Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Em Bảo Vệ Lại Là Kẻ Xấu Nhất > Chương 19

Chương 19

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 19: Chỉ là bạn

 

Ôn Uyển xem lại mấy lần tài liệu đã chuẩn bị, cuối cùng xác nhận không có vấn đề về logic hay kiến thức, hài lòng đóng tập vở lại.

 

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại sáng lên, Ôn Uyển mở tin nhắn.

 

Bùi Trú Lan: 【Lần trước quên hỏi cậu, buổi dạy thử suôn sẻ không?】

 

Ôn Uyển: 【Ừm ừm, thành công rồi.】

 

Ôn Uyển: 【Cảm ơn cậu đã giới thiệu cho tớ, tối nay rảnh không? Tớ mời cậu ăn cơm.】

 

Bùi Trú Lan: 【Được.】

 

Ôn Uyển: 【Năm giờ được không? Sáu giờ tớ phải đi dạy thêm rồi.】

 

Bùi Trú Lan: 【Được, tớ chờ cậu ở tầng hai nhà ăn số hai, muốn ăn món cơm trộn nướng ở đó.】

 

Ôn Uyển: 【Không được, tớ gửi cậu địa chỉ nhà hàng.】

 

Sao có thể mời ăn căng tin được chứ, không nói đến chuyện giới thiệu lớp dạy thêm, ngay cả hồi còn học cùng nhau, Bùi Trú Lan cũng luôn giúp đỡ cô.

 

Thỉnh thoảng còn đưa cô vài cuốn sách tham khảo rất hay, cho cô vở ghi chép những phần trọng tâm khó, cô vẫn chưa có dịp cảm ơn cậu ấy đàng hoàng.

 

Ôn Uyển: 【Nghe tớ đi, được không?】

 

Tạ Tông Tầm nhìn người bên cạnh đang chăm chú gõ chữ, nói chuyện rất hăng, khẽ nhếch mép, rồi giật lấy điện thoại từ tay cô.

 

Anh tùy tiện lướt xem lịch sử trò chuyện, vẻ mặt thản nhiên, cho đến khi thấy dòng chữ cuối cùng cô gửi đi.

 

Nghe tớ đi, được không?

 

Anh còn có thể tưởng tượng ra giọng cô khi nói câu này, vừa mềm vừa ngọt, khác gì lúc cô làm nũng trong lòng anh đâu.

 

Bùi Trú Lan nhắn lại một tin, “Ừ, nghe cậu.”

 

Tạ Tông Tầm khẽ cười khẩy, chợt nghĩ nếu Ôn Uyển nói câu này với anh, anh sẽ thế nào.

 

Chắc là sẽ ôm eo cô, hung hăng chặn môi cô lại, quát cô.

 

“Im đi.”

 

Nghe cô? Buồn cười.

 

Tạ Tông Tầm trả điện thoại cho Ôn Uyển đang ngơ ngác, Ôn Uyển nhận lấy, cũng không biết Tạ Tông Tầm lại nổi cơn điên gì.

 

Giây tiếp theo, X nhảy ra một tin nhắn.

 

X: 【Hẹn hò?】

 

Ôn Lục Lục: 【Ăn cơm.】

 

X: 【Cho phép em đi ăn với đàn ông khác rồi à? Anh đã nói rồi, khi ở với anh chỉ được ở với anh thôi.】

 

Ôn Lục Lục: 【Chỉ là bạn.】

 

Tạ Tông Tầm không thèm để ý đến cô nữa, đúng lúc chuông tan học reo, giờ giải lao mười phút, Ôn Uyển đeo cặp sách lẻn ra ngoài từ cửa sau.

 

Tạ Tông Tầm mắt tối sầm, nhìn chằm chằm bóng lưng Ôn Uyển rời đi.

 

Ôn Uyển tìm một nhà hàng tạm ổn, gửi địa chỉ cho Bùi Trú Lan, rồi đứng dưới trung tâm thương mại chờ cậu ấy.

 

Bùi Trú Lan đến rất nhanh, trên tay còn cầm một cốc trà sữa. Cậu mặc áo phông trắng, quần jeans đen, da trắng, khi cười khóe môi còn có lúm đồng tiền nhàn nhạt, cả người trông quá đỗi dịu dàng.

 

“Đợi lâu chưa?”

 

Bùi Trú Lan đưa trà sữa cho Ôn Uyển.

 

Ôn Uyển nói cảm ơn.

 

“Mới một lúc thôi.”

 

Hai người vừa đi vừa tán gẫu.

 

“Học tập ổn cả chứ?”

 

Ôn Uyển gật đầu, “Cũng tạm được, cảm thấy kiến thức chuyên ngành tớ khá hứng thú.”

 

Khi quay mặt nhìn cậu ấy, đồng tử cô co lại, một câu hỏi thăm rất bình thường, “Cằm cậu làm sao thế?”

 

Bùi Trú Lan theo bản năng sờ thử, khẽ cong môi, “Lần trước chơi bóng bị xước, không sao.”

 

Bữa ăn kết thúc đơn giản dứt khoát, bầu không khí giữa hai người rất giống những người bạn tri kỷ lâu năm, thoải mái dễ chịu, nội dung trò chuyện đều nghĩ gì nói đó.

 

Ra ngoài rồi hai người tách nhau, Ôn Uyển phải đi dạy thêm.

 

Cô đi đường tắt về phía ga tàu điện ngầm, điện thoại lúc này reo lên, là cuộc gọi của em gái Ôn Thư. Trường của em ấy chỉ mỗi chiều thứ Hai mới được gọi về nhà.

 

Ôn Uyển hơi vui, định sang ngõ nhỏ bên cạnh để bắt máy, nói chuyện với em gái.

 

Vừa vào đã đột nhiên bị người ta kéo vào sâu bên trong.

 

“Mày là bạn gái của Bùi Trú Lan à?”

 

Ôn Uyển bị vây lại, nhưng vẫn trấn tĩnh nói.

 

“Không phải, tôi và cậu ấy là bạn cấp ba.”

 

Giây tiếp theo, một cái tát nặng nề giáng xuống mặt, móng tay của cô gái còn thuận thế cào vào da, Ôn Uyển bị đánh đến choáng váng.

 

“Hạ Thi, thôi đi.”

 

“Hình như cô ta là người của thiếu gia Tạ.”

 

Hạ Thi đạp một cước vào bụng người vừa can ngăn, quát.

 

“Xạo chó! Tạ Tông Tầm kiểu người này sao có thể có phụ nữ!”

 

Lại quay mặt cảnh cáo Ôn Uyển, vẻ mặt đáng sợ: “Mày còn dám đi gần Bùi Trú Lan nữa, tao giết mày!”

 

Hạ Thi nhìn cái mặt Ôn Uyển là đã thấy bực. Cô ta theo đuổi Bùi Trú Lan gần nửa tháng rồi, quà không nhận, lời mời từ chối.

 

Hôm nay cô ta vừa hẹn cậu ấy ăn cơm, từ sáng đến chiều cậu ấy không trả lời một chữ, lúc ra ngoài dạo phố lại thấy hai người đang ăn cùng nhau.

 

Bùi Trú Lan bao giờ cười với cô ta? Không ngờ lại cười với con nhỏ ranh này vui vẻ thế, vừa gắp thức ăn vừa rót nước.

 

Cô ta chưa hả giận, lại cho Ôn Uyển một cái tát, giẫm giày cao gót quay người bỏ đi, còn không quên cảnh cáo.

 

“Mày nói cho nó biết thì mày xong đời, bố tao là cổ đông lớn của trường, đuổi mày trong một nốt nhạc.”

 

Đợi người đi rồi, Ôn Uyển mới hồi thần lại, mặt đau không chịu nổi, bỏng rát, nước mắt từng dòng từng dòng chảy xuống, vừa là tủi thân về mặt tinh thần vừa là đau đớn về thể xác.

 

Cô hít thở thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

 

Nhìn điện thoại, hiển thị một cuộc gọi nhỡ, gọi lại thì không liên lạc được. Bên đó là thẻ điện thoại một đường, em gái mỗi lần đều mượn thẻ của người khác gọi một lúc.

 

Nhìn cuộc gọi nhỡ đó, nước mắt Ôn Uyển hoàn toàn vỡ đê.

 

Ngồi một lúc, lại nghĩ đến giờ dạy thêm sắp đến, cô bước chân ra khỏi ngõ, vào cửa hàng tiện lợi mua một cái khẩu trang để che vết tích.

 

Nhân viên cửa hàng tốt bụng nhắc: “Em gái, có cần mua thuốc không? Mặt chảy máu rồi kìa.”

 

Ôn Uyển lắc đầu, nhẹ nhàng nói cảm ơn.

 

Buổi tối khi dạy thêm, cô nói mình bị dị ứng, phụ huynh không nói gì, còn đưa cho cô ít thuốc chống dị ứng.

 

Ôn Uyển nghiêm túc dạy cho học sinh, tỉ mỉ không sót chỗ nào, hai giờ trôi qua rất nhanh.

 

Trước khi đi, cô bé kéo tay cô, giọng mềm mại.

 

“Cô ơi, con thích cô dạy, lần sau cô lại đến nhé?”

 

Ôn Uyển gật đầu, nói cô sẽ đến.

 

Lề mề một lúc, lúc xuống lầu lại phải bắt đầu chạy như bay, thời gian cô về trường được tính toán kỹ lưỡng.

 

Hễ lỡ một chuyến tàu điện ngầm cách nhau 2 phút thôi, cả quãng đường sẽ muộn mất mười phút, cô không muốn bị khóa cửa ký túc.

 

Vừa chạy ra ngoài được một lúc, đã bị một giọng nói lạnh nhạt gọi lại, “Ôn Uyển.”

 

Tạ Tông Tầm dựa vào chiếc Porsche Cayenne sang trọng nhưng kín đáo, mặc một chiếc áo hoodie mỏng có mũ màu đen, dáng người thon dài, hơi cong một chân, ánh mắt dán chặt vào cô.

 

Ôn Uyển sững lại, rồi vẫn đi tới.

 

“Sao thế? Sao lại đeo khẩu trang?”

 

Anh giơ tay định chạm vào cô, nhưng cô né tránh, giọng có chút căng thẳng khó tả.

 

“Em, em bị cảm rồi.”

 

Còn giả vờ ho nhẹ một tiếng.

 

Tạ Tông Tầm khẽ véo má cô, Ôn Uyển đau đến run cả tim, nhưng cố nhịn không kêu.

 

“Sao lại bị cảm? Tối qua ngủ nói nóng, tự cởi hết quần áo, còn đạp chăn ra nữa.”

 

Ôn Uyển giọng nghèn nghẹn: “Tại anh ôm em, nên mới nóng mà.”

 

Cô không tán gẫu với anh, lên xe.

 

“Sau này đi dạy thêm, thì đến chỗ anh ở đi, em về trường muộn quá.”

 

“Đừng để lại bị thương chân nữa, chân còn có ích đấy.”

 

Ôn Uyển hít hít mũi, thấy hôm nay anh nói chuyện dịu dàng hơn vài phần, có lẽ vì vừa bị tổn thương, nên có sự so sánh.

 

“Có ích gì, chỉ để đi thôi.”

 

Tạ Tông Tầm khởi động xe, môi mỏng khẽ mở, mặt không đỏ tim không đập nói.

 

“Thế à? Quàng qua eo anh cũng tính là một đấy.”

 

Về nhà, Tạ Tông Tầm bật đèn, lúc này mới phát hiện mắt Ôn Uyển đỏ hoe.

 

Lại khóc rồi, lúc nãy anh có quát cô đâu.

 

“Bỏ khẩu trang ra.”

 

Ôn Uyển theo bản năng lùi lại, “Không cần, em bị cảm.”

 

“Bỏ ra, nếu không thì hôn anh.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn