Chương 5: Có một thì có hai.
Triệu Hải Đường im lặng.
Tự dưng lại nhấn mạnh với cô chuyện này làm gì, cô đùa thế mà anh không nhìn ra à?
Sợ cô yêu anh? Sợ sau khi Tần Phi Phi khỏi bệnh, hoặc tìm được nguồn máu mới, cô sẽ bám dai như đỉa không chịu đi?
Không muốn kết hôn mà còn đi xem mắt.
Miệng đàn ông.
Hứ.
“Một tiếng ‘anh’ làm anh sợ à,” Triệu Hải Đường nói, “là Cách ca, anh nghe nhầm đấy, sau này em không gọi nữa, gọi tên được chưa.”
Tần Cách đã mở cửa xuống xe, vòng qua ghế phụ để bế cô.
Cũng chẳng thèm trả lời hay nói thêm gì, nói đến đó là đủ rồi, mọi người tự hiểu là được.
Triệu Hải Đường lại giận dỗi, không cho anh bế, đòi tự xuống.
Xe khá cao, chiến xa ngày tận thế không phải nói suông, Triệu Hải Đường lại chẳng có sức, còn sợ làm mình bị thương, phải cẩn thận tìm góc, định dùng sức khéo nhảy xuống.
Tần Cách mặt lạnh lùi lại, hai tay đút túi, lạnh lùng đứng nhìn.
Con nhỏ loay hoay cả chục giây, sợ sứt sẹo một tí da, Tần Cách không nhịn nổi, bực mình “chẹp” một tiếng, tay kẹp lấy eo cô bế xuống.
Triệu Hải Đường “a” lên một tiếng, suýt thì giơ tay đánh lại, may mà kịp nhịn, không thì cái tát của cô giáng xuống, Tần Cách nhất định sẽ ném cô xuống đất.
Đúng là thằng đàn ông chó má chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì hết.
Khu biệt thự yên tĩnh, không có nghĩa là sân nhà Tần Cách cũng yên tĩnh.
Ba Dao và Lưu Tứ ở đó, còn có một người đàn ông nhỏ hơn Triệu Hải Đường hai tuổi, tên là Hình Phi Ngang, con trai ruột của chú Sáu Hình, tháng sau tròn 19 tuổi.
Nhà họ Hình đời trước trải rộng cả chính trị lẫn thương trường, đen trắng đều ăn, đến đời chú Sáu Hình, sản nghiệp gia tộc cơ bản hoàn thành chuyển đổi, là thủ lĩnh phái tiền bối đích thực của Đông Châu.
Phiền não duy nhất là con cháu thưa thớt.
Dù nhà họ Hình giàu ngang thiên hạ, nhưng sinh con ra không nuôi được, có dùng khoa học kỹ thuật sinh ra cũng chết yểu sớm.
Vì chuyện này, không biết bao nhiêu người ở Đông Châu sau lưng chỉ trỏ chú Sáu Hình, nói ông ta làm việc ác tận, trời phạt.
Mãi đến khi Hình Phi Ngang ra đời, lại lớn lên hoạt bát vui vẻ, cuối cùng cũng cho chú Sáu Hình hả giận, có thể thấy địa vị của Hình Phi Ngang – cậu ấm nhà thế gia – thế nào.
Nhưng Hình Phi Ngang thích bám Tần Cách, không nghe lời bố mẹ cũng sẽ nghe lời Tần Cách.
Tần Cách không muốn đưa trẻ con: “Lại đến chỗ tao làm gì.”
Ba Dao nháy mắt với anh: “Thất tình rồi.”
Mọi người chợt thấy Triệu Hải Đường, Lưu Tứ suýt rớt cằm.
Chẳng phải chia tay rồi à?
Thế là hòa rồi hả?
Ai chủ động, anh Cách nhà họ chịu đồng ý thế à??
Tần Cách là ai, đó là người chủ kiến quá mạnh, quyết định của anh ta không ai thay đổi nổi, nôm na là một lòng một dạ.
Chú Sáu Hình từng muốn nhận anh ta làm con nuôi, cho làm anh ruột của Hình Phi Ngang, một bước lên mây, Tần Cách cũng vô cảm từ chối.
Bao nhiêu người khuyên anh ta, vô ích, khuyên nhiều thì cái tính xấu xa lại bộc phát.
Kể cả mấy đối tượng chú Sáu Hình giới thiệu cho anh ta mấy năm nay, cô nào cũng là mỹ nữ gia thế bất phàm, chưa thấy anh ta liếc mắt với ai.
Triệu Hải Đường đã bỏ bùa mê gì cho anh ta vậy.
“Mấy người…” Ba Dao ấp úng, “gọi nhau thế nào?”
Tần Cách không dừng lại, sải bước đi vào trong.
Triệu Hải Đường uể oải, không theo kịp, tay vỗ vai Hình Phi Ngang, ra hiệu nó tránh ra, nhường cái ghế mây thoải mái nhất cho cô.
Hình Phi Năng xê dịch mông, ngồi sang chỗ trống bên cạnh.
Ba Dao và Lưu Tứ im lặng.
Thôi.
Có khi con nhỏ này đúng là có ma lực thật, đến cả cục cưng duy nhất của nhà họ Hình cũng dám sai bảo.
“Chị Đường,” Hình Phi Ngang mặt đầy ưu sầu, “không phải chị chia tay anh tao rồi à?”
Triệu Hải Đường nằm bò ra mặt bàn kính, nhắm mắt phơi nắng: “Hòa rồi.”
Ba Dao và Lưu Tứ ra hiệu nó hỏi tiếp.
Hình Phi Ngang: “Chia tay rồi còn hòa được à?”
Triệu Hải Đường: “Chỉ là chia tay, chứ có chết đâu.”
“…”
Có lý.
“Anh tao đồng ý rồi à?” Hình Phi Ngang lại hỏi, “Hai người ai đòi hòa?”
Hai người kia nhìn chằm chằm cô.
Khá mong chờ câu trả lời.
Triệu Hải Đường hơi có tâm sự, nghĩ ngợi một lát: “Anh ấy, anh ấy nói nhìn đi nhìn lại, vẫn thấy em là tốt nhất.”
“…”
Không phải không tin.
Mà là khó tin quá.
Một bát yến huyết canh “bịch” đặt xuống đầu cô, kèm theo giọng nói cười đểu của đàn ông: “Ừ, tao thích thử thách cái kiểu làm tới làm lui của mày đấy!”
“Anh đừng nói thế,” Hình Phi Ngang can, “làm chị Đường giận, chị ấy lại trả đũa anh đấy.”
Ba Dao hắng giọng: “Phi Ngang thất tình rồi, anh an ủi vài câu đi.”
“An ủi gì,” Tần Cách giơ chân câu cái ghế ngồi xuống, “nó yếu đuối thế này, lỡ quay ra yêu tao thì sao.”
Ba Dao và Lưu Tứ cùng nhau sặc ho.
Triệu Hải Đường đẩy bát yến huyết canh ra xa, ghét đến mức không thèm nhìn.
Tần Cách lạnh tanh nhìn cô.
“Ăng ăng em ăn đi,” Triệu Hải Đường mặt không đổi sắc, “ăn xong chị an ủi em.”
Hình Phi Ngang nhìn trái nhìn phải.
Ba Dao hóng chuyện: “Em Đường, nó mà yêu chị thì phiền hơn đấy.”
“Không phiền,” Triệu Hải Đường nói, “thế thì em với…”
Nói chưa dứt câu, tay Tần Cách đã như cái kìm sắt bóp chặt má cô, ép cô há miệng, thìa súp liền nhét thẳng vào.
Triệu Hải Đường “ư ư” hai tiếng, cuối cùng sợ sặc, đành miễn cưỡng ngoan ngoãn nuốt xuống.
Tần Cách ném thìa cho cô: “Thì ra em thích bị đút.”
Da non mịn của Triệu Hải Đường bị anh bóp đỏ cả lên.
Cô vứt thìa đi, chưa kịp để Tần Cách nổi khùng, đã lên giọng nũng nịu: “Không phải thích bị đút, là thích anh đút em, anh đút em ăn.”
“…”
Gió nhẹ lướt qua.
Chắc là chán cô phiền phức, cũng sợ cô tiếp tục làm quá, Tần Cách mặt tối sầm bưng bát lên, từng thìa từng thìa đút vào miệng cô.
Ba Dao mấy người nhìn không chớp mắt.
Cằm nhìn kỹ còn có vết sẹo, nhưng có thể trong thời gian ngắn như vậy mà phục hồi đến thế này, Triệu Hải Đường đã mãn nguyện lắm rồi, thêm nữa lâu ngày không gặp, mắt cô như dán vào mặt anh, như có thực chất khắc họa ngũ quan anh.
Tần Cách khẽ rung mi: “Nó mà yêu em thì sao?”
“…” Triệu Hải Đường đang mê mẩn gương mặt anh, chậm chạp, “Em yêu anh.”
Tần Cách: “.”
Ba người kia: “.”
Kẻ ho khan, kẻ cúi xuống tìm đồ.
Triệu Hải Đường hồi thần, tay vuốt tóc, ngượng ngùng: “Nếu anh không ngại, thì em cũng không ngại, nếu anh ngại, thì nó là em trai anh, chẳng lẽ không phải anh nên giải quyết à, hỏi em làm gì.”
Nói đến đây, Triệu Hải Đường ném một quả boomerang: “Nếu nó yêu em, thì anh sao?”
Một câu hỏi vu vơ làm mọi chuyện càng lúc càng phức tạp, Tần Cách giải quyết dứt khoát, thẳng thừng nhìn Hình Phi Ngang: “Cút.”
Hình Phi Ngang: “?”
Tại sao người vô tội bị hy sinh lại là nó!!!
“Con thất tình!” Hình Phi Ngang nổi cáu cậu ấm, “Thất tình! Đây là lần thứ năm nó nói chia tay với con…”
Ba Dao há hốc mồm: “WTF, lần thứ năm rồi à?”
Hình Phi Ngang đau khổ muốn chết: “Con nhất định không cho nó cơ hội thứ sáu!”
Nói xong, điện thoại Hình Phi Ngang reo.
Người gọi “Cục cưng”, Hình Phi Ngang nhanh chóng đứng dậy, bắt máy: “Cục cưng muốn làm hòa hả?”
Mọi người tại chỗ: “…”
Hình Phi Ngang đi rồi, đi làm hòa lần thứ sáu với cục cưng của nó.
Lưu Tứ tặc lưỡi: “Chia tay mà nói bừa được à, chuyện này có một thì có hai, nhượng bộ một lần là xong…”
Ba Dao đạp mạnh nó một cước.
Tần Cách lại chẳng tránh né, không biết nói cho ai nghe: “Đúng đấy, nhiều lần quá, đối phương dễ được đằng chân lên đằng đầu.”
