Chương 94: Biết đâu em ấy đang đợi anh.
Tháng Tư năm ấy, Tần Cách đi khảo sát Tây Địa. Tài xế và Lý Hạo ngồi ghế trước, trong xe im phăng phắc. Ai cũng biết ông chủ của họ giờ không chịu nổi tiếng ồn, chỉ muốn yên tĩnh.
Tháng Tư ở Tây Địa, mưa bụi giăng mờ. Kiến trúc trong thành phố cổ kính, đâu đâu cũng thấy mái cong đầu đao, tường trắng ngói đen, rồng phượng chầu nhau trên nóc nhà.
Cách Đông Châu chưa đầy một trăm cây số, nhưng cảm giác hai thành phố hoàn toàn khác biệt.
Hôm ấy đúng cuối tuần, taxi xếp hàng ngay ngắn ở cửa ga tàu điện chờ khách. Tháng Tư là mùa du lịch cao điểm của Tây Địa, nhiều người kiếm sống ở Đông Châu thường chọn kỳ nghỉ để lên đây thư giãn.
“Lo ngại ảnh hưởng đến hệ sinh thái của Tây Địa,” giữa đường, Lý Hạo hạ giọng báo cáo, “Cấp trên muốn nhà máy rượu đặt ở Đông Châu, họ sẽ vận chuyển nho từ Tây Địa sang, phí vận chuyển họ chịu. Nếu anh nhất quyết xây ở đây, phải giải quyết vấn đề xả thải trước. Hệ thống xả thải ở đây không phát triển bằng Đông Châu, nhà cổ cần bảo tồn nhiều quá, không thể phá dỡ... mà nâng cấp thì chi phí quá cao.”
Ánh mắt Tần Cách vô hồn, chẳng biết đang nhìn đâu.
Ô kính xe nhòe nước. Bên ngoài, bóng cây loang lổ, cây xanh, hoa đỏ, dòng người tấp nập.
Người bố cao lớn bế con gái, người mẹ trẻ cố giương ô lên cao cho họ. Bố cầm lấy ô, hình như trêu mẹ vài câu, mẹ giả vờ giận đấm anh ta, con gái trong lòng bố cười khoái chí, vẫy tay múa chân.
Tần Cách bất ngờ đỏ hoe mắt.
Vết thương trong lòng ngày một sâu, sâu đến nỗi anh đã quen với nỗi đau ấy, nhưng vẫn không kịp trở tay khi chứng kiến hạnh phúc của người khác, nó cứ thế mà rỉ máu.
Lý Hạo lén nhìn anh qua gương chiếu hậu, không kìm được cũng xót xa.
Thứ duy nhất giúp ông chủ của anh bám trụ với cuộc sống, e rằng chỉ còn tin Triệu Hải Đường vẫn còn sống.
Xe chạy thêm một đoạn, Lý Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, buột miệng khen: “Đẹp quá, khu vườn này.”
Từng mảng lớn hải đường nở rộ dưới làn mưa bụi. Hoa thần như đặc biệt ưu ái vùng đất này, mới có thể nuôi dưỡng một khu vườn rộng lớn đến vậy mà tinh tế đến thế.
Tần Cách sững sờ.
“Của ai?” Giọng anh hơi khàn, lâu quá không nói.
Lý Hạo tra cứu: “Nhà họ Miêu. Tổng diện tích một nghìn ba trăm hai mươi mẫu, gần như bao gồm mọi loại hải đường.”
Tần Cách: “Đến thăm.”
“...” Lý Hạo khựng lại, tưởng mình nghe nhầm, “Đến thăm ông cụ Miêu ạ?”
“Ừ.”
“... Vâng.”
Tài xế quay đầu xe, theo chỉ dẫn đưa xe đến nhà họ Miêu.
Kiến trúc Trung Hoa tường trắng ngói đen, trước cổng hai con sư tử đá, trông có vẻ đã lâu năm, chắc là nhà tổ truyền lại.
Lý Hạo đến gõ cửa.
Mưa bụi thấm ướt tóc. Không khí thoảng hương mưa và hương hoa, lồng ngực như được tẩy rửa sạch sẽ.
Quản gia ra mở cửa.
Lý Hạo nói rõ ý định.
Quản gia nói: “Ông chủ nhà tôi không có nhà.”
“...” Lý Hạo quay lại liếc ông chủ mình, lại hỏi, “Cho hỏi ông cụ bao giờ về ạ?”
“Không biết,” quản gia nói, “Đi thăm tiểu thư nhà tôi rồi.”
Nói xong, quản gia chuyển tầm mắt, dừng lại ở người đàn ông cách đó vài mét.
Anh ta rất cao, gầy trơ xương, đứng đó toát lên vẻ tiêu điều. Gầy đến thế mà đường nét xương trên mặt lại càng lộ rõ vẻ ưu việt đỉnh cao.
Người đẹp quả nhiên phải đẹp ở xương cốt.
Nhận ra vẻ hơi ngỡ ngàng trong mắt quản gia, Tần Cách bước lên hai bước: “Ông biết tôi?”
“Không phải,” quản gia áy náy, “Tôi thấy ông trên tivi. Là ông à.”
Tần Cách khẽ gật đầu: “Tiện thể cho tôi xin liên lạc của ông cụ được không?”
Quản gia nói: “Không tiện.”
Nói đến đây, ông ta nghiêm túc: “Người đến nhờ ông chủ nhà tôi giúp đỡ nhiều quá, ông thông cảm.”
Tần Cách tỏ vẻ hiểu: “Mấy cây hải đường này, ông cụ có chịu nhượng lại không?”
“...” Quản gia sửng sốt, “Ông muốn mua vườn hải đường của nhà chúng tôi à?”
Tần Cách gật đầu.
“Không được đâu,” quản gia hoảng hốt, “Đây là thứ mà bà chủ quá cố của nhà tôi yêu thích. Ông chủ nhà tôi chỉ trông vào mấy cây hoa này mà sống thôi, ông đừng có bắt nạt chúng tôi...” Người đàn ông trước mặt này mà muốn thật, họ e là không giữ nổi.
Anh ta là nhà đầu tư lớn nhất Tây Địa, là người cầm trịch khu kinh tế thí điểm Đông-Tây, mọi việc liên quan đến thương mại đều phải qua tay anh ta ký duyệt, cấp trên cũng phải nể mặt anh ta.
Tần Cách hơi nhíu mày: “Không phải muốn cướp. Chỉ là vợ yêu của tôi tên có chữ ‘Hải Đường’, nhìn thấy thích.”
Quản gia buột miệng: “... Trùng hợp thật.”
“... Gì cơ?”
“Ồ ồ, tôi nói trùng hợp thật,” quản gia vội vàng nói, “Ông giống ông chủ nhà tôi, thích hải đường cũng vì vợ.”
Tần Cách không nói thêm, nhạt nhẽo: “Khi nào ông cụ về, tôi sẽ lại đến thăm.”
“Vâng vâng, ông đi thong thả.”
Lúc lên xe, trên nóc xe màu đen không biết từ lúc nào đã rơi một bông hải đường Tây Phủ. Màu hoa ngoài đậm trong nhạt, hồng tươi rất đáng yêu.
Tần Cách nhẹ nhàng kẹp vào lòng bàn tay, biểu cảm bỗng chốc dịu dàng.
Ông cụ Miêu là người trọng tình trọng nghĩa. Lúc chọn kết thân với nhà họ Hình, e rằng cũng muốn mượn thế lực nhà họ Hình để bảo vệ cháu gái, đồng thời giữ lại khu vườn hải đường này.
-
Tháng Sáu năm ấy, Tần Cách đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Hắc Thiết trong lòng anh giật mình, kêu meo meo hai tiếng.
Tim Tần Cách đập nặng nề, gần như hoảng loạn lăn xuống giường, lôi ra tấm ảnh Triệu Hải Đường được Hình Phi Ngang cứu.
Nhìn đi nhìn lại để xác nhận cô còn sống.
Những đêm khuya ác mộng triền miên, chẳng có thứ gì cứu nổi anh.
Tần Cách sợ người trong ảnh không phải Triệu Hải Đường, biết đâu cô không được cứu, biết đâu cô chìm xuống biển, biết đâu cô đang ở dưới đáy biển sâu chờ anh đến cứu...
Anh không chịu nổi ý nghĩ đó, cũng không thể tự khuyên mình nghĩ theo chiều hướng tốt.
Khi bác giúp việc phát hiện ra, dưới sàn đã có mấy chai rượu rỗng. Không khí đầy mùi cồn. Kẹo ống hút quá hạn chỉ thiếu một cây, anh chẳng nỡ ăn, sợ ăn hết rồi chẳng còn ai mua cho nữa.
Bác giúp việc cuống quýt gọi cho Ba Dao.
“Sao lại uống nữa rồi, không được uống mà.”
“Tôi sợ,” Tần Cách say khướt, “Biết đâu em ấy không lên được, dưới đó vừa tối vừa lạnh, tôi phải xuống ở cùng em ấy, tôi phải đi ở cùng em ấy.”
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Tần Cách không ngồi yên nổi một giây nào.
Chìa khóa xe cầm đến tay, bỗng nhớ Triệu Hải Đường hay trách anh lái xe không đúng luật, Tần Cách lại đặt chìa khóa xuống, bắt taxi ra biển.
Bác tài không yên tâm: “Cháu trai, giờ này rồi, ra biển làm gì thế?”
Tần Cách im lặng, trả tiền rồi đi.
Bác tài gọi với: “Chú báo công an đấy nhé!!”
Đêm hôm khuya khoắt, người đầy hơi rượu, trông như chẳng muốn sống nữa.
Tần Cách nhảy lên một chiếc xuồng máy đậu sẵn ở bờ, phóng thẳng ra biển sâu.
Bác tài hoảng thật, lập tức gọi 911.
Khi Ba Dao và mọi người vớt Tần Cách lên, muốn đấm cho anh một phát thật mạnh, cuối cùng chỉ đạp hỏng một cái ghế: “Mẹ mày lại uống, lại nhảy, người ta vớt mày mấy lần rồi hả!!!”
“Không phải tao muốn chết,” Tần Cách không tỉnh táo lắm, lẩm bẩm, “Tao ra tìm em ấy, biết đâu em ấy đang đợi tao.”
