Chương 61: Tôi không đồng ý
Cả buổi sáng Ôn Uyển ở trong phòng bệnh, ngồi tán gẫu với bà nội.
Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, dù sao cũng thấy rất yên lòng, cô chỉ muốn nói chuyện với bà nhiều hơn.
Khi bà nghỉ ngơi, cô liền xem tài liệu, tổng hợp lại thông tin.
Tạ Tông Tầm cũng bận rộn, cứ lặng lẽ gõ máy tính trong góc, thỉnh thoảng lại quấy rầy Ôn Uyển, nhét đồ cho cô ăn.
Ôn Thư cũng khá bận, làm hết bài tập này đến bài tập khác.
Ai nấy đều yên lặng làm việc của mình, cảnh tượng trông rất hài hòa, còn có một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Một lúc sau, Ôn Thư cầm tờ bài tập lên.
“Chị ơi, mấy câu cuối này em hơi không hiểu.”
Ôn Uyển nhận lấy tờ bài tập của em, chăm chú nghĩ cách giải.
Nghĩ được một nửa thì bỏ cuộc.
Bài lớp 10, cô không làm được nữa.
Tuy nói bài lớp 10 của trường họ cũng không dễ, tờ bài tập này hoàn toàn là đề tự biên, tra phần mềm cũng không ra.
Cô đã nói rồi, toán học học xong là quên, học xong là quên.
Mấy ngày không đụng vào là mất cảm giác.
Mới bao lâu không động đến chứ.
Ôn Uyển khẽ thở dài, cầm tờ bài tập và giấy nháp đến trước mặt Tạ Tông Tầm, né tránh ánh mắt anh, hơi ngượng ngùng: “Anh làm đi.”
Tạ Tông Tầm nhướng mày, nhìn đề bài, nói cô: “Bài đơn giản thế này mà học bá lại không biết à?”
Ôn Uyển mím môi, đáp lại: “Em quên mất rồi.”
Cô vốn không có năng khiếu toán, chỉ dựa vào chăm chỉ.
Thả lỏng một chút, kho ký ức toán học dường như bị xóa sạch.
Tạ Tông Tầm nhận lấy giấy nháp, liền bắt đầu viết lia lịa các bước giải, một mạch trôi chảy, mỗi câu đều đưa ra ba bốn cách giải.
Ôn Uyển cầm tờ giấy nháp, nhìn vài giây, lại nhìn Tạ Tông Tầm vài giây, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sao mà nhớ hết mấy công thức này được nhỉ.”
Tạ Tông Tầm thản nhiên lên tiếng, giọng điệu bình thản: “Quên thì tự suy luận lại là được, rất đơn giản.”
Ôn Uyển nhếch môi, câu này y hệt như một ông thầy toán nào đó của cô.
Còn suy luận, cô đến cái cơ bản còn chẳng nhớ nổi, thì suy luận ra cái gì ghê gớm được chứ.
Đúng là khoe mẽ.
-
Buổi tối.
Vì trong phòng bệnh cao cấp này chỉ có một cái giường dành cho người chăm sóc.
Ôn Uyển định sẽ ngủ chung với Ôn Thư.
Sắc mặt Tạ Tông Tầm lập tức lạnh xuống: “Tôi không đồng ý.”
Ôn Uyển trừng mắt nhìn anh, Tạ Tông Tầm mím môi, giọng điệu dịu lại.
“Em ấy sang phòng bên cạnh ngủ với anh.”
Anh còn đưa ra một lý do rất hợp lý: “Cái giường nhỏ thế này, hai người ngủ sẽ không ngon.”
“Phòng bên cạnh có hai giường.”
Ôn Thư gật đầu, thấy anh nói có lý.
“Chị ơi, em ở với bà là được rồi, tối nay chị nghỉ ngơi tốt nhé.”
Ôn Thư nói xong liền vào phòng, xách vali của họ ra: “Chị ngủ sớm nha.”
Tạ Tông Tầm nhận lấy vali, một tay ôm eo Ôn Uyển, quay người sang phòng bên cạnh.
“Anh đây là chiếm dụng tài sản công.”
Tạ Tông Tầm không để bụng: “Tôi đã trả tiền rồi.”
“Hơn nữa, mấy phòng trống này cũng chẳng có ai, không thể nói là cố tình chiếm dụng.”
Anh lấy ga giường từ vali ra, trải lên một cái giường nhỏ, lại khử trùng chăn rồi xỏ vỏ chăn.
Ôn Uyển đứng yên tại chỗ, thấy anh thực sự thừa chuyện, đã kiểu cách như vậy sao không ra ngoài tìm khách sạn mà ở cho xong.
Cần gì phải phiền phức thế, ai ép anh ở đây đâu.
Cô lấy quần áo đi tắm, tắm qua loa một lát, chẳng bao lâu đã ra.
“Em ngủ cái này.”
Tạ Tông Tầm sửa hướng đi của cô, ấn cô nằm xuống cái giường anh vừa trải, ánh mắt tối sầm lại.
“Anh muốn đưa em ra ngoài ở, nhưng chắc em không chịu đi, đành chịu thiệt một chút vậy.”
Ôn Uyển cụp mi xuống, mặc kệ anh, trèo lên giường đi ngủ.
Thơm thơm, có mùi quen thuộc.
Là mùi của cái giường quen thuộc.
Không hiểu sao, Ôn Uyển gần như ngay lập tức cảm thấy thần kinh thả lỏng.
Cô nhắm mắt chưa được bao lâu, đã nghe thấy giọng Tạ Tông Tầm từ phòng tắm vọng ra.
“Ôn Uyển, anh không mang khăn tắm.”
Ôn Uyển lười biếng trở mình, lạnh lùng đáp lại.
“Anh cứ ướt như vậy mà ra đi.”
Tạ Tông Tầm nghiến răng nghiến lợi: “Ôn, Uyển.”
“… Biết rồi.”
Ôn Uyển đứng dậy, đi tìm trong vali, tìm được rồi mặt mày không tình nguyện bước đến trước cửa phòng tắm, gõ cửa.
Cửa phòng tắm mở toang.
Anh vẫn thản nhiên như không, chẳng chút ngượng ngùng, nhận lấy khăn tắm rồi tự nhiên lau người.
Ôn Uyển quay lưng lại, về giường tiếp tục ngủ.
Nhắm mắt chưa được bao lâu, đã bị một lực từ phía sau ôm chặt, cô đạp anh mấy cái, oán trách: “Hai người ngủ không thoải mái.”
Tạ Tông Tầm thản nhiên lên tiếng, dù sao cũng nhất quyết không buông tay, hỏi cô: “Chỗ nào không thoải mái?”
Ôn Uyển nghẹn họng, đáp lại: “Đây là chính anh vừa nói đấy.”
Anh vẫn khăng khăng: “Em không thoải mái chỗ nào? Hửm?”
“Chỗ… nhỏ không thoải mái?”
Ôn Uyển nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, trong lòng bực bội.
Nghiến răng thốt từng chữ: “Anh không thể đừng mặt dày vậy được à?”
Tạ Tông Tầm khẽ hừ một tiếng, mặc kệ cô.
Cũng không buông tay.
Chiếc giường nhỏ chật chội, thân thể hai người dán chặt vào nhau.
Tạ Tông Tầm khẽ nói: “Anh không động vào em, ngủ đi.”
Mi Ôn Uyển khẽ run, không nói gì, biết phản kháng cũng vô ích, đành mặc kệ.
Từ từ nhắm mắt, tiếng thở nhẹ nhàng dần trở nên đều đặn.
Ngủ rất nhanh, ngủ rất ngon.
Tạ Tông Tầm khép mi, hít thở sâu.
Một giây, hai giây, ba giây.
Một, hai, ba.
Mỗi giây như một năm.
Cuối cùng nhẹ nhàng hôn lên má Ôn Uyển, rồi xuống giường.
-
Sáng hôm sau.
Ôn Uyển bị ôm quá chặt, cựa quậy nhẹ.
Tạ Tông Tầm khẽ rên một tiếng, kéo dài âm cuối: “Còn sớm, chuông báo chưa reo.”
“Ngủ thêm chút nữa.”
Ôn Uyển tiếp tục giãy giụa, miệng không hài lòng: “Đừng có làm nũng với em.”
“Ghê tởm chết được.”
Tạ Tông Tầm cười khẽ: “Em nghe đâu ra anh làm nũng, chỉ là mới ngủ dậy thôi.”
“Sáng nào em nằm trong lòng anh thức dậy chẳng rên rỉ ư ử.”
“Anh thấy rất dễ thương.”
Ôn Uyển hừ lạnh, nói anh: “Em nói anh ghê tởm.”
Tạ Tông Tầm ừ một tiếng, thản nhiên lên tiếng: “Anh nói em dễ thương.”
Dù ở trên giường hay dưới giường,
Ôn Uyển phát hiện, cô đều không thể giao tiếp với Tạ Tông Tầm.
Anh mãi chỉ nói điều anh muốn nói, chỉ nghe điều anh muốn nghe.
Cô mặc kệ anh.
Ôn Uyển nhìn giờ, mới sáu giờ, lại rúc vào chăn ngủ tiếp.
Hồi cấp ba, cô thấy sáu giờ dậy chẳng có gì to tát.
Lên đại học rồi, tiết sớm nhất là tám giờ.
Sáu giờ dậy cũng hơi tốn nửa cái mạng.
Tạ Tông Tầm nhìn người trong lòng lại ngoan ngoãn ngủ tiếp, trong lòng đầy thỏa mãn.
Một lúc sau, Ôn Uyển mở mắt, dịch sang mép giường vốn chẳng còn bao nhiêu khoảng cách, giọng bực dọc.
“Anh sang giường kia ngủ đi.”
Cô không muốn đi, cô muốn ngủ cái giường sạch sẽ thơm tho này.
“Hửm?”
Ôn Uyển cụp mi, giọng rất lạnh: “Anh đừng giả vờ.”
Tạ Tông Tầm “ồ” một tiếng, giải thích với cô: “Hiện tượng bình thường thôi, không có em cũng thế.”
