Chương 81: Anh không còn cách nào.
Chiếc nhẫn như một cái vòng kim cô, siết chặt lấy trái tim Triệu Hải Đường.
Cô thậm chí đã nóng đầu muốn thú nhận hết với anh.
Nhưng lời của Diêu Hiến, cùng với quan điểm của Tần Cách về người thay thế ngày trước, khiến Triệu Hải Đường vội vàng kìm nén sự bốc đồng đó xuống.
Phía sau cô còn có nhà họ Miêu. Sư huynh nói không sai, anh ấy đứng trên đại cục vì cô mà suy nghĩ, đứng trên lập trường của nhà họ Miêu mà cân nhắc. Với quyền thế của Tần Cách như vậy, nếu anh ấy nổi giận mà liên lụy đến nhà họ Miêu…
Thì cô chính là tội nhân thiên cổ của gia tộc.
Tối hôm đó, Tần Cách chẳng làm gì cả, chỉ lặng lẽ ôm cô. Triệu Hải Đường không ngủ được, sau vài lần trằn trọc, cô mở mắt, giọng nói trong đêm đông lạnh lẽo thoáng chút sợ hãi: “Tần Cách.”
Đôi mắt đen láy của người đàn ông dừng lại trên người cô.
Triệu Hải Đường có rất nhiều điều muốn nói, cũng nên nói, ít nhất là về chuyện ở chợ hoa, cô phải nói với anh một câu “xin lỗi”.
Nhưng lời đến bên miệng vẫn không thể thốt ra.
Triệu Hải Đường sốt ruột đến cay cả mắt, luống cuống trong lòng anh, cuối cùng, trong cơn sóng lòng dâng trào, cô ngẩng cằm lên hôn anh một cách bừa bãi.
Hơi thở mà Tần Cách cố kìm nén suốt cả tối lập tức rối loạn.
Anh bắt đầu đón nhận nụ hôn của cô.
Đáp lại, dò xét, phản công.
Cuồng nhiệt và gấp gáp hơn bất kỳ đêm nào, như thể chỉ có cùng nhau tan chảy mới khiến anh cảm nhận được sự tồn tại của mình.
Cứ thế, lặp đi lặp lại.
Không biết bao nhiêu lần.
Triệu Hải Đường kiệt sức cả tinh thần lẫn thể xác. Tần Cách không chịu buông tha, tay anh chạm vào hộp đồ, dường như khựng lại một cách vi diệu, rồi đóng ngăn kéo lại, trở mình đè lên người cô.
Triệu Hải Đường mệt đến mức muốn khóc.
Tần Cách giọng khản đặc dỗ dành: “Lần cuối thôi, anh sẽ nhanh.”
Anh nắm lấy tay trái cô, chiếc nhẫn trên ngón áp út của hai người dường như khẽ cọ vào nhau. Tần Cách cong ngón tay lại, siết chặt bàn tay cô vào lòng bàn tay mình.
Anh ghé sát tai cô nói yêu cô.
Nước mắt Triệu Hải Đường lặng lẽ thấm vào tóc mai.
-
Ngày ba mươi Tết, Tần Cách dậy từ rất sớm. Đầu tiên, anh bị dì gọi đi sửa vòi nước bị hỏng, rồi lại đi đánh giấy nhám và tra dầu cho cánh cửa sắt kêu cót két. Cái nhà ấm nhỏ mà dì che cho mấy luống rau bị tuyết đè sập, Tần Cách lại vót tre dựng lại một cái mới.
Tóm lại, trên dưới, trong ngoài, từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, anh đều phải tự mình kiểm tra và sửa chữa.
Đây là nhà của anh, anh không thích nhờ người khác làm.
Vốn định gọi Triệu Hải Đường cùng nhau dán câu đối và tranh Tết, nhưng tối qua làm muộn quá, Tần Cách đành tự mình làm.
Tần Phi Phi ôm túi sưởi tay, đứng bên cạnh chỉ huy: “Lệch rồi, sang bên trái một chút…”
“Bớt làm loạn ở đây đi,” Tần Cách nói, “Vào xem chị dâu con dậy chưa.”
Tần Phi Phi bĩu môi.
Chị dâu, chị dâu, gọi cũng tự nhiên nhỉ.
Tần Phi Phi vào phòng hai người, Triệu Hải Đường đã tỉnh, ngơ ngác nằm sấp, mái tóc dài rối bù xõa xuống đất, nhìn thoáng qua làm Tần Phi Phi giật cả mình.
“Đây là hình tượng gì vậy chị?”
“…” Triệu Hải Đường chậm rãi ngẩng đầu, “Gọi anh trai em lại đây, chị muốn chặt anh ấy.”
Tần Phi Phi: “Em là chân sai vặt cho hai người chắc?”
Đứa nào cũng bảo em đi tìm đứa kia.
Nói xong, Tần Phi Phi vẫn đi, mặt không cảm xúc: “Chị ấy gọi anh.”
Tần Cách vừa dán xong câu đối cuối cùng, bước ra vòi nước ngoài trời xả nước lạnh rửa tay.
Quần áo năm mới đã chuẩn bị sẵn từ trước: áo len cashmere đỏ, quần ống suông trắng như gạo nếp. Tần Cách còn mua cho cô một chiếc mũ len, vừa sang vừa đẹp.
Triệu Hải Đường như rã rời tay chân, không động đậy nổi. Tần Cách bế cô từ trong chăn ra, đặt cô đứng lên mu bàn chân mình, rồi từng món một mặc quần áo cho cô.
Mặc xong, anh hôn lên má cô: “Đi rửa mặt đi. Bao lì xì cho dì và mọi người vẫn chưa bỏ vào, tối nay cho họ nghỉ Tết, phải đưa lì xì trước đã.”
Triệu Hải Đường yếu ớt, dựa vào anh gật đầu.
Tần Cách lấy mấy cái phong bao đỏ trong ngăn kéo, mở két sắt lấy tiền mặt bỏ vào bao lì xì.
Hình như Triệu Hải Đường cũng cầm thứ gì đó đi vào nhà vệ sinh.
Lúc đó Tần Cách đang đếm tiền, nghe thấy động tĩnh liền tiện miệng hỏi: “Em cầm gì đấy?”
Nhà vệ sinh bỗng vang lên một tiếng nôn khan.
Tần Cách nheo mắt khựng lại.
Như thể nhớ ra một cảnh tượng tương tự nào đó trong quá khứ, Tần Cách lao như tia chớp vào nhà vệ sinh, tay như kìm sắt bóp chặt cằm Triệu Hải Đường, tay kia không chút do dự móc vào miệng cô.
Nước mắt Triệu Hải Đường bị ép ra.
Tần Cách móc từ cổ họng cô ra một viên thuốc, ném mạnh vào bồn cầu.
Triệu Hải Đường khó chịu vô cùng: “Anh làm gì vậy!”
“Em mới làm gì kìa!” Tần Cách nổi gân xanh trên trán, giọng lập tức khản đặc, “Em đang lén ăn gì đấy!”
“…” Triệu Hải Đường mở to mắt, “Em có lén ăn gì đâu, tối qua anh không dùng, chẳng lẽ không cần uống thuốc sao?”
Tần Cách cắn chặt má, cắn đến móc miệng có vị tanh: “Kỳ kinh vừa hết còn gì? Ngày an toàn mà.”
Triệu Hải Đường mấp máy môi mấy cái.
Ba chữ “ngày an toàn” thốt ra từ miệng anh thôi cũng đủ khiến người ta choáng váng.
Trước đây anh phòng bị kỹ lưỡng như vậy mà.
Loại thuốc này vẫn là lần trước anh mua còn thừa.
Triệu Hải Đường: “Ngày an toàn đâu có tuyệt đối an toàn…”
Tần Cách cứng nhắc: “Có thì sinh!”
“…”
Nhà vệ sinh như vọng lại tiếng dội.
Khung cảnh sáng sủa, nhưng lại như cách núi cách sương, hơi lạnh của ngày tuyết luồn lách trong từng lỗ chân lông.
Tần Cách trấn tĩnh lại nhịp tim hỗn loạn, kéo khoảng cách giữa hai người gần lại, gần đến mức hơi thở quấn quýt: “Chúng mình kết hôn nhé?”
Học kỳ hai năm cuối đại học cũng coi như đã tốt nghiệp rồi.
“Anh không can thiệp vào những sắp xếp khác của em,” Tần Cách kìm nén sự cầu khẩn không rõ rệt, “Dù em muốn đi làm, hay muốn chơi thêm vài năm nữa, ngoại trừ việc lấy một cái giấy chứng nhận, cuộc sống của em sẽ không có thay đổi gì khác…”
Triệu Hải Đường: “Anp cố tình đúng không?”
Tần Cách: “Có em bé rồi anh sẽ nuôi.”
Triệu Hải Đường: “Anh cố tình đúng không.”
Tần Cách: “Anh đưa em ra nước ngoài sinh, nghe nói ở đó sinh con không đau…”
Triệu Hải Đường cao giọng: “Anh cố tình đúng không!”
Đối diện với sự kịch liệt từng câu từng câu của cô, khóe môi Tần Cách cứng đờ thành một đường thẳng, bất ngờ kéo mạnh cô vào lòng, từng tiếng một: “Vậy chúng mình kết hôn nhé, anh cho em tất cả, em muốn nuôi người yêu cũ cũng được, anh có rất nhiều tiền, nuôi thêm một người cũng chẳng sao…”
Hai ngày cô không về, tuyết ngoài sân dường như rơi vào lòng Tần Cách, từng lớp từng lớp tích tụ, khiến đôi mắt phong sương của anh chất đầy nỗi sợ hãi.
Đột nhiên anh hiểu ra một điều –
Anh không có con bài nào cả.
Không có bất kỳ con bài nào có thể giữ cô ở lại.
Cô nói đi là đi.
Nói không về là không về.
Bao năm nay vẫn luôn như vậy.
Anh nhìn có vẻ là người chủ động, nhưng thực ra sợi dây điều khiển tay chân anh đều nằm trong tay Triệu Hải Đường.
Giờ đây cô sắp tốt nghiệp, khoảng cách đến ngày hẹn ước của hai người càng ngày càng gần, mà Triệu Hải Đường dường như cũng đang rất nghiêm túc suy nghĩ về việc rời đi.
Cô chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy.
Tần Cách nhìn ra được.
Anh không còn cách nào.
“Tần Cách,” Triệu Hải Đường có chút bất lực, “Anh muốn con của chúng ta, lặp lại cuộc đời của anh và Tần Phi Phi sao?”
Sinh ra trong sự không mong đợi.
Rốt cuộc vẫn không giữ được Đinh Nhân Ninh.
Người đàn ông cứng đờ người.
Lời vừa thốt ra, Triệu Hải Đường đã hối hận vô cùng. Cô không nên nhắc đến chuyện này. Cô gắng nuốt những lời còn lại vào trong, theo bản năng vùi mặt vào lòng anh giải thích: “Em không có ý đó, em muốn nói con của em nhất định phải là vì bản thân em mong chờ sự ra đời của một sinh mệnh nhỏ, nó không nên bị coi là điều kiện hay thủ đoạn…”
Tần Cách đột nhiên bóp cằm cô, hôn cô thật mạnh, chặn lại những lời giải thích lộn xộn của cô: “Anh hiểu rồi, anh nghe em, em yêu, anh nghe em.”
