Chương 43: Vui Chưa?
Sáng hôm sau, cả hai đều ngủ quên.
Ôn Uyển gần như phát điên, vừa mặc quần áo vừa gắt với Tạ Tông Tầm.
“Sao anh tắt hết đồng hồ báo thức của em?”
Tạ Tông Tầm lười nhác nhướng mắt, “Đau đầu.”
Ôn Uyển xuống giường ném cho anh một bộ quần áo, “Anh mau dậy đi! Sắp trễ học thật rồi!”
Tạ Tông Tầm xoa xoa tóc, nhìn bộ quần áo trong tay.
Nói sao nhỉ, cảm giác có phụ nữ phối đồ cho mình, bất ngờ thật, cũng không tệ.
Cuối cùng, hai người vẫn kịp giờ.
Tối qua ngủ quá muộn, cả hai đều hơi buồn ngủ. Ôn Uyển không chịu nổi nữa, đành gục xuống bàn ngủ.
Một tay đặt trên bàn, tay kia bị Tạ Tông Tầm chiếm dụng.
Cố: [Đi học mà còn nắm tay, ghê tởm không?]
Chó Tạ: [Ghen à?]
Cố: [Cút mẹ mày đi, nó chả thèm nhìn mày đâu.]
Chó Tạ: [Nó ngượng.]
Tiết thứ hai, Ôn Uyển đi tìm Trì Oánh.
“Đường Lê dọn ra ngoài rồi, Hứa Triều cũng sắp chuyển đi, mẹ cậu ấy bảo về nhà ở.”
Ôn Uyển sững người, cảm thấy đột ngột quá. “Tớ sẽ về ở vài ngày.”
Trì Oánh “ừm” một tiếng, hơi do dự, “Thực ra…”
Ôn Uyển thấy có tình tiết, “Hửm?”
“Đan Độ hiện tại đến đây phát triển rồi, thuê cho tớ một căn hộ ngoài trường, bảo là hai đứa ở cùng.”
Ôn Uyển cười, trêu cô nàng, “Theo đuổi cậu tới tận đây luôn, người yêu cậu rõ ràng cũng rất bám người mà.”
Trì Oánh cũng ngượng ngùng cười, “Vậy nên, mai thứ Bảy tớ sẽ chuyển qua đó.”
“Cậu sẽ chuyển tới chỗ Tạ Tông Tầm à?”
Ôn Uyển lắc đầu, “Tớ không chuyển qua.”
Cô mà chuyển qua thì phòng này không còn ai, lỡ bị Tạ Tông Tầm đuổi đi thì biết đi đâu.
Nhất định không.
“Chiều nay tớ đi nghe một buổi hội thảo, mai tớ về giúp cậu nhé, nếu tiện thì cùng đi xem nhà mới của cậu luôn!”
Trì Oánh cong cong mắt, “Hoan nghênh! Cảm ản Uyển Uyển của tớ.”
-
Ôn Uyển đến tòa nhà tổ chức hội thảo, từ xa đã thấy Tạ Tông Tầm nổi bật giữa đám đông.
Anh mặc chiếc áo hoodie xám cô tiện tay ném cho sáng nay, quần jean sáng màu, dáng người cao ráo, hơi cong một chân dựa vào tường, vẻ mặt lạnh lùng, biểu cảm “tránh xa ta ra”.
Không ít người qua đường lén nhìn anh.
Có lẽ Ôn Uyển đã quen với cái mặt lạnh của anh rồi, lúc này cô còn nghĩ đó là biểu cảm bình thường của anh.
Cô đứng cách anh rất xa, không thèm liếc anh thêm lần nào, chuẩn bị vào hội trường từ cửa khác.
Đột nhiên, điện thoại reo.
Chó Hư: [Còn không qua đây.]
Ôn Uyển giật mình ngước lên, hóa ra anh tới tìm cô.
Cô không tình nguyện bước lại gần, tới trước mặt anh, “Anh tìm em làm gì? Em còn phải đi nghe hội thảo.”
Tạ Tông Tầm nhận lấy cặp sách của cô, lạnh nhạt nói: “Ừ, vào đi.”
Ôn Uyển chạy nhỏ theo sau, “Anh không đặt trước.”
Anh cụp mắt, đáp: “Đặt rồi.”
Mãi đến khi Tạ Tông Tầm đưa mã đặt chỗ ra, Ôn Uyển mới thực sự tin anh không lừa cô.
Lúc này trong hội trường đã ngồi gần nửa người, hàng ghế đầu từ lâu đã bị chiếm hết.
Ôn Uyển không nhịn được thở dài, cô đã đến sớm cả tiếng đồng hồ, ăn cơm xong là tới ngay, không ngờ vẫn thành cảnh này.
Tạ Tông Tầm đi về phía trước, nhận ra Ôn Uyển không theo kịp, liếc ra sau, thấy cô đang ngó nghiêng tìm chỗ.
Anh quay lại, bước tới trước mặt cô.
“Đừng nhìn nữa, chúng ta ngồi phía trước.”
!
Ôn Uyển mặt đầy không thể tin nổi, nhưng vẫn chọn tin Tạ Tông Tầm.
“A…”
Hàng ghế đầu thực sự còn hai chỗ trống, mà lại ở chính giữa, trên đó có để tấm biển “Không ngồi”.
“Đừng nhìn nữa, chỗ của em đấy.”
Tạ Tông Tầm đẩy nhẹ eo Ôn Uyển, dẫn cô vào chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, tim Ôn Uyển đã đập thình thịch. Chỗ ngồi của cô đối diện thẳng với vị trí của diễn giả trên bục.
Mẹ ơi, gần thế này.
Vừa hồi hộp vừa phấn khích.
Tạ Tông Tầm lười biếng lên tiếng: “Vui chưa?”
Lúc này, Ôn Uyển thấy Tạ Tông Tầm thật tốt.
Chỉ lúc này thôi.
“Vui.”
Hội thảo bắt đầu.
Ôn Uyển nghe rất chăm chú, thực sự nhìn người trên bục với ánh mắt ngưỡng mộ, lắng nghe từng lời cô ấy nói.
Đến phần hỏi đáp cuối cùng, vô số người giơ tay. Ôn Uyển cũng thử giơ tay, nhưng chắc sẽ không gọi đến mình.
Đúng lúc đó, Tạ Tông Tầm bên cạnh cũng giơ tay.
Ôn Uyển đang thắc mắc, anh cũng hứng thú à?
Hình như nãy giờ anh cũng nghe rất chăm chú.
Chưa kịp nghĩ xong, Viện sĩ Đàm đã ra hiệu cho trợ lý đưa micro cho Tạ Tông Tầm.
Tạ Tông Tầm nghiêng mặt nhìn Ôn Uyển một cái, đưa micro qua.
“Em hỏi đi.”
Dù micro không ở gần miệng anh, nhưng giọng anh vẫn được khuếch đại một chút, âm thanh trong trẻo dịu dàng vang lên trong hội trường.
Ôn Uyển nhìn người trên bục, Viện sĩ Đàm khích lệ cô bằng ánh mắt, cô mới tiếp tục mở lời.
Sau khi hỏi xong, Viện sĩ Đàm kiên nhẫn và dịu dàng giải đáp cho cô. Ôn Uyển ngồi xuống mà đầu ngón tay vẫn run không ngừng.
Cô ấy đã nói chuyện với mình, thật đấy.
Tạ Tông Tầm cụp mắt nhìn, lại nắm lấy tay cô, giọng thấp: “Theo đuổi thần tượng thành công rồi?”
Ôn Uyển lúc này chỉ muốn khóc, cô nhìn Tạ Tông Tầm với ánh mắt biết ơn, cảm xúc dày đặc trong đáy mắt khiến Tạ Tông Tầm sững lại.
Tiếng tim đập như trống, chìm trong biển người ồn ào.
-
Kết thúc, Tạ Tông Tầm đến phòng tiếp tân phía sau.
Lịch sự chào hỏi, “Cháu chào dì Đàm.”
Đàm Lân cười ôn hòa, “Tông Tầm à, lâu rồi không gặp.”
“Cháu có việc nhờ dì giúp.”
Đàm Lân kiên nhẫn chờ anh nói tiếp.
“Mấy cuốn sách này phiền dì ký tên giúp cháu.”
Đàm Lân cầm bút, không nói hai lời liền bắt đầu ký vào trang đầu, giọng mang ý cười, “Cô bé bên cạnh cháu muốn đúng không?”
“Cô bé đâu? Sao không dẫn tới đây?”
Tạ Tông Tầm cũng không nhịn được khẽ nhếch môi, “Gặp dì vui quá nên đi vệ sinh rồi, chắc giờ đang khóc đấy ạ.”
Đàm Lân cũng cười thành tiếng, “Ha ha ha ha, cô bé dễ thương thế cơ à.”
Tạ Tông Tầm im lặng một lát, lật một cuốn sách, “Cuốn này cô bé thích nhất, dì viết cho cô ấy vài lời đi.”
“Tên gì?”
Tạ Tông Tầm đáp giọng nhạt, “Ôn Uyển. Ôn ấm áp, Uyển uyển nhiên.”
Đàm Lân ngước mắt, tiện miệng hỏi, “Bạn gái cháu à?”
Tạ Tông Tầm cười, không đáp.
-
Ôn Uyển lề mề trong nhà vệ sinh một lúc, Tạ Tông Tầm bảo cô ra ngoài chờ anh ở cửa.
Cô đến chỗ anh nói, nhưng anh vẫn chưa ra.
Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi bước tới trước mặt cô.
“Anh đi đâu mà lâu thế?”
Tạ Tông Tầm lấy từ túi xách bên hông ra một cuốn sách, “Xem đi?”
Ôn Uyển nửa tin nửa ngờ mở ra, trang đầu sách viết một câu.
[Chúc bạn Ôn Uyển: Như mặt trời vĩnh cửu, như mặt trăng mọc lên.]
Nước mắt Ôn Uyển vừa kìm lại được lại trào ra, cô lau nước mắt, ngây người lao vào lòng Tạ Tông Tầm.
Tạ Tông Tầm nhẹ nhàng vỗ lưng cô, khẽ thở dài.
“Không sợ người ta nhìn à?”
Ôn Uyển ngước mặt lên, lập tức nhìn quanh, phát hiện mọi người đã đi hết.
Cảm xúc vẫn chưa tan hết, cô lại cúi đầu chui vào lòng Tạ Tông Tầm, “…Cảm ơn anh.”
Tạ Tông Tầm khẽ nhướng mày, khóe môi nhếch lên, “Không chấp nhận lời cảm ơn bằng miệng.”
Ôn Uyển sụt sịt mũi, như đã hạ quyết tâm, kéo tay Tạ Tông Tầm đi thẳng.
Tạ Tông Tầm hơi giật mình, “Làm gì?”
