười, “Em cũng có đạo đức đấy chứ.”
Triệu Hải Đường: “Đương nhiên rồi.”
Tần Cách: “Chuyện của tôi em ít hỏi.”
Triệu Hải Đường: “Trong thời gian quan hệ giữa chúng ta còn duy trì, anh không được tìm người khác, em sợ anh bị bệnh.”
Tần Cách căng mí mắt.
Triệu Hải Đường không chọi cứng với anh, co giò chạy thẳng đi hiến máu.
Lý Hạo lúc này mới dám lại gần: “Anh không trách cô ấy à? Em nghe nói tiểu thư là do cô ấy chọc tức…”
“Đáng đời,” Tần Cách bực mình, “Nó rảnh rỗi sinh nông nổi, Triệu Hải Đường còn biết làm hơn nó…”
Nói được nửa câu.
Nhận ra câu nói này hơi có gì đó là lạ, sắc mặt Tần Cách khó chịu, nuốt lại: “Mau đi tìm nguồn máu khác đi.”
Lý Hạo: “Vâng ạ.”
Triệu Hải Đường sau khi hiến máu xong mặt đã tái nhợt như không còn giọt máu. Cô cảm thấy nếu cứ hiến tiếp thế này, chắc cô sẽ thành một mục xã hội trên mạng mất.
Tần Cách bế cô lên ghế phụ lái. Bao năm nay đều là như vậy, không cần Triệu Hải Đường phải năn nỉ, anh đã rất thành thạo giúp cô chỉnh ghế, cài dây an toàn.
Hiến máu là để cứu mạng Tần Phi Phi, Tần Cách sẽ không đến nỗi máu lạnh vô tình vào lúc này.
Triệu Hải Đường uống một chai dinh dưỡng, ngồi nghiêng ngả trên ghế phụ, ỉu xìu như một cây héo.
“Để dì nấu cho em ít đồ bồi bổ,” Tần Cách nhìn thẳng phía trước, “Đừng kén ăn, dì ấy bảo em lén vứt đồ.”
Triệu Hải Đường không nói gì.
Tần Cách liếc cô: “Đừng ngủ, không cho ngủ, về nhà phải uống thuốc và ăn cơm.”
Triệu Hải Đường vẫn im lặng.
Tần Cách đưa tay ra vén mặt cô: “Còn sống không đấy…”
Triệu Hải Đường gạt tay anh ra: “Mùi khói thuốc trong xe làm em khó chịu.”
“…….”
Đệt.
Biết ngay là cô nàng lắm chuyện mà.
Triệu Hải Đường hít hít mũi: “Còn có mùi nước hoa nữa.”
Đâu ra mùi nước hoa? Mục Kha có lên xe đâu, cửa xe còn chưa đụng đến, toàn cô ta làm quá!
Tần Cách lười nói, trực tiếp hạ hết kính xe xuống cho bay mùa.
Triệu Hải Đường: “Gió to quá thổi em.”
Tần Cách lại kính lên một nửa.
Triệu Hải Đường: “Em mua giấy thử rồi, về anh tự kiểm tra đi, ai biết khoảng thời gian này anh có bậy bạ gì không.”
“……” Tần Cách mặt không cảm xúc, “Không yên tâm thì tôi không đụng đến em.”
“Thế anh sướng nhỉ,” Triệu Hải Đường nói, “Máu em đã đổ ra ngoài rồi, anh còn muốn trây ỳ à.”
Tần Cách im lặng một hồi, như thể thấy thật hoang đường: “Em có phải con gái không đấy?”
Triệu Hải Đường: “Anh không biết à?”
“…….”
Mẹ nó.
Nói chuyện với cô ta là Tần Cách lại muốn chửi thề, nhưng thực ra anh không phải người hay nói tục.
Biệt thự hơi xa, nằm giữa vùng đồi núi bao quanh, giá cả đắt đỏ, thuộc dạng giới nhà giàu lâu đời chê, người thường không mua nổi, từ khi mở bán đến giờ cũng chẳng bán được mấy căn.
Như một tòa thành ma, yên tĩnh đến mức chim chóc có thể làm tổ trong bụi cỏ ven đường.
Nhưng Tần Cách thích. Cũng giống như con người anh, chẳng bên nào ưa nổi, nhưng bên nào cũng chẳng làm gì được anh.
Triệu Hải Đường ngủ suốt nửa chặng đường sau.
Không biết từ lúc nào cửa kính xe đã được đóng lại hết, nhiệt độ trong xe vừa phải.
Gần đến nơi, Triệu Hải Đường xoa xoa mắt, có lẽ là do tác dụng của chai dinh dưỡng đặc chế, tinh thần cô không còn uể oải như lúc nãy nữa.
“Anh à.” Cô theo bản năng gọi.
Người ngủ chưa tỉnh không còn lý trí, cảm xúc vẫn còn đắm chìm trong hơi ấm của giấc mơ đẹp, giọng nói mang theo sự quyến luyến và ỷ lại rõ rệt.
Vẻ mặt Tần Cách thản nhiên, có thể thấy Triệu Hải Đường không phải lần đầu gọi như vậy.
“Đừng cãi nhau với Tần Phi Phi,” anh nói một cách bình thản, “Từ lúc nó 13 tuổi đã cãi đến tận 16 tuổi, còn chưa chán à?”
Triệu Hải Đường dần tỉnh táo lại: “Anh nên cho nó đi học, nó cần bạn bè đồng trang lứa.”
Tần Cách: “Bớt xen vào chuyện gia đình tôi.”
Triệu Hải Đường đùa với anh: “Em lấy anh nhé…”
“Tôi không kết hôn,” Tần Cách nhìn cô, chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy, như thể nhân cơ hội này nhắc nhở cô rằng giữa họ chỉ là giao dịch, cô đừng nảy sinh ý đồ gì khác, “Tôi không hứng thú với hôn nhân, hiểu không?”
