Chương 37: Ở Hiền Gây Họa.
Mùa hè của Đông Châu đã đến.
Cây cối xung quanh bệnh viện trở nên xanh tươi, khi lá cây xào xạc, hòa cùng mùi thuốc, không biết đã gợi lên bao nhiêu nỗi buồn phiền trong lòng người.
Tần Cách mặc một chiếc áo cộc tay quần dài, gam màu tối, cùng với vẻ mặt hung dữ lạnh lùng, trông hệt như một tên sát thủ đến bệnh viện để đâm người.
Triệu Hải Đường giữa mùi thuốc khó chịu, ngửi thấy mùi trà trắng trên người anh.
Là mùi sữa tắm và nước rửa tay mới cô mua.
Gương mặt Triệu Hải Đường tựa vào bàn tay thô ráp của anh, thấy cô ngẩn người ra, Tần Cách cau mày: “Em không phải gặp chuyện gì chứ…”
Bỗng nhiên, Triệu Hải Đường níu lấy cổ áo anh, kéo đến nỗi biến dạng, để lộ một mảng xương quai xanh rộng, cùng với tấm bùa hộ mệnh giấu dưới cổ áo.
Cô mặc kệ tất cả, nghiêng người hôn lên khóe môi anh.
Tần Cách không kịp phòng bị, bị cô hôn một cái.
Đương nhiên không cho cô hôn cái thứ hai.
Anh tức đến nỗi bật cười: “Cảnh sát có bắt bọn lưu manh nữ không?”
“Không bắt đâu,” Triệu Hải Đường thuận theo lời anh nói, “Chắc là sẽ bảo chúng ta tự hòa giải. Nói thật, anh là đàn ông con trai, bị hôn một cái thì có làm sao, có mất miếng thịt nào đâu…”
Tần Cách nhìn cô: “Kinh nghiệm đầy mình nhỉ.”
Triệu Hải Đường: “AI nói đấy, em hỏi rồi.”
“…” Tần Cách cứ thế ngồi xổm xuống, “AI có gánh nổi cái nồi này cho em không?”
Hai người, một người ngồi xổm trên bậc thang, một người ngồi xổm dưới bậc thang, giữ một khoảng cách không xa không gần, vừa đủ để nhìn thẳng vào mắt nhau.
Triệu Hải Đường: “Vậy chỉ còn cách bắt AI lại thôi.”
Tần Cách chợt khép hàm, cười.
Nụ cười xua tan sự cứng rắn nơi khóe mày, khiến anh trở nên mềm mại hơn, đôi mắt đen rơi vào ánh sáng đầu hè, đôi môi sáng màu trông thật khỏe mạnh, tràn đầy sức sống.
Tràn đầy sức sống.
Đầu ngón tay Triệu Hải Đường chạm vào môi anh, Tần Cách cúi mắt, nhìn thẳng vào cô, cũng không ngăn cản hành động của cô.
“Tần Cách.” Cô khẽ gọi.
“Nói đi.”
“Có thể… làm hòa được không?”
Lông mi Tần Cách dày và thẳng, che đi mọi cảm xúc: “Lý do.”
“Ngày mai tụi em thi xong là nghỉ hè,” Triệu Hải Đường chăm chú nghĩ lý do, lại sợ tỏ ra quá tham lam, nên nói rất chậm, “Thời gian anh cho quá ngắn, có thể kéo dài thêm một chút được không?”
Nói đến đây, cô nuốt nước bọt, sợ anh một lời từ chối, không dám đòi hỏi quá đà: “Đợi em… tốt nghiệp đại học được không?”
“…”
“Tốt nghiệp em sẽ rời khỏi đây,” Triệu Hải Đường nói thêm, “Em sẽ rời khỏi đây mà.”
Ca phẫu thuật của Tần Phi Phi đã có tiến triển, năm tới chắc cũng không cần dùng đến máu của cô nhiều, Triệu Hải Đường chẳng còn gì để trao đổi với Tần Cách, không thể nắm thóp anh để giữ mình lại.
Nhưng người đàn ông này ăn mềm không ăn cứng, hạ mình nhún nhường là không sai.
Đường nét trên khuôn mặt Tần Cách dần căng cứng, ánh mắt thẳng tắp chờ cô nói hết lời.
Triệu Hải Đường dè dặt: “Anh nuôi em thêm… một năm nữa được không?”
Nhận ra mình quá mặt dày vô sỉ, vội vàng đổi giọng: “Không nuôi cũng được, em có thể tự kiếm, em sẽ đi tìm việc làm thêm hè.”
Rõ ràng là điều kiện có lợi nhất cho anh, nhưng vẻ mặt Tần Cách vẫn khó đoán, còn Triệu Hải Đường thì cảm thấy hình như mình đã làm hỏng việc rồi.
Có vẻ như anh đã nhất quyết muốn đuổi cô đi.
“Bây giờ anh đừng từ chối,” linh cảm chẳng lành ngày càng nặng nề, Triệu Hải Đường nhanh hơn một bước, “Lúc này em khá yếu đuối, đợi em về nhà nhắn tin nói sau.”
Tần Cách: “Em cứ nằm mơ đi.”
Triệu Hải Đường vò ống quần anh, đúng kiểu chó cùng rứt giậu: “Em nhớ anh.”
Tần Cách phủi tay cô ra, rất bực mình: “Muốn nhớ ai thì nhớ!”
“Nhớ anh, chỉ nhớ anh thôi,” Triệu Hải Đường dứt khoát ôm chặt lấy bắp chân anh, “Em xin anh, chỉ thêm một năm thôi, em sẽ ngoan mà.”
“…”
Cô sẽ ngoan?
Hừ.
Cô chỉ biết ở hiền gây họa thôi.
Tần Cách thử rút chân ra, ai ngờ Triệu Hải Đường ôm càng chặt hơn, tay chân quấn lấy anh.
Giũ cũng không ra.
Hai người cứ thế giằng co một cách bất thường trong vài giây.
Chốc lát –
Tần Cách bỗng nở một nụ cười giễu cợt: “Mối tình trước của em giải quyết xong chưa? Anh không động vào người của người khác.”
“… Ừm.”
“Được thôi,” Tần Cách gỡ tay cô ra, đứng dậy, cũng không đỡ cô, giọng điệu nhạt nhẽo, “Vậy thì theo điều kiện cũ.”
Triệu Hải Đường đưa tay về phía anh, muốn anh kéo mình một cái.
Tần Cách cười lạnh nhẹ nhàng: “Tự đứng lên.”
“…” Triệu Hải Đường bĩu môi dưới, “Tê chân.”
Tần Cách không hề động lòng, lạnh lùng vô tình.
Triệu Hải Đường chống tay xuống đất từ từ đứng dậy, rồi phủi bàn tay dính bụi lên chiếc áo thun đen của anh, lẩm bẩm: “Làm hòa rồi thì hôn một cái được không?”
Tần Cách như thể không nghe thấy, dùng ngón tay phủi những hạt bụi đó đi, quay người bước về phía phòng bệnh của Tần Phi Phi.
Bóng lưng toát lên vẻ xa cách lạnh nhạt.
Khác hẳn với vẻ mặt vừa nãy hỏi cô có gặp chuyện gì không.
Triệu Hải Đường phải bước nhanh vài bước mới đuổi kịp anh: “Anh đang giận à?”
Tần Cách khinh khỉnh cười một tiếng.
Triệu Hải Đường không hiểu: “Lần này không phải tại em, là do anh tự khó tính. Biết thế uống có hai ly mà anh cũng chê, em bằng không uống thoải mái, còn đỡ thèm.”
“…” Tần Cách lười cả nhếch mép, “Em rất hợp để làm một loài động vật.”
“Gì cơ?”
“Loài em học theo là chuẩn nhất ấy.”
“?”
Đợi đến khi Triệu Hải Đường hiểu ra anh đang mắng mình là chó, thì Tần Cách đã vào phòng bệnh rồi.
Cô hợp làm chó á? Hay là cô chó cắn càn?
Ai mà đoán được tâm tư anh chứ.
Mấy hôm trước ở Hậu Trạch, những lời nói tàn nhẫn đến thấu xương của anh vẫn còn văng vẳng bên tai, Triệu Hải Đường không dám tự đa tình.
Thấy hai người bước vào, Tần Phi Phi vội vàng giấu thứ gì đó dưới gối, vẻ mặt hoảng hốt.
Mí mắt Tần Cách căng ra: “Lấy ra.”
“... Không phải bim bim,” Tần Phi Phi kháng cự, “Em không thể có chút riêng tư sao, em là con gái mà.”
Triệu Hải Đường tự chọn một cái ghế thoải mái ngồi xuống.
Tần Cách không nói lý lẽ: “Lấy ra.”
Tần Phi Phi bực mình, nhưng không dám cãi lại anh, phồng má lấy thứ dưới gối ra đưa cho anh.
Triệu Hải Đường cũng liếc nhìn theo.
Chỉ là một tấm ảnh sinh hoạt thường ngày của một nam minh tinh.
Tần Cách nhìn chằm chằm vài giây, giọng trầm xuống: “Ai?”
Triệu Hải Đường: “?”
Tần Phi Phi: “?”
“Anh hỏi là ai,” Tần Cách mất kiên nhẫn, “Ảnh ở đâu ra, người ta nhờ chụp lén cho em, hay là hắn ta đưa cho em, quen qua mạng hay hắn đến khám bệnh, bố mẹ, tuổi tác, nghề nghiệp…”
Tần Phi Phi há hốc mồm, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Triệu Hải Đường.
Tần Cách nheo mắt: “Nó đưa cho em?”
Triệu Hải Đường: “.”
Tần Phi Phi do dự hai giây, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Dạ.”
Triệu Hải Đường: “?”
Tần Cách chuyển tầm mắt: “Em lấy đâu ra?”
“…”
“Em chụp lén?” Tần Cách lặp lại những câu hỏi vừa nãy với Tần Phi Phi, “Hay là hắn ta đưa cho em, tại sao lại đưa cho Tần Phi Phi…”
Triệu Hải Đường nghẹn lời, nhưng cũng có thể hiểu được anh lo lắng em gái giống mình, lỡ dại dột đi sai đường, nên mới dịu giọng nói: “Anh đừng kích động, anh ấy tốt mà.”
Nói xong, nhìn vẻ mặt của người đàn ông, Triệu Hải Đường cảm thấy mình hoàn toàn không an ủi được anh.
Ngược lại còn khiến sắc mặt anh càng thêm u ám khó coi.
“Tốt?” Tần Cách nhấn mạnh từng chữ, “Em hiểu đàn ông sao, dám khẳng định một người đàn ông tốt?”
Tần Phi Phi ngốc nghếch, buột miệng nói: “Anh ơi, anh ấy khác mà!”
