Chương 93: Cùng Đường.
Ngày tuyên án vụ án nhà họ Hình, Uông Tuấn đến bệnh viện thăm Tần Cách.
Người đàn ông trên giường bệnh càng ngày càng mất hết cảm xúc, chẳng khác gì một cái xác sống.
Uông Tuấn trầm mặc hồi lâu: “Là tôi suy nghĩ không chu toàn, thực ra trước hôm đó tôi đã gặp cô ấy một lần, là ở Thanh Cao, cô ấy nằm rạp xuống đó bới đống gạch vụn đổ nát, hai tay bới đến chảy máu cũng không chịu dừng, khuyên thế nào cũng không được... Sau này mới biết là người rất quan trọng với cô ấy đã chết ở đó, sợ ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, nên tôi chỉ nói là gặp cô ấy trên phố một lần thôi.”
Kết quả, vẫn là ảnh hưởng rồi.
Là lỗi của anh ta.
Tần Cách rũ mi mắt xuống.
Bàn tay giấu trong chăn lặng lẽ siết chặt.
Cô ấy đau như vậy, nhất định không thua gì anh ta bây giờ, vậy mà anh ta chưa từng nghĩ đến việc thương cô, chỉ lo so đo chuyện thế thân hay không.
Lúc đó anh ta chỉ quan tâm đến cảm nhận của bản thân.
Giá như anh ta không ích kỷ như vậy, giá như anh ta có thể nghĩ đến nỗi áy náy và đau khổ của cô khi mất Ninh Khâu, giá như anh ta có thể đoán được sự bất lực và lúng túng của cô... thì tốt biết mấy.
Anh ta sẽ ôm lấy cô, đáng lẽ anh ta phải ôm lấy cô.
Nói với cô rằng may quá anh ta đã xuất hiện, may quá anh ta đã xuất hiện vào lúc cô đau khổ nhất.
Nhưng anh ta đã làm những gì chứ.
Anh ta chỉ nghĩ đến việc làm cho cô yêu anh ta, chỉ nghĩ đến việc trở thành người duy nhất của cô, chỉ lo lòng tham của mình.
Lại đem nỗi đau năm xưa của cô, giẫm đạp dưới chân.
Không phải lỗi của Uông Tuấn, có liên quan gì đến người ta đâu.
Là lỗi của chính anh ta.
-
Trong thời gian Tần Cách dưỡng thương trong bệnh viện, Ba Dao vẫn luôn cho người tra tung tích của Hình Phi Ngang, nhưng không thu được kết quả gì.
Đứa bé trong bụng Triệu Hải Đường còn hay mất, hắn cũng đến bệnh viện kiểm tra rồi.
Kết quả nhận được là, cô ấy đúng là đã làm phẫu thuật phá thai.
Ba Dao không dám nói với Tần Cách.
Có nói hay không, cũng chẳng khác gì nhau.
Dù sao chuyện Triệu Hải Đường rơi xuống biển, bản thân đứa bé chưa chắc đã giữ được, hắn cần gì phải lại đi đâm thêm một nhát dao vào tim Tần Cách.
Tần Cách cũng không hỏi.
Tháng chín, Tần Phi Phi vào trường cấp ba tư thục nổi tiếng nhất Đông Châu, bắt đầu cuộc sống bình thường của một người bình thường.
Tháng mười, Tần Cách xuất viện, đầu tiên là đến quê của Ninh Khâu.
Anh ta thử dùng thân phận của Ninh Khâu để tra về Triệu Hải Đường.
Nhưng anh ta không ngờ mọi thứ lại sạch sẽ đến vậy, không tra được gì cả, người duy nhất biết chút sự thật là ông nội Ninh cũng đã qua đời năm nay.
Bố mẹ Ninh hỏi gì cũng không biết, cầm tiền bồi thường Ninh Khâu chết bất đắc kỳ tử, cưới vợ cho con trai út, còn họ hàng thân thích ngoài việc biết Triệu Hải Đường thỉnh thoảng nghỉ lễ về cùng Ninh Khâu vài ngày, thì cũng chẳng biết gì khác.
Thông tin tra được cho thấy, Ninh Khâu là một người vô cùng ưu tú, dựa vào nỗ lực của bản thân thi đỗ từ vùng núi, giành được học bổng toàn phần của Đông Công Đại, bình thường đi làm thêm để trang trải cuộc sống.
Còn về việc anh ta quen Triệu Hải Đường thế nào, thì tra không ra.
Phạm vi điều tra dần dần mở rộng từ Ninh Khâu sang bạn cùng khóa và thầy cô của anh ta.
Khó khăn lắm mới tìm được những người bạn học đã lăn lộn mưu sinh ở một góc nào đó trên thế giới này, cũng chỉ nhận được một thông tin, Triệu Hải Đường từng đến ký túc xá của họ để giúp Ninh Khâu sắp xếp đồ đạc.
Thầy cô cũng nói, Ninh Khâu là người rất coi trọng quyền riêng tư, bình thường học tập sinh hoạt đều rất bận rộn, không thích giao du với ai, càng không kể chuyện riêng tư với người ngoài.
Manh mối đến đây coi như đứt đoạn.
Trong lúc điều tra các mối quan hệ xã hội của Ninh Khâu, Tần Cách đích thân đi tra các mối quan hệ xã hội của Triệu Hải Đường.
Phát hiện lai lịch của cô ấy còn sạch sẽ hơn cả Ninh Khâu.
Bạn học và thầy cô đều không thân với cô, cứ như thể cô là học sinh chuyển trường giữa chừng, mắc chứng sạch sẽ trong tình cảm và rối loạn giao tiếp xã hội khá nghiêm trọng, không qua lại với bất kỳ ai.
Tần Cách chợt nhớ lần đó anh ta hỏi Triệu Hải Đường —
Trong bạn bè của em không có người nhà và bạn học à?
Lúc đó Triệu Hải Đường nói —
Em phân nhóm rồi, quan hệ của chúng ta không thể công khai, để người khác phát hiện ra manh mối rồi truy hỏi thì làm sao?
Tần Cách liền tin, cũng không mấy quan tâm.
Bây giờ nhìn lại, sự thật đúng như câu hỏi của anh ta, trong bạn bè của cô, không có bạn học và người nhà.
Tần Cách đi tìm Đường Trác.
Đường Trác không chịu nói gì cả.
Tần Cách bắt đầu đưa dự án cho nhà họ Đường, nhà họ Hồ, chuyển nhượng lợi ích, thậm chí ngay cả Đinh Nhạc Ninh cũng nhận được quà anh ta sai người mang đến.
Đường Trác không thể nhịn được nữa, không thể chấp nhận cách anh ta tự coi mình thấp hèn, không cần mặt mũi lẫn tự trọng, lần đầu tiên nổi giận: “Anh bị bệnh hả?”
“Anh kể cho tôi nghe về cô ấy đi,” Tần Cách thái độ rất thấp, “Tôi xin anh đấy.”
“...” Đường Trác nhịn một hồi lâu, “Tôi cũng chẳng biết gì cả, là thầy Diêu giới thiệu chúng tôi quen nhau...”
Mí mắt Tần Cách khẽ động: “Thầy Diêu nào?”
“Diêu Hiến,” Đường Trác nói, “Tôi nghe Đường Đường gọi ông ấy là sư huynh.”
Sư huynh?
Quan hệ gì mà lại gọi là “sư huynh”?
Tần Cách: “Sư huynh đó đâu?”
Đường Trác: “Vợ của thầy Diêu bị bệnh nặng, năm ngoái thầy ấy đã nghỉ không lương đưa vợ đi du lịch vòng quanh thế giới rồi.”
Tần Cách bắt tay vào tra lai lịch của Diêu Hiến.
Nhưng không tra được gì cả.
Cứ như thể vô hình có một mạng lưới quan hệ kín mít, kiên cố che chở cho cô, cho dù thế lực lớn như Tần Cách bây giờ, cũng không thu được một tin tức hữu ích nào.
Càng như vậy, càng đáng nghi.
Đến cả Lôi Ngọc Thành và Thôi Nhạn cũng bị coi là quan hệ của Triệu Hải Đường, phải tiếp nhận thẩm vấn của Tần Cách.
Lôi Ngọc Thành kinh ngạc, bất lực: “Tao là quan hệ của mày đấy nhé.”
Tần Cách không nói gì.
Anh ta thực sự đã cùng đường rồi.
“Không tin?” Lôi Ngọc Thành muốn chửi ầm lên, “Mày còn định điều tra cả bố mẹ tao, họ hàng thân thích, anh em tao nữa à, hai thằng mình lớn lên cùng nhau, mày đừng nói với tao là mày không biết!”
Tần Cách nhìn về phía Thôi Nhạn.
Thôi Nhạn rụt vai lại: “Quá trình quen nhau của tụi này anh biết mà, nhiều hơn nữa tôi thực sự không biết.”
Những gì biết, đã nói hết rồi.
Tần Cách rất bất lực.
Đến cả sức để đau buồn cũng không có, cái thứ mệt mỏi thấu tận xương tủy ấy.
Anh ta đối với Triệu Hải Đường quả thực là một chữ cũng không biết.
Tất cả manh mối đều đứt đoạn.
Chỉ có chỗ Diêu Hiến là đáng nghi nhất, cho dù có không moi ra được một chút nào, Tần Cách vẫn không từ bỏ, ngày đêm sai người đi tra.
Cuối năm đó, Thanh Cao được hoàn thiện phần mái.
Lễ hoàn thiện phần mái Tần Cách không đến, anh ta không còn sức lực, tất cả tinh lực đều dùng vào việc tìm kiếm tung tích của Triệu Hải Đường.
Sau khi tài sản nhà họ Hình bị phong tỏa, một số tác phẩm sưu tầm được đem ra đấu giá.
Tần Cách đã đấu giá được bức Hải Đường Xuân Thụy Đồ.
Bức tranh năm đó ông cụ Miêu tặng Hình Phi Ngang làm quà sinh nhật.
Bên cạnh có đề thơ là bài [Hoàn Khê Sa] của nhà thơ đời Tống Cát Thắng Trọng.
Một đêm cuồng phong tận hải đường,
Hoa này trời khiến áp quần phương.
-
Đầu năm sau.
Tuyến tàu điện nhẹ thẳng từ Thanh Cao đến Tây Địa chính thức khai thông, Tần Cách với tư cách là đại diện của tất cả thương nhân Đông Châu, được mời tham dự lễ khai thông đầu tiên.
Kinh tế Đông Châu phát triển bùng nổ, nhưng lại thiếu cái nền tảng văn hóa sâu sắc và bầu không khí đô thị như Tây Địa, trong khi Tây Địa cũng cần sự tiếp sức kinh tế mạnh mẽ của Đông Châu, hai bên bổ sung cho nhau, hy vọng trong vòng ba năm, cả hai đều có thể đạt được sự phát triển cân bằng về kinh tế và văn hóa.
Tiệc rượu được tổ chức tại một hội quán ở Tây Địa.
Tần Cách không động đến một giọt rượu, tiệc được một nửa thì anh ta về khách sạn.
Khoảnh khắc mở cửa, một cô gái đối diện bước tới.
Ánh mắt Tần Cách lạnh tanh như nước chết, không gợn một chút sóng.
“Cút.” Anh ta nói.
Cô gái ngạc nhiên, không khỏi nghi ngờ bản thân, tay sờ lên mặt mình.
Chẳng phải nói, cô ấy rất giống người vợ đã chết của người đàn ông trước mắt sao?
Chỉ trong hai giây do dự đó, Tần Cách đã vô cùng mất kiên nhẫn, phát ngán đến buồn nôn: “Cút!!”
Cô gái hoảng sợ, lăn lộn bỏ chạy.
Tần Cách gọi nhân viên phục vụ đến dọn dẹp, thông gió.
Anh ta đứng ngoài ban công hóng gió, đôi mày mang vẻ mệt mỏi, tang thương.
Thế thân gì chứ, giống nhau gì chứ.
Trong trường hợp không thích đối phương, nhìn vào còn thấy buồn nôn, nhìn vào chỉ muốn hủy diệt, hủy diệt những chỗ giống nhau của họ.
Anh ta muốn Triệu Hải Đường đích thân thừa nhận yêu anh ta.
Cô không thừa nhận, nhưng mọi việc cô làm từng cái từng cái một đều đang nói với anh ta.
Anh ta mới là kẻ mù.
Nếu không yêu anh ta, sao cô có thể lưu luyến anh ta.
Nếu không yêu anh ta, sao cô có thể chịu đưa anh ta về gặp ông nội cô.
Nếu không yêu anh ta, sao cô có thể chịu sinh con cho anh ta.
Cô ấy yếu đuối như vậy, không chịu được khổ không chịu được ấm ức, nếu không yêu anh ta, sao cô có thể chủ động gác lại cuộc chia ly đau đớn ngày hôm ấy, cầm que thử thai và tờ siêu âm, muốn nói chuyện tử tế với anh ta.
Cô ấy muốn sinh con của họ mà.
Tần Cách ơi là Tần Cách.
Mày mới là kẻ mù.
Một thằng ngu mù mắt, mù lòng.
