Chương 82: Sợ Cô Ấy Không Về Nhà
Năm mới trôi qua thật náo nhiệt.
Cảnh tượng trong nhà vệ sinh hôm ấy cứ như chưa từng xảy ra.
Chiều hôm ấy, người làm trong biệt thự đều được nghỉ, Ba Dao dẫn mấy anh em thường lui tới sang đánh mạt chược. Tần Cách ngồi bên cạnh Triệu Hải Đường, xem bài giúp cô. Tần Phi Phi thì cứ đứng nói chuyện với hai con mèo, kiên trì không biết mệt muốn bắt chúng quen với cái tên cô bé đã đặt.
Một lúc nào đó, Ba Dao khó chịu lên tiếng: “Thằng nhóc Hình Phi Ngang không hiểu bị làm sao nữa. Mọi hôm nó chạy qua đây nhanh lắm, thế mà hôm nay gọi thế nào cũng không tới.”
“...” Triệu Hải Đường ngước mắt nhìn hắn, “Anh gọi nó à?”
“Ờ,” Ba Dao đáp, “Lần đầu gọi không bắt máy, lần thứ hai mới nghe. Thằng nhỏ này lúc nào cũng dính điện thoại, mà giọng nó nghe còn thảm hơn cả lúc thất tình.”
Nói tới đây, Ba Dao quay sang hỏi Tần Cách: “Nó lại thất tình hay lại bị đòn đấy?”
Tần Cách giúp Triệu Hải Đường đánh ra một quân bài, thản nhiên đáp: “Không biết.”
Ba Dao: “Dạo này mày cũng ít qua nhà họ Hình nhỉ...”
Tần Cách: “Hồ.”
“...”
Tần Cách: “Nộp tiền.”
Ba Dao với mấy người kia: “...”
Đúng là cũng lâu rồi không gặp Hình Phi Ngang, Triệu Hải Đường tò mò: “Hay để em nhắn tin cho nó...”
Tần Cách rút điện thoại của cô, giọng hờ hững: “Bận thì kệ, qua Tết hẵng nói.”
Triệu Hải Đường nhìn hắn mấy lần, Tần Cách chẳng biểu lộ cảm xúc gì, thái độ có cũng được không có cũng xong. Hắn vơ hết xấp tiền mặt đang đặt trước mặt mấy người Ba Dao đưa cho cô.
Mấy người đàn ông túi căng phồng tới, túi lép kẹp ra về.
Dì giúp việc và người làm đều không có ở đây, một mình Tần Cách gánh hết mọi việc nhà sau bữa ăn. Tuy làm có phần qua loa, nhưng hắn không để Triệu Hải Đường và Tần Phi Phi động một ngón tay.
Pháo hoa nổ rền bên ngoài cửa sổ, Tần Phi Phi ôm mèo về phòng từ sớm.
Tần Cách bảo Triệu Hải Đường ở lại cùng hắn thức đợi giao thừa.
Đèn phòng khách tắt hết, chương trình Gala mừng xuân sắp đến tiết mục hát tuồng. Màn hình sáng tối đan xen, ánh sáng chập chờn.
Tần Cách kéo một cái chăn, nhét lên tận cằm Triệu Hải Đường.
Chương trình có một khoảnh khắc lặng đi.
Tần Cách chợt lên tiếng, không hề báo trước: “Triệu Hải Đường.”
Triệu Hải Đường đã buồn ngủ lắm rồi: “Hửm?”
Không biết nhà ai đốt pháo nổ lách tách.
Trong bối cảnh ồn ào náo nhiệt, giọng Tần Cách chẳng rõ cảm xúc: “Sắp tới, anh có thể sẽ gặp chút chuyện. Em đừng sợ.”
“...” Cơn buồn ngủ của Triệu Hải Đường tan biến ngay tức khắc, “Chuyện gì?”
“Đừng hỏi,” Vẻ mặt Tần Cách tối lại, “Em và Tần Phi Phi cứ sống như bình thường là được.”
Triệu Hải Đường nhìn hắn chăm chú một hồi, không truy hỏi nữa, ngoan ngoãn gật đầu.
Khóe môi Tần Cách hơi mím lại: “Sẽ không có chuyện gì đâu.”
Triệu Hải Đường lại gật đầu.
Trong đồng tử Tần Cách như có băng trôi: “Em sẽ ban ngày đi học, tối về nhà chứ?”
Triệu Hải Đường cau mày: “Anh nói gì vậy...”
“Không nói nữa, không nói nữa,” Tần Cách đột nhiên cắt ngang lời cô, như thể đang lo lắng điều gì đó, lại không muốn đối diện với kết cục ấy, “Đếm ngược rồi.”
“...”
MC và khách mời trên TV đã đồng thanh đếm tới ba.
Tiếp theo là tiếng chuông năm mới.
Tần Cách cúi mắt hôn cô: “Chúc mừng năm mới.”
Triệu Hải Đường khẽ đáp: “Chúc mừng năm mới.”
Nhưng dường như cả hai đều ôm đầy tâm sự.
Chẳng ai thực sự vui cả.
-
Kể từ hôm Triệu Hải Đường bày tỏ thái độ về chuyện sinh con, Tần Cách không còn tự ý làm mấy chuyện liều lĩnh nữa. Hắn quay lại thói quen ba năm trước, mỗi lần đều thành thật và nghiêm túc thực hiện các biện pháp.
Chỉ là giữa hai người vẫn có điều gì đó đã thay đổi.
Những lúc Triệu Hải Đường không ở biệt thự, tin nhắn của Tần Cách trở nên nhiều hơn. Hắn sẽ hỏi cô đang ở đâu, đang làm gì, mấy giờ về, có cần hắn đi đón không.
Có lúc Triệu Hải Đường không kịp xem, điện thoại của Tần Cách sẽ lập tức gọi tới.
Khi cô bắt máy, sự căng thẳng trong giọng nói của hắn mới từ từ giãn ra.
Hắn nói được làm được, không can thiệp vào tự do của cô, nhưng lại sợ cô không chịu về nhà.
Dù sao thì lần ở chợ hoa hôm ấy, cô đã rời đi nhanh đến thế.
Một ngày tháng Ba, Triệu Hải Đường từ trường về, thấy Tần Cách ngồi trong sân thẫn thờ.
Một người đàn ông quen với lối thẳng thắn dứt khoát dường như trở nên nhạy cảm và đa nghi trong mùa xuân này. Một chút gió lay cỏ động từ Triệu Hải Đường cũng đủ khiến khả năng chịu đựng của hắn mất kiểm soát.
Thấy cô về, Tần Cách hắng giọng, giả vờ như mình vừa mới bận rộn: “Hôm nay về sớm thế.”
“Cô giáo có việc đột xuất,” Triệu Hải Đường lôi từ trong túi xách ra hai hộp kẹo que, “Em ghé siêu thị một chuyến. Kẹo của anh hết rồi, mua bù cho anh đây.”
Thực ra Tần Cách đã cai thuốc từ lâu, nhưng hắn không nói ra. Hắn thích cảm giác Triệu Hải Đường để tâm đến mình.
Một hộp kẹo, một cái cà vạt, tất cả đều đủ để khiến hắn vui sướng hân hoan.
Triệu Hải Đường từng gặp Đường Trác một lần ở trường. Kể từ hôm cậu ta tới nhờ cô giúp đỡ, hai người không còn liên lạc gì nữa.
Riêng tư cũng chẳng nhắn tin qua lại.
Đường Trác vẫn là người quân tử ôn nhuận: “Ông bà ngoại tớ tức điên lên, đánh cho cậu Hai tớ một trận. Họ mắng vợ chồng cậu ta mặt dày, mắng cậu Hai tớ vì tư lợi cá nhân mà muốn hại chết cả nhà họ Hồ. Thế là tháng Hai đã chia gia sản rồi.”
Triệu Hải Đường lặng lẽ lắng nghe.
Đường Trác nói tiếp: “Bọn họ không dám tới quấy rầy bạn trai cậu nữa đâu.”
Triệu Hải Đường khẽ cong môi: “Ừ.”
“Thầy Diêu không biết đã đi nước nào rồi,” Đường Trác tán gẫu, “Sau khi tốt nghiệp, cậu có dự định gì không?”
Triệu Hải Đường im lặng.
Dáng vẻ thỉnh thoảng như chim sợ cành cong của Tần Cách khiến cô đau lòng. Câu “chia tay” ấy, cô mãi không nói ra được.
Nhưng những lúc một mình, cô đã từng nghiêm túc tự hỏi.
Là không nói được, hay là không muốn nói?
Chưa kịp để Triệu Hải Đường nghĩ thông suốt, Tần Cách đã bị bắt.
Việc xây dựng khu Thanh Cao đã đi vào quỹ đạo, nhưng chuyện này không liên quan đến Thanh Cao. Người ta nói hắn có dính líu tới một vụ buôn lậu.
Ba Dao và mọi người sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, chạy đôn chạy đáo tìm mối quan hệ, muốn dò la chút tin tức nội bộ.
Vụ án đang xét xử, bỗng nhiên lại kéo theo một vụ buôn bán người lớn đã chìm vào quên lãng từ lâu.
Cả Triệu Hải Đường và Tần Phi Phi đều phải tiếp nhận điều tra.
Bởi họ là những người thân cận của Tần Cách.
Viên cảnh sát phụ trách vụ án này tên là Uông Tuấn, bốn mươi lăm tuổi, đang độ tuổi tráng niên nhưng mặt mày phong sương, trông già hơn nhiều so với tuổi thật.
Hỏi xong, Uông Tuấn cười nói: “Cô Triệu, người yêu cô nhờ tôi nhắn với cô một câu: nhớ ăn cơm đàng hoàng, không thì đợi anh ấy ra ngoài sẽ xử lý cô.”
Triệu Hải Đường: “...”
Lúc sắp rời đi, Uông Tuấn liếc nhìn cô một cái: “Cô Triệu, tôi chắc chắn là trước đây chúng ta đã gặp nhau.”
Triệu Hải Đường sững sờ.
Đã gặp sao?
Cô không nhớ ra.
Dường như cô đã từng đánh mất một đoạn ký ức nào đó.
Uông Tuấn và mọi người vừa rời đi, Tần Phi Phi đã không ngồi yên được nữa. Cô bé mặc bộ đồ bệnh nhân toan đi ra ngoài: “Anh trai em bị giam lâu thế rồi chưa ra, không phải có thể bảo lãnh sao? Anh ấy chịu khổ trong đó thì làm sao bây giờ?”
Triệu Hải Đường bảo Lý Hạo ngăn cô bé lại: “Ca phẫu thuật tháng Sáu của em, không được phép xảy ra sai sót gì nữa.”
“Em muốn đi gặp anh trai em,” Nước mắt Tần Phi Phi lã chã rơi, “Sao chị bình tĩnh thế? Anh ấy lúc nào cũng nhớ thương chị cơ mà!”
Triệu Hải Đường không tranh cãi với cô bé: “Em có dám ra ngoài, chị sẽ đánh gãy chân em.”
Tần Phi Phi trợn mắt há mồm, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Một lúc sau, cô bé chợt nghĩ ra một khả năng: “Chị với anh trai em có phải đã thông...” đồng với nhau không.
Lời còn chưa dứt, khóe mắt Triệu Hải Đường liếc thấy một bóng người lướt qua cửa. Cô tát “bốp” một cái lên miệng Tần Phi Phi, chặn đứng suy đoán của cô bé.
Lý Hạo giật bắn mình.
Căn phòng bệnh hoàn toàn tĩnh lặng.
