**Chương 38: Hai Đứa Mình Là Yêu Đương À?**
Câu nói này vừa thốt ra, Triệu Hải Đường đã cảm thấy cả cô và Tần Phi Phi đều tiêu rồi.
Đã từng có lần, một cậu bạn học người nước ngoài theo đuổi cô đến tận nhà ở trong nước, nghĩ rằng người xa đến là khách, Triệu Hải Đường đã giúp cậu ta cầu xin, và ngay trước mặt ông nội cùng Ninh Khâu, cô đã to gan nói y hệt câu nói đó.
Kết quả là ông nội bỏ cơm ba bữa.
Ninh Khâu thì ba ngày không thèm nói chuyện với cô.
Dĩ nhiên Triệu Hải Đường không thể đồng cảm được cảm xúc của họ, nhưng phản ứng của họ đã đủ chứng minh sức sát thương của câu nói đó.
Đặc biệt là trước mặt người đàn ông đã tự tay nuôi nấng cô khôn lớn.
“Khác?” Tần Cách im lặng hơn chục giây, bình tĩnh chưa từng thấy, “Khác chỗ nào?”
Tần Phi Phi lặng lẽ ôm chặt con mèo trong lòng: “Thì... anh ấy tốt mà.”
Tần Cách khẽ hừ lạnh qua làn khói, ánh mắt sâu thẳm dời đi, dừng lại trên người Triệu Hải Đường: “Khác chỗ nào?”
“Đâu phải em nói,” Triệu Hải Đường liếm môi, “Trong mắt em, cậu ta chỉ là một người đàn ông bình thường, còn người khác biệt trong lòng em, chỉ có mình anh thôi.”
Tần Phi Phi: “...”
Đáp án chuẩn vừa được đưa ra, Tần Phi Phi mới phát hiện mình sai lầm đến nhường nào.
Triệu Hải Đường vẻ mặt thành khẩn: “Anh khác với tất cả mọi người.”
Tần Phi Phi: “.”
Xong rồi.
Sao Triệu Hải Đường lại có được đáp án chuẩn thế kia chứ!!
Tần Phi Phi căng thẳng nhìn về phía anh trai mình.
Vẻ mặt như giông bão sắp ập đến của người đàn ông ấy dường như nghẹn lại một lúc, rồi sau đó chuyển mục tiêu sang cô: “Cấm yêu sớm.”
“...”
Xong rồi?
Chỉ có thế thôi sao?
Chẳng những không mắng cô, cũng không mỉa mai cô, lại càng không dùng biện pháp bạo lực để trừng trị mấy tấm ảnh của cô... chỉ vỏn vẹn một câu nhẹ bẫng như thế, thế là xong?
Chẳng lẽ vì Triệu Hải Đường nói một câu ghê tởm đến thế mà hắn ta đã được dỗ ngon dỗ ngọt rồi à?
Tần Phi Phi không biết nên nói gì: “Anh, em thấy anh đúng là một thằng đàn ông tầm thường.”
Dễ bị nữ sắc cám dỗ.
Tần Cách khoanh tay trước ngực, đứng với tư thế lỏng lẻo, cứ thế lạnh lùng nhìn cô: “20 tuổi mới cho phép yêu đương, 25 tuổi mới cho phép kết hôn, 30 tuổi mới cho phép sinh con, ngoài ra không bàn.”
“...” Tần Phi Phi không thể tưởng tượng nổi, “Sao anh không tự yêu cầu bản thân mình như thế?”
Tần Cách: “Anh quen cô ấy lúc 22...”
Nói đến đây, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, cứ như đang thừa nhận hai chữ “yêu đương” vậy, Tần Cách cau mày, nói lại: “Em còn dám quản cả chuyện của anh à?”
“Thế còn chị ấy?” Tần Phi Phi xoay mũi dùi, “Lúc chị ấy ở bên anh mới có 18!”
Triệu Hải Đường: “Anh ấy không thèm để ý đến em đâu, đợi em đủ 20 rồi mới bắt chuyện lại.”
Tần Phi Phi không tin.
“Thật đấy,” Triệu Hải Đường nói, “Vì em, anh ấy chỉ cho phép em xuất hiện bên cạnh, xác nhận em đủ 20 tuổi rồi mới... ngủ cùng, lúc đó em còn tưởng anh ấy bất lực cơ...”
Tần Cách lạnh tanh: “Triệu Hải Đường.”
Triệu Hải Đường tự giác dừng câu chuyện không dành cho trẻ em này lại, đổi chủ đề: “Yêu sớm không tốt, cấm yêu sớm.”
Tần Phi Phi hơi xù lông.
“Chị có tư cách gì mà dạy đời em chứ!”
Triệu Hải Đường thản nhiên: “Chị với anh em lại hòa thuận rồi.”
“...” Tần Phi Phi như bị động đất trong lòng, “Thực ra chị không phải muốn làm hòa với anh ấy, chị chỉ muốn tới dày vò em thôi đúng không?”
Không ngờ cô bé lại có suy nghĩ này, Triệu Hải Đường cân nhắc một hồi, quyết định không kích thích nó nữa, dù sao mình cũng là người đẹp lòng tốt, độ lượng bao dung: “Chị có thể lấy được...”
Cô dùng cằm chỉ vào tấm ảnh ngôi sao kia: “Chữ ký tặng của anh ấy.”
Tần Phi Phi không tin có bữa trưa miễn phí: “Phải ngủ với anh em mấy lần?”
Tần Cách: “?”
Triệu Hải Đường khó tả: “Quân thống không moi được gì từ miệng anh em, thì cũng có thể bù lại gấp đôi từ chỗ em.”
Đúng là dễ phản bội thật.
Tần Phi Phi ngơ ngác một lúc, vừa kịp phản ứng lại, chưa kịp nổi khùng, đã nghe thấy anh trai mình bất chợt cười khẽ một tiếng.
Tần Phi Phi: “.”
Giờ khắc này, anh trai cô và Triệu Hải Đường, trong mắt cô, chẳng khác gì hôn quân và yêu phi!
Không!
Một!
Chút!
Nào!
Im lặng.
Một lát sau, Tần Phi Phi giơ tay chỉ: “Cả hai biến đi.”
-
Triệu Hải Đường và Tần Cách cùng bị đuổi ra ngoài.
Trời vẫn còn sớm, vì ngày mai thi cuối kỳ nên chiều nay Triệu Hải Đường không có tiết, thêm vào đó vừa mới làm hòa, tâm trạng cô khá tốt, lời nói cũng theo đó mà nhiều hơn: “Em gái anh hình như ngày càng bớt chống đối em rồi nhỉ.”
Tần Cách hai tay đút túi quần, lưng hơi khom một cách thoải mái, nheo mắt nhìn ánh nắng giữa không trung: “Chắc là chịu thua rồi.”
“...” Triệu Hải Đường đưa tay chọc vào eo anh, chạm vào rồi rút ngay, “Anh có thể nắm tay em đi được không?”
Ngoại trừ trên giường, thỉnh thoảng bị anh ghì chặt, Triệu Hải Đường chưa từng được nắm tay anh.
Tần Cách là người không có tình cảm, trên chuyện chăn gối lại rất thô lỗ, ban đầu đến cả hôn môi cũng không cho, Triệu Hải Đường hôn anh một lần, bị anh lạnh nhạt mấy ngày liền.
Bây giờ nghĩ lại, sự nhẫn nhịn của Tần Cách dành cho cô, cũng giống như dành cho Tần Phi Phi, là từ từ tăng lên, giống như anh nói, chắc là chịu thua rồi.
Nghe vậy, Tần Cách hơi nghiêng đầu: “Không được.”
Câu trả lời nằm trong dự đoán.
Triệu Hải Đường ừ một tiếng, bắt chước dáng vẻ của anh, đút tay vào túi mình: “Em cũng có túi đây này.”
“...”
Thế nhưng khi xuống được mấy bậc thang, Triệu Hải Đường bỗng nhiên rút tay ra, nắm lấy cổ tay rắn chắc của anh kéo lên, cứng rắn nhét tay mình vào đó, mười ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát.
Thân hình Tần Cách khựng lại.
Đầu Triệu Hải Đường nhân cơ hội tựa vào cánh tay anh, mượn lực của anh mà chậm rãi bước xuống: “Em nói là sẽ lấy chữ ký tặng cho em gái anh, sao anh không hỏi gì cả, cũng không nổi giận.”
Dù đã làm những chuyện thân mật hơn vô số lần, nhưng kiểu... kiểu thân mật như thế này, đúng là lần đầu tiên.
Chủ đề buột miệng ra, giống như một cái cớ để che đậy việc sợ anh không cho phép cô nắm tay, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của anh.
Không nhìn thấy biểu cảm của Tần Cách, chỉ biết anh đang bước đều đều từng bậc thang.
Mãi cho đến bậc cuối cùng, đặt chân lên mặt đất bằng phẳng.
Triệu Hải Đường buông tay.
“Ngôi sao mà,” Tần Cách lại đút tay vào túi quần, tùy tiện nói, “Lên mạng tra ảnh rồi.”
“...”
Ngồi lên xe của anh, Triệu Hải Đường còn ngơ ngác, đây là lần thứ mấy làm hòa rồi nhỉ? Cô cũng hơi bị giỏi đấy chứ, dỗ được Tần Cách chịu làm hòa với cô.
Đàn ông đúng là thích người ngoan ngoãn, ít phiền phức.
Cô vừa ngoan vừa ít phiền phức, lại còn xinh đẹp.
“Này,” Triệu Hải Đường chưa thắt dây an toàn, quay mặt sang, “Anh nói anh quen em lúc 22 tuổi, thế trước em anh chưa từng yêu ai à?”
“...” Tần Cách đang chuẩn bị nổ máy, tay khựng lại ngay tại chỗ, “Thời gian quen em, không phải là thời gian yêu đương.”
Triệu Hải Đường: “Không đúng, anh đang nói theo cái tuổi cho phép Tần Phi Phi yêu đương, em ấy lại hỏi sao anh không tự yêu cầu bản thân như thế, rồi anh nói anh quen em lúc 22...”
Chưa nói hết câu, xe đã nổ máy ầm lên, kèm theo giọng nói bực bội của người đàn ông: “Thắt dây an toàn!”
Triệu Hải Đường vội vàng cài dây an toàn vào.
Còn muốn nói tiếp, giọng Tần Cách nửa mỉa mai nửa châm chọc: “Hai đứa mình là yêu đương à?”
“...”
Đứng hình vài giây.
Triệu Hải Đường tay chống má, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi hờn dỗi: “Thế anh chính là thằng đàn ông 25 tuổi rồi mà chưa từng yêu đương.”
