Chương 60: Người Bình Thường
Tạ Tông Tầm lại ấn cô vào lòng mình thêm chút nữa, hoàn toàn không cho Ôn Uyển cơ hội giãy dụa, giọng nói lười biếng vương vấn.
“Không ngủ cùng em, anh không ngủ được.”
Cẳng tay Ôn Uyển bị kẹp trong lòng anh, không thể động đậy, cô nhấc chân lên định đạp anh.
Tạ Tông Tầm như đã đoán trước, buông một tay ra nắm lấy chân cô đá tới, bình thản nói, “Không được đá lung tung, hỏng mất thì sao?”
Ôn Uyển cười lạnh, “Loại cầm thú như anh đáng bị hỏng.”
Tạ Tông Tầm khẽ chớp mắt, giọng trầm xuống, “Còn khó chịu không? Anh có mang thuốc, em tự bôi được không?”
Anh nói: “Anh không động vào em.”
Ôn Uyển nhắm mắt, giọng lạnh tanh, nói với anh.
“Anh ra ngoài được không?”
Tạ Tông Tầm không nghe, còn cố tình dùng sức ôm cô chặt hơn, lặp lại lần nữa.
“Không có em, anh không ngủ được.”
Ôn Uyển cau mày, “Thế trước đây anh ngủ thế nào?”
Tạ Tông Tầm nuốt nước bọt, đáp, “Trước đây không có em, anh ngủ không ngon.”
Ôn Uyển mặt vô cảm, “Mặc kệ anh.”
Tạ Tông Tầm: “…”
Ôn Uyển lại đẩy anh, giọng mất kiên nhẫn, “Buông ra, tôi đi.”
Tạ Tông Tầm mím môi, cuối cùng cũng buông tay.
“Em ngủ ở đây đi, anh ra ngoài.”
Cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, Ôn Uyển trở mình.
Không ngủ được nữa.
Trong phòng khách,
Tạ Tông Tầm nằm trên sofa, không tắt đèn.
Trước mặt, nơi tầm mắt hướng đến là một bức tường ảnh.
Anh nhìn một lúc, rồi đứng dậy xem từng tấm một.
Hầu hết các bức ảnh đều có Ôn Uyển.
Tạ Tông Tầm không nhịn được cong môi.
Cô gái này, nói là rực rỡ cũng chẳng quá.
Cười đẹp thế, tấm nào cũng tươi sáng.
Lại nghĩ.
Trước mặt anh, cô chưa từng cười như vậy, khóe môi anh cụp xuống.
Anh quay lại nằm trên sofa, nhìn đồng hồ.
Ba rưỡi sáng.
Nhắm mắt, lại không ngủ được, đành nhìn trần nhà tối om thẫn thờ.
-
Năm giờ sáng.
Ôn Uyển nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
Mở mắt thao láo hồi lâu, cô muốn ra rót cốc nước uống.
Trong bóng tối, Tạ Tông Tầm đôi mắt đen híp lại, nghe động tĩnh của cô, cũng không đứng dậy, vẫn giả vờ ngủ.
Ôn Uyển rót nước xong, đứng tại chỗ hai giây.
Ánh mắt nhìn về phía sofa, khẽ thở dài, chuẩn bị về phòng.
Cô vừa nằm xuống giường, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Ôn Uyển hơi tức giận, nhưng em gái còn đang ngủ, cô không dám to tiếng, nén giọng, “Anh ra ngoài.”
Tạ Tông Tầm không nghe, vào rồi đóng cửa, định khóa lại mới phát hiện cửa không khóa được.
Anh khẽ nói, “Anh nằm không thoải mái.”
Ôn Uyển nhìn hành động của anh, bò dậy khỏi giường, định ra ngoài, giọng bực bội, “Đúng là cậu ấm chưa từng chịu khổ.”
“Đã bảo anh ra ngoài tìm khách sạn ngủ đi.”
Tạ Tông Tầm chặn ở cửa, ngước mắt, mặt đầy nghiêm túc, “Không muốn ngủ khách sạn, muốn ngủ với em.”
“…”
“Không thể.”
Tạ Tông Tầm im lặng vài giây, đứng dậy bế cô lên, đặt lại lên giường, tay hơi dùng sức ấn vai cô.
Rồi tự mình lên giường.
Độc đoán và bá đạo, giọng không cho phép nghi ngờ, “Không động vào em.”
“Anh chỉ ngủ thôi.”
“Ôn Uyển, tối qua anh không ngủ, tối nay cũng không ngủ, mai em muốn nhận xác anh à?”
Ôn Uyển chớp mắt, mặt vô cảm, “Mong là vậy.”
Tạ Tông Tầm khẽ hừ, “Thế không phải làm bẩn giường em sao?”
“Uyển Uyển, anh muốn ngủ một tiếng, ngủ dậy anh đi ngay.”
Ôn Uyển ngước mắt, giọng dịu đi chút, “Về Kinh Thị?”
“… Ừ.”
Ôn Uyển nhắm mắt, hít nhẹ một hơi, nhượng bộ.
“… Mau tỉnh đấy.”
Tạ Tông Tầm mím môi, trong lòng thở phào, vùi mặt vào hõm cổ cô, môi mỏng áp vào bên cổ, từ từ nhắm mắt.
-
Ôn Thư bảy giờ đã dậy.
Nhìn phòng khách không ai, nhưng giày của Tạ Tông Tầm vẫn ở cửa.
Ôn Thư liếc nhìn cửa phòng Ôn Uyển, vào bếp nấu cháo rồi hấp mấy cái bánh bao nhỏ Ôn Uyển thích, rồi đi bệnh viện.
Thư Thư: [Chị ơi, em đi bệnh viện trước nhé.]
Thư Thư: [Em nấu cháo trong bếp rồi, chị dậy nhớ ăn sáng.]
Gần mười một giờ, Ôn Uyển mới tỉnh.
Mấy hôm nay cô ngủ không ngon, lúc này tỉnh dậy đầu óc vẫn còn nặng nề, lại rất bực.
“Anh đè lên tóc tôi rồi! Phiền chết mất.”
Tạ Tông Tầm lười biếng ngước mắt, theo bản năng lại ôm cô vào lòng, giọng dỗ dành.
“Ừ, anh sai rồi.”
“Em đè lại anh đi.”
Ôn Uyển sững sờ, người này chưa tỉnh hẳn à, tóc ngắn thế kia, đang nói mơ gì vậy.
“Anh mau dậy đi, rồi về đi.”
Ôn Uyển ngồi dậy khỏi giường, mới cảm thấy có gì đó không ổn, cô hít sâu bình tĩnh lại, kìm nén giận dữ lên tiếng.
“Quần lót của tôi đâu?”
“Hử?”
Tạ Tông Tầm ngồi dậy, suy nghĩ một lúc, quay người lấy từ dưới gối đưa cho cô.
Anh nheo mắt nhìn cô, có vẻ chưa tỉnh hẳn, giọng hơi khàn, giải thích, “Anh bôi thuốc cho em rồi.”
Lại hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
Ôn Uyển nhận lấy quần áo, không thèm để ý anh, ra ngoài rửa mặt.
Tạ Tông Tầm khựng lại một lúc, bò dậy khỏi giường, ra vali lục lọi, tìm cho cô một bộ quần áo.
Ôn Uyển đang đánh răng, cúi mắt thẫn thờ.
Ca phẫu thuật rất thành công, trong lòng nhẹ nhõm đôi chút.
Giá mà không có Tạ Tông Tầm, cô nghĩ vẩn vơ.
Đột nhiên eo bị vòng tay ôm lấy, Tạ Tông Tầm có lợi thế về chiều cao, đứng như vậy trực tiếp ôm trọn cô vào lòng.
Ôn Uyển hơi ngước mắt, cau mày, miệng còn đầy bọt, ấp úng, “Anh tránh ra.”
Tạ Tông Tầm cụp mắt, giọng buồn buồn, “Giận đủ chưa?”
Ôn Uyển giật mình.
Phải, mỗi lần anh đặc biệt khốn nạn, cô không chịu nổi, anh sẽ cho cô một khoảng thời gian đệm.
Dài hay ngắn, chỉ cần đến hồi kết, đó là giới hạn của anh.
Cô vẫn không dám, không dám chạm vào giới hạn của anh.
Chuyện của bà nội đã giải quyết xong, còn có em gái.
Còn có Thư Thư.
Sự việc đến nước này, cô vẫn không có quyền chủ động nói kết thúc.
Tạ Tông Tầm, sao lại xấu xa, phiền phức thế.
Ôn Uyển không nói gì, rửa mặt xong thấy tin nhắn của Ôn Thư thì vào bếp múc cháo.
Múc cho Tạ Tông Tầm một bát.
Tạ Tông Tầm rửa mặt xong thì tự giác ra ăn cơm.
Sắp ăn xong, anh ngước mắt nhìn cô, nói, “Anh tìm quần áo cho em rồi, đi thay đi.”
“Anh rửa bát, rồi cùng qua đó.”
Ôn Uyển mím môi, có vẻ không vui, “Anh bảo tỉnh dậy là đi mà.”
“Hết vé rồi.”
“Hết vé?”
Tạ Tông Tầm gật đầu, bình thản nói, “Vé dịp Quốc khánh khó mua lắm, chỉ còn vé ngày cuối kỳ nghỉ thôi.”
Khó mua thì khó thật, nhưng Ôn Uyển không tin, “Sao anh có thể không có vé được.”
Tạ Tông Tầm đứng dậy, thu bát đũa, cả của cô nữa.
Anh nói nghiêm túc, “Ôn Uyển, anh cũng chỉ là người bình thường thôi.”
“Không phải vấn đề gì cũng giải quyết được.”
Anh quay người vào bếp, khẽ thở dài.
