Chương 84: Đưa em về gặp ông nội.
Chú Sáu Hình vốn là người đa nghi, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Tần Cách.
Lão chỉ coi Tần Cách như một công cụ tiện tay, muốn nó giúp nhà họ Hình rửa trắng một số sản nghiệp.
Còn sống chết của Tần Cách, lão mặc kệ.
Vụ Tần Cách bị thương ở mặt hồi đó, chính là để giúp lão mở đường bay Mậu Khẩu, vận chuyển hàng cấm giấu ở Đông Châu ra ngoài.
Để Tần Cách nắm tọa độ đường bay và tự mình vận chuyển hàng, là để kéo nó vào cuộc hoàn toàn.
Nếu lộ chuyện, thì để Tần Cách chịu tội thay, tay chú Sáu Hình vẫn sạch.
Bắt Tần Cách ăn quả đắng này xong, chú Sáu Hình mới cho nó khu Thanh Cao, sự thật chứng minh, người thường cũng không giải quyết nổi rắc rối ở Thanh Cao.
Cứ thế, chú Sáu Hình vừa tống rắc rối đi, vừa biến rắc rối thành phần thưởng ban cho Tần Cách.
Tần Cách không thể không nhận.
Nhận rồi mới có lần sau, lần sau lại càng tiến sâu hơn đến gần thứ mà nhà họ Hình buộc phải giấu kín.
Sau khi dẹp yên chuyện Thanh Cao, thấy Tần Cách đã trở thành một con sói hung dữ, chú Sáu Hình chỉ còn cách dùng lại chiêu cũ, càng trói buộc nó chặt hơn, tiếp tục để nó giúp nhà họ Hình rửa trắng đen.
Nhưng Tần Cách hết kiên nhẫn rồi.
Nó muốn lập gia đình với Triệu Hải Đường.
Nó không muốn cuộc sống bấp bênh nữa.
Cũng đến lúc kết thúc rồi.
Khoảng thời gian Tần Cách bị bắt, chắc sợ nó khai ra gì, nhà họ Hình vội vàng chuyển đi số tài sản đen đó, nào ngờ chúng đã sớm thành cá trong lưới, hễ động đậy là rơi ngay vào lưới trời giăng sẵn.
Chú Sáu Hình thất sách ở chỗ không biết Tần Cách ngay từ đầu đã nhắm vào lão.
Lão tưởng có thể kéo Tần Cách vào cuộc, ai ngờ tất cả lại thành bằng chứng do chính tay lão đưa ra.
Triệu Hải Đường vỡ mộng.
Đúng là dòng dõi thư hương, cả nhà chỉ chú tâm vào học thuật, ông nội cô cũng có lúc nhìn lầm người.
Ba Dao hồi lâu không nói nên lời.
Tần Cách thì thản nhiên vô sự, ôm mặt Triệu Hải Đường hỏi: "Sợ à?"
"..." Triệu Hải Đường vẫn còn sợ hãi, "Em sợ gì, là anh nguy hiểm đấy."
Đôi mắt sắc lạnh hung dữ của Tần Cách vì nụ cười mà trở nên tươi sáng: "Tấm hình trong ví là con gái anh Uông, lần này không tìm thấy nó."
Rõ ràng có cả đống chuyện quan trọng có thể nói.
Anh chỉ vội giải thích chuyện này.
Triệu Hải Đường khẽ bĩu môi.
Tần Cách kéo khóe miệng cô, vừa tức vừa cười: "Này, anh có quen nó đâu, chẳng phải phải dựa vào ảnh để tìm sao?"
Triệu Hải Đường đập tay anh ra, lẩm bẩm: "Em có nói gì đâu."
Tần Cách: "Thế em oan cho anh rồi còn gì."
"... Mặc anh."
"Không mặc thì em giận gì?"
"Không giận," Triệu Hải Đường chê anh lải nhải, "Anh đi tắm đi, trông như thằng ăn mày ấy."
Tần Cách nắm tay cô kéo vào trong: "Em tắm cùng anh."
Triệu Hải Đường bị kéo loạng choạng, phản đối: "Anh tự tắm đi... Tần Cách!!"
Vừa vào phòng ngủ, Tần Cách đã xé toạc váy cô.
Triệu Hải Đường nhanh chóng không nói nên lời.
Ba Dao nghiến răng: "Mẹ kiếp, tao chết mất à!"
-
Hình Phi Ngang không xuất hiện nữa.
Có tin đồn là chú Sáu Hình đã gửi nó đi trước.
Nhà họ Hình một đêm cây đổ thì khỉ tản đi.
Mọi người đối xử với Tần Cách càng thận trọng sợ hãi hơn, những cái đầu từng ngước cao trước mặt Tần Cách giờ càng luồn cúi hèn hạ.
Vụ án nhà họ Hình liên lụy quá rộng quá lớn, xét xử cần thời gian.
Tần Cách muốn cầu hôn Triệu Hải Đường.
Vào ngày sinh nhật của cô.
Cũng chẳng còn mấy ngày nữa.
Trước khi cầu hôn, Tần Cách thận trọng thăm dò thái độ của Triệu Hải Đường.
So với trước khi anh vào đồn cảnh sát, Triệu Hải Đường không những không né tránh, mà còn cười tươi nói: "Chờ em lấy được học vị, em đưa anh về gặp ông nội em được không?"
"..." Cổ họng Tần Cách nghẹn lại, bị niềm vui bất ngờ to lớn làm cho nghẹn khàn cả giọng.
Biết thế bị bắt còn khiến cô xác định thái độ, thà anh sớm đi bước này còn hơn.
"Thật à?" Một người đàn ông cao mét chín cứ như đứa trẻ không dám tin mình được giải thưởng.
Triệu Hải Đường khẽ mím môi: "Đến lúc đó... em có chuyện muốn nói với anh."
Tần Cách chẳng nghe thấy gì nữa, khóe miệng không kìm được, cả lòng cả mắt đều là tín hiệu Triệu Hải Đường bằng lòng gả cho anh.
Hai người nắm tay nhau vào viện thăm Tần Phi Phi.
Tần Phi Phi thấy mặt anh trai cười đến tan chảy xấu chết đi được!
Chẳng có chút đường nét nào, cứ như kem tan ra vậy.
Liếc thấy sắc mặt em gái, Tần Cách nhướng mày: "Sao, lại cãi không lại chị dâu à?"
"..." Ánh mắt Tần Phi Phi như dao, vì cái bộ dạng muốn đấm của anh trai lúc này, "Chị ấy đánh em."
Triệu Hải Đường: "..."
Nói cả nghìn lần rồi.
Chị vừa xin lỗi vừa đền bù rồi.
Còn nhắc hoài.
Tần Cách: "Sao nó lại đánh em?"
Tần Phi Phi quay mặt đi: "Anh hỏi chị ấy đi."
Tần Cách xoa đầu cọc tóc ngắn của mình: "Hay em tự nói đi, để nó đánh em xong lại đánh anh thì khổ."
Thân hình mảnh mai của Tần Phi Phi không khỏi run lên: "Anh!! Anh ở tù về đấy à, anh từ Mỹ về đấy chứ gì!"
Tần Cách cười hở lợi: "Chị dâu em từ đâu về là anh từ đó về."
"..."
Triệu Hải Đường không nói gì một lúc, chủ động hòa giải: "Chị không dùng sức."
"Có dùng," Tần Phi Phi nghiến chữ, "Dám làm dám chịu!"
Triệu Hải Đường: "Thật sự không dùng sức, chị sợ tay chị đau."
Môi Tần Phi Phi run lên.
"Ai da thôi được rồi," Triệu Hải Đường đuổi Tần Cách ra ngoài, "Anh cút đi, để em dỗ em gái."
Tần Phi Phi: "Chị có thể đừng ghê tởm thế không!"
Tần Cách nhướng mày một cái, có chút ngang tàng: "Anh lại sang Mỹ một chuyến, em dỗ nhanh lên, nó nguôi nhanh lên, về ăn cơm cùng nhau."
Tần Phi Phi: "."
Sao không cút hết đi.
Tần Cách đến đồn cảnh sát là vì Uông Tuấn tìm, còn vài chuyện về nhà họ Hình cần anh phối hợp.
Phần lớn gia nghiệp nhà họ Hình đều là chuyển đổi từ sản nghiệp đen, mọi thứ đều có dấu vết, trong đó còn liên quan đến không ít mạng người, chờ khi vụ án xét xử xong, nhà họ Hình sẽ trực tiếp biến mất khỏi Đông Châu.
"Nhà họ Hình bị phong tỏa," Uông Tuấn nói, "Mấy người đàn bà con trẻ vô can cũng đã dọn đi, bà cụ Hình tuổi già sức yếu, chẳng chịu nổi mấy ngày nữa đâu."
Vẻ mặt Tần Cách không gợn sóng, mấy năm ra vào nhà họ Hình, bà cụ và mợ Sáu đối xử với nó như bậc con cháu, nhưng nó đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay, chưa từng nảy sinh tình cảm với bất kỳ ai trong nhà họ Hình.
Nó vốn là người tàn nhẫn lạnh lùng như thế.
Uông Tuấn đặt bút xuống: "Được rồi, không làm phiền cậu với người yêu nữa, cần gì tôi lại liên lạc."
Tần Cách gật đầu.
Uông Tuấn liếc anh một cái, giễu cợt: "Nhìn mày mày có vẻ hân hoan, sắp có hỷ sự à?"
Tần Cách nhếch môi: "Sẽ gửi thiệp mời anh."
Uông Tuấn mừng thầm: "Cũng nên lập gia đình rồi."
Tần Cách lịch sự gật đầu, chuẩn bị rời đi.
"À đúng rồi," Uông Tuấn bất ngờ gọi anh lại, quan tâm pha chút trêu chọc, "Cô bé Triệu ổn hơn rồi chứ, tôi thấy cô ấy tinh thần hơn bốn năm trước nhiều, có phải công của cậu không?"
Tần Cách khựng lại.
Uông Tuấn thở dài: "Hôm đó tôi với vợ vừa lãnh giấy ly hôn xong, thấy cô ấy thất thần lang thang ngoài phố, sợ cô ấy giống con gái tôi... nên hỏi thăm vài câu, rồi đưa cô ấy vào viện."
Lông mi Tần Cách không ngừng động đậy.
"Sao?"
"Cứ luôn miệng gọi anh trai," Uông Tuấn lắc đầu, "Nghe nói khi tòa nhà Thanh Cao sập thì mất rồi."
Tần Cách muốn kéo khóe miệng, cố gắng mấy lần không kéo nổi, đành thôi: "Anh trai, ai?"
Uông Tuấn nghĩ ngợi: "Hình như tên là... Ninh Khâu."
