Chương 18: Em Không Muốn Nói
Ôn Uyển kéo chăn xuống, cảm thấy mỗi lần ngủ ở chỗ anh ta đều như uống thuốc ngủ, sao lại ngủ chết như vậy, quần áo mất lúc nào không biết.
"Em muốn đi vệ sinh trước."
Ôn Uyển bò dậy khỏi giường, nhặt quần áo mặc vào, lẻn vào phòng tắm.
Cô rề rà rửa mặt đánh răng, chỉ muốn ở thêm một lát, không muốn ra ngoài sớm.
Lúc ra cửa thì thấy Tạ Tông Tầm đang nghịch một cái máy ảnh, anh ta nhất quyết muốn chụp, Ôn Uyển siết chặt đầu ngón tay bước đến trước mặt anh.
"Cởi ra."
Anh ngước mắt nhìn cô, mặt vẫn rất khó coi, không chỉ lạnh nhạt mà trông còn có vẻ tức giận.
Ôn Uyển làm theo.
"Ôm đi."
Cô khó khăn hé miệng, "Anh... em không muốn."
"Nghe lời." Anh cau mày, giữa lông mày thoáng qua vẻ sốt ruột, giọng lạnh lùng cứng rắn.
Ôn Uyển cắn môi, lòng bàn tay nóng ran, mặt cũng ửng hồng nhạt.
"Cười một cái."
Cô cười gượng gạo, ngượng ngùng, đáy mắt phủ một lớp sương mờ, Tạ Tông Tầm nhìn chằm chằm cô gái trong khung hình, bấm máy.
Sau khi ảnh hiện ra, Tạ Tông Tầm cầm trên tay ngắm hai lần, yết hầu chuyển động lên xuống, rồi lại bỏ vào túi.
"Anh định đăng lên vòng bạn bè à?" Ôn Uyển rụt rè hỏi.
Vậy thì cô có thể sẽ chết mất.
Tạ Tông Tầm nhướng mày, giọng nhạt nhẽo: "Xem tâm trạng anh."
"Anh có thể... không đăng lên vòng bạn bè được không?"
Anh lại gần, hơi khom lưng ôm người trên giường vào lòng, giọng có chút lạnh, "Còn mặc cả à? Lần này, không dễ xử lý như vậy đâu."
Ôn Uyển hít hít mũi, xoay người dùng chút lực, kéo người kia ngồi xuống mép giường.
Cô dựa vào lòng anh, cánh tay thon dài vòng qua eo anh, giọng yếu ớt, "Anh có thể..."
"Có thể gì?"
"Nói ra."
Ôn Uyển không nói, đầu ngón tay vô thức vặn vẹo vải áo trước ngực anh, miệng từ chối, "Em không muốn nói."
Tạ Tông Tầm bóp cằm cô, ép cô đối diện với anh, nhìn hai giây, người trong lòng vẫn không phản ứng, Tạ Tông Tầm nhíu mày, vẻ mặt lạnh nhạt, môi mỏng tìm đến môi cô.
Áp sát, hơi nóng bốc lên, giọng anh có chút dữ, "Chủ động lên."
Ôn Uyển nhắm mắt, cơ thể run rẩy.
Cánh tay cơ bắp cuồn cuộn của Tạ Tông Tầm vòng qua eo sau cô, khẽ chép miệng, lòng bàn tay đánh mạnh một cái.
"Động đậy gì?"
"Ưm..."
Ôn Uyển đau đến ngây người, mắt mở to tròn.
Cô không kịp giữ lại tiếng kêu, cũng không kịp giữ lại nước mắt.
Tạ Tông Tầm cúi mắt nhìn khuôn mặt phấn hồng lệ nóng lưng tròng trong lòng, đồng tử tối sầm.
"Đau rồi?"
"Sao nuôi ra cái tính kiêu căng thế?"
Anh đã tra qua lý lịch của cô, biết từ năm mười tuổi cô đã rất chín chắn hiểu chuyện, chăm em gái, chăm bà nội, là một đứa rất ngoan, anh thấy như vậy rất tốt, đủ nghe lời, cũng không phiền phức.
Mới ở với anh được bao lâu, ngoại trừ lần đầu gặp rất ngoan, sau đó không phải phụng phịu với anh thì cũng phụng phịu.
Không cho đụng, không cho chạm, đau thì khóc, khóc thì đau, anh nuôi một con bồ còn phải hầu hạ, chiều hư rồi.
"Không được khóc."
"Từ nay về sau không được khóc trên giường của anh."
Ôn Uyển hít hít mũi, cắn môi không lên tiếng.
Anh ôm một lúc, rồi lại buông cô ra.
"Có... có dấu không?"
Tạ Tông Tầm liếc nhìn, thản nhiên nói.
"Ừ, có."
Ôn Uyển hơi chịu thua nhắm mắt, trong lòng càng ngày càng sợ, hình như anh còn có xu hướng bạo lực, đánh nặng tay như vậy.
Chiều Ôn Uyển còn một tiết học, liền mặc quần áo xong chuẩn bị đi.
Cô đeo cặp sách, mắt vẫn còn đỏ hoe.
"Em không cần anh đưa."
Tạ Tông Tầm không nói gì, mặt không biểu cảm, không nhìn ra vui buồn.
Ôn Uyển mở cửa đi thẳng, bắt một cái taxi tự về trường.
-
"Uyển Uyển, tối qua sao không về vậy?"
Vừa về ký túc xá, Hứa Triều đã quan tâm hỏi.
Ôn Uyển nghĩ một lát, đôi khi cô rất ngốc, luôn băn khoăn phải giải thích thế nào với người khác, nhưng đây là chuyện của cô.
Cô có quyền giải thích hoặc không giải thích.
Vì vậy, Ôn Uyển nói rất chung chung.
"Hôm qua mình có chút việc, không cần lo cho mình đâu nha."
Hứa Triều cũng không hỏi tiếp, chỉ dặn cô chú ý an toàn gì đó, ranh giới vừa phải làm cho người ta cảm thấy thoải mái khi ở cạnh nhau.
Chiều học xong tiết một thì hôm nay hết lịch.
Ôn Uyển tiết sau phải làm bài thuyết trình, cô ở lại tra tài liệu, rồi tìm thời gian rảnh lên phòng máy dùng máy tính làm PPT.
Thực ra có thể mượn máy tính của các bạn, nhưng Ôn Uyển nếu không làm phiền người khác thì cố gắng không làm phiền.
Giữa tiết một và tiết hai có nửa tiếng nghỉ, Ôn Uyển quá tập trung, cũng không để ý lắm người ra vào xung quanh.
Cho đến khi người càng lúc càng đông, cô mới nhận ra phòng học này tiết sau chắc có lớp, cô đứng dậy định đi, thì một cái ba lô ném lên bàn bên cạnh.
Tạ Tông Tầm vừa vào cửa đã thấy cô, ngồi ở bàn hai chỗ cuối cùng, tay đang viết gì đó.
Có thể thấy có nhiều người muốn ngồi cạnh cô, sốt sắng muốn thử, nhưng lại không ai hành động.
Cô quá nổi bật, mặc váy hồng, da trắng phát sáng, lúc suy nghĩ còn hơi cau mày, biểu cảm sinh động và dễ thương.
Cô chỉ ngồi ở đó, như thể tạo thành một rào cản tự nhiên với xung quanh, ngăn người khác đến gần.
Ôn Uyển liếc nhìn Tạ Tông Tầm ngồi bên cạnh, giải thích với anh.
"Em vừa học ở phòng này, muốn tự học một lát."
"Em đi ngay đây."
Tạ Tông Tầm lấy sách giáo khoa ra, ngước mắt nhìn cô một cái.
"Ngồi đây."
Cô lại không dám phản bác, liền ngồi lại chỗ cũ, lấy sách chuyên ngành của mình ra, nghe giảng viên trên bục giảng thuyết giảng lý thuyết phức tạp, đầu óc quay cuồng.
Cô nói rồi, cô học không nổi toán, ghét toán, tưởng lên đại học không còn gặp lại nữa, ai ngờ bị ép nghe một tiết học.
Cô thỉnh thoảng ngước mắt nhìn lên bảng, giả vờ mình đang nghe giảng, rồi mím môi cố nghe một chút, rồi lại bỏ cuộc.
Giảng viên như để ý đến khát khao hiểu biết trong mắt cô, khi giảng đến một kiến thức nhỏ, như muốn khích lệ cô, liền gọi cô đứng dậy.
"Cô gái áo hồng hàng cuối, em trả lời câu hỏi này."
Ôn Uyển lập tức đứng dậy, mọi người đều nhìn sang, hàng trước vang lên vài tiếng thì thầm, Ôn Uyển mặt đầy căng thẳng.
Đầu ngón tay khẽ kéo Tạ Tông Tầm, Tạ Tông Tầm như không thấy, cũng không để ý đến cô.
"Em xin lỗi thầy, em không biết."
Cô còn không hiểu đề, nói gì đáp án, toán là kẻ thù cả đời.
Giảng viên cũng niềm nở bảo cô ngồi xuống.
"Không biết thì xuống hỏi bạn trai em, Tạ Tông Tầm, bạn trai em nhất định biết."
Hàng trước vang lên một tràng ồ lên, mặt Ôn Uyển đỏ bừng, lại nhớ ra điều gì, tự mình đứng dậy.
Giọng dịu dàng nhưng lại đặc biệt kiên định.
"Thưa thầy, anh ấy không phải bạn trai em."
Nói xong liền ngồi phắt xuống, phiền chết Tạ Tông Tầm.
Ôn Uyển ngồi xuống, Tạ Tông Tầm lấy một tờ giấy viết gì đó, đưa trước mặt cô.
Là lời giải chi tiết của bài toán vừa rồi, đến cả Ôn Uyển dân thuần văn cũng hiểu.
Cuối đáp án, kèm theo một chữ.
Trần trụi chế giễu.
【Ngốc.】
Ôn Uyển phồng má, cất đáp án, không thèm để ý đến anh nữa.
