Chương 67: Tối gặp nhé
Sân bóng rổ.
Bùi Trú Lan ngồi trên ghế dài đợi Ôn Uyển, tay nghịch hộp trang sức.
Ôn Uyển xuống dưới tìm một lúc mới thấy cậu ấy.
Trong lòng không khỏi nghĩ, Tạ Tông Tầm có một điểm khiến cô yên tâm, mỗi lần đều đợi cô ở một chỗ cố định, cô chẳng cần phải tìm.
“Bùi Trú Lan, có chuyện gì thế?”
Bùi Trú Lan quay lại, đưa cho Ôn Uyển một chai nước, nói: “Có thứ muốn đưa cho cậu… Ừm, người khác nhờ tôi.”
Ôn Uyển mím môi, chờ cậu ấy nói tiếp.
Bùi Trú Lan dùng đầu ngón tay kẹp hộp trang sức, đưa đến trước mặt cô, giọng nói ôn hòa: “Tặng cậu.”
Ôn Uyển xua tay, từ chối nghiêm túc: “Cậu biết đấy, tôi không nhận đồ người khác tặng.”
Bùi Trú Lan dịu dàng nói: “Tôi biết, nhưng anh ấy muốn tặng, tôi sẽ giúp anh ấy tranh thủ gửi đi.”
Nhìn vẻ mặt khó xử của Ôn Uyển, cậu ấy hỏi: “Không muốn nhận?”
Ôn Uyển gật đầu, giọng kiên định: “Không nhận đâu, cậu giúp tôi cảm ơn anh ấy nhé.”
“Không có gì thì tôi đi trước đây.”
Bùi Trú Lan khựng lại, rồi vẫn gật đầu: “Được.”
Ôn Uyển vừa định lên lầu, thì đụng ngay Tạ Tông Tầm ở chỗ quen thuộc, anh đang cúi mắt nhìn điện thoại.
Giây tiếp theo, điện thoại cô rung lên.
Không cần nghĩ cũng biết là tin nhắn của anh, Ôn Uyển bước tới, anh vẫn cúi mắt, hoàn toàn không phát hiện cô đến gần.
Càng gần, bước chân cô càng nhẹ.
Mãi đến khi đi đến sau lưng anh, anh vẫn không ngước mắt.
Chắc cũng không phát hiện.
Nghĩ gì mà nhập tâm thế nhỉ.
Ôn Uyển mím môi, nhẹ nhàng kéo tay áo anh.
Tạ Tông Tầm giật mình hoàn hồn, quay lại, vẻ chán ghét rõ ràng trong mắt, khi thấy là cô liền nhanh chóng ẩn đi.
Anh có chút bất lực kéo khóe môi, nói với cô: “Lần sau đừng như thế nữa.”
Ôn Uyển “ồ” một tiếng, không để bụng lắm.
Anh lại giải thích, thuận tiện ôm cô vào lòng: “Suýt nữa thì hất em ra rồi.”
Ôn Uyển ngước mặt lên: “Hả?”
“Anh ghét người khác động vào anh.”
Ôn Uyển đẩy anh ra, giọng nũng nịu: “Sao anh thô lỗ thế?”
Tạ Tông Tầm cúi mắt nhìn mặt cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào, giọng pha chút cười: “Nếu là em thì sẽ không.”
Ôn Uyển lại “ồ” một tiếng, lùi ra khỏi vòng tay anh.
Tạ Tông Tầm hỏi cô: “Đi đâu thế? Vừa nãy anh nhắn tin cho em.”
Ôn Uyển suy nghĩ hai giây, kể sơ qua chuyện vừa rồi.
Kể xong lại theo thói quen quan sát sắc mặt anh, thấy anh không có dấu hiệu giận dữ, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.
“Em không nhận đồ anh ấy đưa à?”
Ôn Uyển gật đầu, đáp: “Không ạ, em không nhận đồ của người khác.”
Tạ Tông Tầm hé môi, trong lòng lúc này vừa chua vừa ngọt, nói chung là rất khó chịu, dịu lại một chút, rồi lại ôm cô.
“Sao em ngoan thế, hả?”
“Biết không nhận mấy thứ rác rưởi của đàn ông xa lạ.”
Ôn Uyển cảm thấy có lúc anh coi cô như con nít dỗ.
Cô lẩm bẩm: “Anh ấy cũng không phải đàn ông xa lạ, tụi em quen nhau nhiều năm rồi, là bạn bè.”
Nói xong lại khẽ thở dài: “Thật sự chỉ là bạn thôi.”
Tạ Tông Tầm khẽ “ừm” một tiếng, giọng thấp: “Vậy sau này ngoại trừ anh, những người khác đều là đàn ông xa lạ.”
Ôn Uyển không hiểu cái lý luận này của anh, cũng lười tranh luận với anh.
Tiện miệng đáp qua loa: “Biết rồi.”
“Tối học xong anh đến đón em.”
Ôn Uyển gật đầu, mặt đầy mệt mỏi: “Dạ dạ.”
Cô dụi mắt, giọng yếu ớt: “Em muốn về ngủ một lát, buồn ngủ quá.”
Anh hỏi: “Trưa không ăn cơm à?”
Lúc này đã gần mười một giờ, cô mà ngủ thì chắc đến tận trước giờ học chiều mới dậy.
Ôn Uyển “ừm” một tiếng: “Không muốn ăn, muốn ngủ.”
“Em lên trước đây, tối gặp nhé.”
Cô không có tinh thần gì, lơ mơ, trông rất đáng yêu.
Còn nói với anh tối gặp.
Tạ Tông Tầm nhìn bóng lưng cô, cái cảm giác chua xót trong lòng lại dâng lên, rõ ràng cô tốt như vậy.
-
Ôn Uyển quả thật ngủ đến tận trước giờ học chiều.
Tỉnh dậy thấy tin nhắn Tạ Tông Tầm gửi, từ lâu lắm rồi.
Chó Hư: [Mua cho em ít bánh nhỏ, ở chỗ quản lý ký túc tầng một, báo tên em là được.]
Chó Hư: [Ăn lót dạ trước, tối dẫn em ra ngoài ăn.]
Ôn Uyển xuống giường soạn sách vở xong, đeo ba lô ra khỏi ký túc.
Rồi xuống tầng một lấy bánh nhỏ.
Cô cũng hơi đói thật.
Uyển Uyển: [Lấy được rồi, em đi học đây.]
Chó Hư: [Ừm, tụi mình cùng một tòa nhà, giữa giờ tan học qua tìm anh.]
Uyển Uyển: [Không muốn.]
Chó Hư: [Vậy anh qua tìm em.]
Uyển Uyển: [Không được đến.]
Chó Hư: [Vậy đến chỗ cũ.]
Uyển Uyển: [Không, giờ giải lao em phải ăn bánh, không có thời gian.]
Chó Hư: [Nhưng anh muốn hôn em.]
Uyển Uyển: [Anh nhịn đi, không được đến!]
Chó Hư: [Ờ.]
Trì Oánh nắm tay Ôn Uyển, rất sợ cô vừa nhắn tin vừa đi bị vấp ngã.
Thấy cô cất điện thoại, liền cười: “Uyển Uyển, cảm giác cậu về một chuyến tâm trạng tốt hơn hẳn đấy, thật tốt quá.”
Ôn Uyển mím môi, tâm trạng tốt hơn sao?
Có, không?
Nghĩ lại, gặp người nhà thì đương nhiên sẽ vui.
“Tớ nói với cậu rồi, bà nội tớ phẫu thuật rất thuận lợi, trong lòng rốt cuộc cũng nhẹ nhõm.”
Trì Oánh cong môi, nói với cô: “Sau này chúng ta, đều sẽ ngày càng tốt hơn, đều thuận lợi hết!”
Ôn Uyển gật đầu thật mạnh, nắm chặt tay Trì Oánh: “Ừ!”
-
Trong lớp học.
Cố Ngôn Triệt liếc nhìn Tạ Tông Tầm, cười khẽ một tiếng.
Tạ Tông Tầm ngước mắt, hơi nghi hoặc.
Cố Ngôn Triệt cười không ra tiếng, chống trán, chậm rãi nói, vẻ mặt như đã hiểu hết.
“Được rồi, cậu không cần nói nữa, tôi biết hai người lại hòa thuận rồi.”
“Tôi đã nói gì nào, cậu chính là thích người khác rồi.”
Tạ Tông Tầm đáp một tiếng: “Thích đấy.”
“Tôi có nói không thích đâu.”
Tối, Tạ Tông Tầm đến đón Ôn Uyển tan học.
Anh đứng không xa, nhìn Ôn Uyển nắm tay Trì Oánh, miệng lẩm bẩm nói gì đó, trông có vẻ rất vui vẻ.
Một lát sau, cô thấy anh, hơi ngạc nhiên.
Rồi liền chạy nhỏ tới, còn ngó nghiêng một hồi, sau đó hai tay chồng lên nhau đặt trước trán, che mặt.
Giọng gấp gáp lại rất nhỏ, giục anh: “Sao anh lại đến đón em ở đây, đi nhanh đi.”
Lúc này tan học tối, trong tòa nhà dần dần có người đi ra.
Tạ Tông Tầm bình thản liếc cô một cái, nói: “Anh thấy mình cũng không đến nỗi không gặp được ai.”
Ôn Uyển lúc này tâm trạng hơi căng thẳng, sự chú ý đều đặt vào ánh nhìn của mọi người xung quanh, không nghe kỹ lời anh.
“Em ra chỗ xe anh đợi!”
Ném lại một câu rồi chạy mất.
Tạ Tông Tầm nhìn bóng lưng cô, hơi đau đầu.
Ôn Uyển đã nói rồi mà, thói quen của Tạ Tông Tầm tốt thật, cô tìm được xe anh ngay lập tức.
Gần đây không còn ai nữa, cô đứng cạnh xe đợi anh, thần thái thả lỏng, khóe môi thoáng nụ cười nhẹ.
Hôm nay học mấy tiết rất thích, giáo viên cũng tốt, lúc này cô thấy rất đầy đủ và thỏa mãn, tâm trạng cũng khá tốt.
Không đợi lâu, Tạ Tông Tầm đã đuổi kịp, anh mở cửa xe cho cô, suy nghĩ hai giây, rồi bế thẳng cô lên ghế sau.
Đóng cửa, kéo tấm chắn, bật đèn.
Bế cô ngồi lên đùi mình, cơ thể áp sát, hỏi cô: “Nói chuyện gì thế? Vui vậy?”
-
Chó nhà tụi mình lại còn đổi ghi chú nữa.
