Chương 44: Mối quan hệ của chúng ta
“Tạ Tông Tầm, về nhà em nấu cơm cho anh ăn.”
Khóe mắt Ôn Uyển còn vương lệ, nói một cách đầy nghiêm túc.
Tạ Tông Tầm nhướng mày, để mặc cô kéo tay mình, bước chân không lớn, chầm chậm đi bên cạnh cô.
Vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói đều đều: “Về nhà làm trước.”
Cảm xúc của Ôn Uyển vẫn còn đọng lại ở chỗ biết ơn, cô thực sự rất muốn cảm ơn anh.
Câu nói này vừa thốt ra, mặt cô xanh rồi lại đỏ.
“Ngày nào anh cũng chỉ nghĩ mấy chuyện này thôi, ngoài cái đó ra không nghĩ được gì khác. Em không nấu cơm cho anh nữa, em về ký túc đây.”
Cô xoay người định đi, ngay khoảnh khắc buông tay Tạ Tông Tầm ra, bàn tay rộng lớn của người đàn ông đã nắm ngược lấy cổ tay cô, không tốn chút sức nào đã khống chế được.
Ôn Uyển giãy giụa: “Anh buông em ra.”
Tạ Tông Tầm nhượng bộ, nhưng vẻ mặt trên mặt lại rất lạnh: “Vậy để em nấu cơm trước.”
Anh kéo người vào lòng, giọng nói mang theo vài phần xuống nước: “Đừng có trở mặt không nhận người như vậy.”
Ôn Uyển run nhẹ hàng mi, vẫn không thèm để ý anh.
Anh cụp mắt nhìn cô, đáy mắt lạnh như băng, thờ ơ nói: “Mối quan hệ của chúng ta, đó là cách cảm ơn tốt nhất.”
Ôn Uyển sững sờ, trong miệng vô thức lẩm bẩm câu nói ấy.
Mối quan hệ của họ.
Từ niềm vui sướng mà hồi thần lại, cô đang nghĩ gì vậy.
Cô lại coi anh như một người bạn học bình thường.
Chính là một tên khốn lạnh lùng.
Ôn Uyển mím môi, giọng thấp xuống: “Ừm, em biết rồi.”
Tạ Tông Tầm liếc cô một cái, lại kéo tay cô.
Ôn Uyển nhìn một cái, hất tay anh ra, rồi chạy nhỏ đến trước mặt anh, nói chuyện cũng mang theo chút tức giận chưa giấu hết.
“Mối quan hệ của chúng ta không thích hợp nắm tay.”
Tạ Tông Tầm thở dài, lười so đo với cô, chỉ đi sau lưng cô, giữ một khoảng cách nhỏ.
-
Về đến nhà, Tạ Tông Tầm vào thư phòng, dạo này anh hơi bận.
Anh liếc nhìn Ôn Uyển đang chơi với Bong Bóng.
“Tối muốn ăn gì thì nói với dì giúp việc là được.”
Ôn Uyển không ngước mắt, “Ồ” một tiếng.
Rồi nhân lúc anh không ở đó, cô ra ngoài dắt chó đi dạo. Cô thích ở cùng Bong Bóng, nhưng không muốn đi dạo cùng anh.
Một người một chó chơi ngoài trời một hồi lâu, cho đến khi hoàng hôn buông xuống mới luyến tiếc quay về.
Lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, Ôn Uyển còn mua một hộp kem ăn.
Tiết trời cuối thu, nhiệt độ cũng không cao, một muỗng múc xuống, cảm giác lạnh buốt thấu tận ngực.
Ôn Uyển vừa ăn vừa đi về, tay cầm dây chó, miệng còn lẩm bẩm.
“Bong Bóng à, mày cũng không muốn về đúng không?”
“Ba mày thật sự quá đáng ghét, tao cũng không muốn về.”
Cô đi mỏi chân, liền tìm một cái ghế ngồi một lát, vừa ăn kem vừa nhìn Bong Bóng chơi.
Ánh tà dương chiếu xiên, màu cam đỏ nhuộm cả bầu trời, ánh sáng mỏng manh hắt lên gương mặt Ôn Uyển.
Cô nhắm mắt một lát, tận hưởng phút giây yên bình này.
“Sao không gọi anh?”
Nghe tiếng, Ôn Uyển hơi nghiêng đầu, liền thấy Tạ Tông Tầm ở cách đó không xa.
Anh nghiêng đầu, đứng ngược sáng, để lại một đường nét rất đẹp trong tầm mắt cô.
Cô đứng dậy, dắt Bong Bóng đi tới, giọng mềm mại: “Anh bận mà.”
Trong lòng Ôn Uyển hơi chột dạ, nhưng mặt vẫn bình tĩnh, còn tìm được một lý do rất hợp lý.
“Nó không quấy anh chứ?”
Tạ Tông Tầm nhận lấy dây chó, hỏi cô.
Ý nói là Bong Bóng.
Ôn Uyển lắc đầu: “Nó ngoan lắm ạ.”
Cũng không xông bậy, tính tình rất hiền.
Tạ Tông Tầm lạnh lùng thốt ra: “Giả vờ.”
“Hả?”
Hai người thong thả bước đi, Tạ Tông Tầm nhàn nhạt mở miệng, như thể đang nói một chuyện chẳng liên quan đến mình.
“Lần đầu nó xông ra ngoài, tôi không để ý, nằm viện ba ngày.”
“À.”
Ôn Uyển mím môi nén cười, lặng lẽ giơ ngón cái với Bong Bóng.
Cô thuận miệng nói: “Khó tưởng tượng nổi, người như anh cũng có lúc tính sai.”
Tạ Tông Tầm khẽ nâng mí mắt, đổi tay dắt chó.
“Tôi là người thế nào?”
Ôn Uyển suy nghĩ hai giây rồi nói: “Kiêu ngạo, tự tin, làm gì cũng tính toán trước.”
“Chỉ cần anh muốn, chắc đều có được cả.”
Người như vậy, ngoài bản thân ưu tú ra, còn có một bối cảnh hùng hậu chống lưng cho anh.
Ôn Uyển xúc muỗng kem cuối cùng, thỏa mãn liếm nhẹ môi.
Anh thế nào, cũng chẳng liên quan đến cô.
Vứt hộp giấy đi, cô mới phát hiện, khoảng cách hai người gần quá, cánh tay buông xuống thậm chí có thể lướt qua mu bàn tay anh.
Vô thức lại dịch sang bên cạnh, xa anh một chút.
Tạ Tông Tầm mím môi, nhìn khoảng trống giữa hai người, không nói thêm gì nữa, cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.
Về đến nhà, dì giúp việc đã nấu xong cơm. Tạ Tông Tầm còn có chút việc, về thư phòng trước, bảo Ôn Uyển ăn trước.
Ôn Uyển hòa nhã với người, tính tình cũng dễ thương, dần dần cũng quen thân với dì giúp việc.
Dì vừa múc canh cho cô, vừa cười nói.
“Lúc nãy cậu chủ ra ngoài không thấy cô, nổi cáu lắm, bảo tôi đổ hết cơm đi.”
“Rồi thấy Bong Bóng không còn, nói cô đi thì đi, còn trộm chó nữa.”
Ôn Uyển nghe mà ngây người.
Cô, trộm chó?
Cô ở chỗ anh ta mất uy tín đến vậy sao.
“Cái vẻ mặt đó, giống như một con chó nhỏ bị bỏ rơi, không khác gì Bong Bóng mới được nhặt về.”
Ôn Uyển tò mò: “Bong Bóng là anh ấy nhặt về ạ?”
“Phải, lúc nhặt về còn nhỏ lắm, một thân toàn thương tích, bác sĩ bảo không nuôi được, là cậu chủ tự tay chăm sóc đấy.”
“Tuy bình thường cậu ấy hơi cáu kỉnh, nhưng thương con chó này lắm, cũng rất thương cô Ôn.”
“Sau đó nghe nói cô đi dắt chó, lại bảo tôi làm thêm một phần bánh mousse việt quất, nói cô thích mấy món tráng miệng nhỏ này, bảo tôi sau này nghiên cứu thêm.”
Ôn Uyển mím môi, không nói gì.
Cho đến khi Ôn Uyển ăn cơm xong, Tạ Tông Tầm vẫn chưa ra.
Cô không làm phiền anh, tự về phòng mình, tán gẫu với Trì Oánh một lát, nói về chuyện mai chuyển nhà và đi đâu chơi.
Kết thúc cuộc gọi video, Ôn Uyển lười biếng trở mình, đi ngâm bồn, rất thoải mái.
Ai nghĩ ra cái tối thứ sáu vậy, sướng quá đi mất.
-
Lúc Tạ Tông Tầm ra, anh liếc nhìn dưới lầu, trống rỗng.
Anh xuống lầu, dì giúp việc hâm nóng lại đồ ăn, miệng vẫn giải thích.
“Biết cậu sạch sẽ, mấy món này cô Ôn đã để riêng ra trước, cô ấy chưa ăn qua.”
Tạ Tông Tầm khẽ “ừm” một tiếng, đôi mi mỏng cụp xuống, trông có vẻ không hứng thú lắm.
“Cái này là cô Ôn để lại cho cậu, tôi đã nói với cô ấy là cậu ghét nhất ăn việt quất, cô ấy bảo cậu đã hứa ăn giúp cô ấy.”
Tạ Tông Tầm ngước mắt, liền thấy một góc nhỏ bánh mousse việt quất còn lại, anh hơi nhướng mày, giọng nhàn nhạt.
“Không sao.”
Ăn cơm xong, thuận tiện ăn luôn phần bánh mousse việt quất.
Tạ Tông Tầm cau mày, vẫn khó ăn như vậy.
Ăn cơm xong, anh về phòng xem một cái, người không ở trên giường.
Phòng tắm vọng ra tiếng phim truyền hình, cùng với tiếng cười nhẹ của Ôn Uyển.
Anh ngẩn ra một thoáng, không đi nhìn cô, xoay người về thư phòng.
Nhìn vào số liệu trên máy tính, hơi mệt mỏi.
