Chương 83: Đâm đầu vào tường.
Triệu Hải Đường nhớ ra rồi.
Cô bảo sao thấy Uông Tuấn quen quen.
Trước đây có gặp hay không thì cô không rõ, nhưng gương mặt của Uông Tuấn, cực kỳ giống với gương mặt trong tấm ảnh cất trong ví của Tần Cách.
Đúng là quá giống.
Lý Hạo cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, không dám hé răng nửa lời.
Tần Phi Phi nức nở: "Anh dám đánh em?"
Triệu Hải Đường lòng rối như tơ vò.
Uông Tuấn mắt phượng chuẩn, cô gái trong ảnh cũng vậy.
Uông Tuấn mặt chữ điền, chính trực lại nghiêm túc.
Còn cô gái nhỏ chừng 15 tuổi trong ảnh, khuôn mặt chưa phát triển hết, nhưng một tấm ảnh khác dùng AI suy tính ra lúc 20 tuổi thì ngay cả khuôn mặt cũng đã giống hệt rồi.
Lúc đó Tần Cách nói, con gái bạn mất rồi, muốn xem con gái ông ấy lúc 20 tuổi trông thế nào, bảo Lý Hạo giúp ông ấy làm một tấm.
Người bạn này, chẳng lẽ là Uông Tuấn?
Vậy chuyện buôn lậu và buôn người mà Tần Cách đang dính líu tới, có liên quan gì đến những chuyện này?
Hình Phi Ngang đã lâu không xuất hiện, Tần Cách gặp chuyện lớn như vậy, nhà họ Hình từ đầu đến cuối chẳng có ai đến hỏi thăm.
Tần Cách còn từng nhận một công việc thần thần bí bí từ chú Sáu Hình.
Triệu Hải Đường nhìn về phía Lý Hạo: "Anh biết dùng máy tính làm tổng hợp tuổi tác không?"
"..." Lý Hạo mặt mày ngơ ngác, "Gì cơ?"
Triệu Hải Đường nhìn anh ta: "Không có gì."
Xem ra, chuyện này Lý Hạo không biết.
Lý Hạo: "?"
Tần Phi Phi: "Cô dám đánh tôi."
Triệu Hải Đường bước ra cửa, vừa rồi đi ngang qua chỉ là bệnh nhân cùng tầng thôi, là cô đa nghi rồi.
Cái tát này của Tần Phi Phi đúng là oan uổng thật.
Triệu Hải Đường liếm môi khô khốc: "Là công dân, chúng ta có nghĩa vụ phối hợp với cảnh sát điều tra, em đừng có quậy."
Tần Phi Phi đỏ hoe mắt: "Cô đánh tôi."
Triệu Hải Đường: "Anh em sẽ không sao đâu, chúng ta phải có niềm tin vào anh ấy."
Tần Phi Phi: "Cô đánh tôi."
Triệu Hải Đường: "."
Lý Hạo: "."
Tần Cách bảo cô cứ yên tâm chờ, bảo cô và Tần Phi Phi cứ sống như bình thường, Triệu Hải Đường liền ngoan ngoãn nghe lời, tiện thể ngăn cản Tần Phi Phi, không cho ai gây rối cho Tần Cách.
Vụ án tiến hành đâu ra đấy, nhà họ Hình vẫn im lặng.
Tháng Tư, sau vô số đêm dài đau khổ giằng xé, Triệu Hải Đường gọi điện cho ông nội Miêu.
Ông cụ vui vẻ hỏi: "Sắp về nhà rồi hả, thi có qua không?"
"..." Triệu Hải Đường giận dỗi, "Cháu thi lúc nào mà chả qua, cháu sẽ tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, tuyệt đối không làm mất mặt ông - một viện sĩ đâu!!"
Nghĩ đến đứa cháu gái nhỏ sắp được về, ông cụ tâm trạng rất tốt.
Ông cháu nũng nịu một hồi.
Triệu Hải Đường ấp úng: "Ông ơi..."
Ông cụ giả vờ thâm sâu: "Sao, tìm được người yêu rồi hả?"
Triệu Hải Đường: "."
"Nói đi," ông cụ giục, "Tây à, ông không cổ hủ thế đâu."
Triệu Hải Đường thì thào: "Không phải ạ."
Ông cụ: "Ồ, người Tung Của, vậy chẳng phải càng tốt sao?"
Triệu Hải Đường im lặng một lát: "Một người Tung Của hư hỏng ạ."
Ông cụ bật cười thành tiếng: "Hư hỏng cỡ nào?"
"Thì... không phải như ông nghĩ đâu," Triệu Hải Đường không biết diễn tả thế nào, "Gia thế anh ấy... anh ấy không có cha mẹ..."
Ông cụ hiểu ra: "Ồ, vậy chẳng phải cũng giống Ninh Khâu sao, cháu sợ ông ghét nghèo yêu giàu hả?"
Triệu Hải Đường không nhịn được mà cãi: "Anh ấy không nghèo."
"Vậy chẳng phải càng tuyệt sao," ông cụ nói, "Có thể khiến Miêu Miêu nhà ta nói một câu không nghèo, chắc là giàu có thật, không nơi nương tựa mà vẫn vươn lên được, tiểu tử năng lực cũng tốt đấy chứ."
"..."
Phải nói thế nào nhỉ.
Trái tim Triệu Hải Đường treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống.
Gió xuân lướt qua tai, đôi đồng tử trong veo của cô ánh lên niềm vui: "Ông, vậy đợi cháu tốt nghiệp sẽ dẫn anh ấy về gặp ông!"
Đã không bỏ được.
Chi bằng đâm đầu vào tường một lần.
Sự hoạt bát của Triệu Hải Đường đã trở lại, không còn nặng trĩu tâm sự nữa.
Đầu tháng Năm, nhà họ Hình bị cảnh sát đặc nhiệm bao vây, chú Sáu Hình lĩnh án vào tù.
Sản nghiệp nhà họ Hình trải khắp các ngành nghề, sạch có, không sạch có.
Đông Châu những năm nay vẫn luôn trấn áp mạnh, chính sách ập xuống đầu, dưới áp lực cao, một số sản nghiệp của nhà họ Hình chưa kịp rửa trắng chuyển đổi, để tránh gió, đành phải tạm thời nén xuống.
Nhưng nén xuống không có nghĩa là biến mất.
Nghe nói phía cảnh sát đã nắm được chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, đủ để đưa nhà họ Hình lên tòa.
Tin tức này chỉ sau một đêm đã leo lên hot search, nhưng phút chốc lại bị hạ xuống.
Dù sao cũng không phải tin giải trí.
Ngày Tần Cách ra, Triệu Hải Đường và Ba Dao đi đón anh.
Uông Tuấn đang nói chuyện với anh, gương mặt già nua dường như lại thêm nếp nhăn: "Thôi, bao năm rồi, không có tin tức chính là tin tốt, may ra cô ấy vẫn sống tốt ở một góc nào đó trên thế giới."
Tần Cách không phải người biết an ủi: "Căn cứ vẫn chưa đào xong, vẫn còn hy vọng."
"Bao năm nay vất vả cho cậu rồi," Uông Tuấn vỗ vai anh, "Nhà họ Hình bám rễ đã lâu, vẫn phải cẩn thận."
Tần Cách lạnh nhạt gật đầu.
Quay người, bước chân mang theo sự nóng lòng không kìm nén, sải bước đón về phía Triệu Hải Đường, túm lấy đầu cô mà hôn tới.
Nhớ cô chết đi được.
Triệu Hải Đường véo eo anh, ý bảo anh nơi công cộng, giữa ban ngày ban mặt, chú ý ảnh hưởng.
Tần Cách cười khẽ, cắn nhẹ lên môi cô.
Triệu Hải Đường mày cong mắt cong, rúc vào lòng anh cọ cọ, vừa nũng nịu vừa quyến luyến.
Tần Cách cảm nhận được.
Trái tim tê tê, niềm vui chạy khắp trong huyết quản.
Ba Dao hoàn toàn không có vẻ khinh bỉ như mọi khi, vì còn đang chấn động bởi cuộc đối thoại giữa Tần Cách và Uông Tuấn, mắt đầy vẻ không dám tin: "Mày định lật đổ nhà họ Hình từ lâu rồi hả?"
Triệu Hải Đường cũng ngước lên.
Tần Cách dùng ngón tay bóp má cô: "Về nhà."
Vừa về đến biệt thự, Ba Dao đã ngồi không yên, một đống câu hỏi:
"Nhà họ Hình vừa gặp chuyện, Hình Phi Ngang không biết đã đi đâu rồi, chú Sáu đúng là thương thằng con trai này thật, một chút bẩn cũng không để nó dính vào, nên Hình Phi Ngang không sao, chỉ là mất tích thôi."
"Nhưng mày với nhà họ Hình rốt cuộc là thế nào, sao mày biết được mấy chuyện này của nhà họ Hình?"
"Lão Tần mày nói đi nói đi!"
Tần Cách phát cáu với hắn: "Mày biết điều thì cút mẹ mày đi!"
Không thấy anh chỉ muốn hôn người yêu thôi à.
Ba Dao phẩy tay: "Em gái Hải Đường ngồi xa ra một chút, hôm nay không hỏi ra ngô ra khoai, hai đứi này đừng hòng hôn nhau!"
"..." Triệu Hải Đường nuốt tiếng cười xuống, giúp giục, "Anh trả lời đi."
Tần Cách đôi mắt dài tràn đầy dịu dàng, khuôn mặt cứng rắn cũng trở nên mềm mại, nhưng vừa quay sang Ba Dao liền lạnh xuống: "Rảnh quá thì kiếm việc mà làm."
Ba Dao suýt chửi ầm lên.
Tần Cách vừa mở miệng đã ném một quả bom: "Bố tao bị tai nạn xe là vì ở trạm dừng nghỉ đã nhìn thấy đàn em của nhà họ Hình đang giao dịch."
Rõ ràng, Ba Dao và Triệu Hải Đường đều bị chấn động tới ngây người.
"Người phụ nữ mang thai là do đàn em tìm đến," Tần Cách nhếch môi, "Lùi xe trên cao tốc là cố ý, chỉ để thần không biết quỷ không hay mà giết chết bố tao."
"..."
Con gái Uông Tuấn mất tích sau một lần tan học.
Ông ấy vẫn luôn nghi ngờ có liên quan đến nhà họ Hình, và cũng luôn theo dõi nhà họ Hình, vì vậy sau khi tai nạn xe của Tần Sinh Minh xảy ra, từ tai nạn giao thông biến thành án hình sự chuyển qua tay Uông Tuấn.
Lúc đó Tần Cách còn nhỏ, mới mười mấy tuổi.
Nhưng chính vì nhỏ, mới có thể không gây chú ý.
Bởi vì đây là một quá trình dài, anh cần có được lòng tin của chú Sáu Hình.
