Chương 68: Tôi Sạch Sẽ
Gặp chuyện hứng thú, Ôn Uyển cũng rất muốn chia sẻ.
Hơn nữa vừa nói đang say sưa, đột nhiên bị Tạ Tông Tầm cắt ngang, cô thấy chưa thỏa mãn lắm.
Anh lại hỏi, cô liền mở miệng, giọng vẫn còn hơi phấn khích, “Hôm nay tiết chiều và tối em cực kỳ thích!”
“Cũng đặc biệt thích thầy dạy! Học được bao nhiêu thứ, em thấy vui lắm, còn muốn nghe thêm nữa.”
Ánh mắt Tạ Tông Tầm dịu lại, mắt không chớp nhìn chằm chằm người trước mặt, trông rất kiên nhẫn lắng nghe.
Ôn Uyển vẫn tiếp tục, đôi môi đỏ mọng căng tròn khép mở.
Cho đến khi…
“…… Anh nghe thấy không?”
Ôn Uyển đấm nhẹ vào ngực anh, nghiêng đầu nhìn anh, hơi cau mày, vẻ mặt dò hỏi.
Tạ Tông Tầm khẽ ừ một tiếng, bình thản đáp, “Ừ ừ, đẹp đấy.”
“Hả?”
Biết ngay anh sẽ không chịu nghe cô nói chuyện tử tế.
Thôi kệ, dù sao nhu cầu chia sẻ của cô cũng đã được giải tỏa.
Đàn gảy tai trâu cũng chẳng sao, miễn là đã gảy rồi.
Ôn Uyển hít một hơi thật sâu, rồi lại nói, từng chữ từng chữ một, rất chậm, “Em nói, sau này anh không được đến tòa nhà giảng đường đón em nữa.”
Lần này anh nghe thấy, tiện miệng hỏi, “Sao thế?”
“Vì sẽ có nhiều người nhìn thấy.”
Tạ Tông Tầm mặt đầy vẻ đương nhiên, không mấy bận tâm, “Thì sao?”
“…… Ảnh hưởng không tốt.”
Tạ Tông Tầm lại hỏi, “Chúng ta ảnh hưởng đến ai?”
Ôn Uyển bị hỏi đến nghẹn lời, quan hệ của họ nếu lộ ra, người bị ảnh hưởng lớn chắc chắn là cô, cô sẽ bị người ta chỉ trỏ.
Cô không muốn thế.
Nhưng lại không thể nói thẳng, vì rõ ràng anh hầu như không bị thiệt hại gì.
Một khi đã đàm phán điều kiện bất bình đẳng với kiểu người như anh, không biết anh sẽ đòi thêm gì nữa.
Ôn Uyển đành lảng sang chuyện khác, giọng ngoan ngoãn, “Dù sao sau này anh ở trường cũng chú ý một chút.”
Tạ Tông Tầm sững lại, rồi cười khẽ, đồng ý với cô, “Biết rồi.”
Ồ, có tác dụng đấy chứ.
Ôn Uyển thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chủ đề kết thúc, Ôn Uyển đợi anh ra ghế phụ lái, rồi về.
Im lặng một lát, Tạ Tông Tầm mở miệng, giọng trầm khàn.
“Ôm một lát rồi đi.”
Nói xong, lòng bàn tay anh nhẹ nhàng đẩy lưng Ôn Uyển, ấn cô vào lòng, ôm chặt.
Ôn Uyển khẽ đặt tay lên eo anh, “Anh cứ như Bong Bóng vậy, Bong Bóng cũng toàn bắt em ôm.”
“Xì.”
Tạ Tông Tầm khẽ nhướng mí mắt, chóp mũi cọ vào cổ bên của Ôn Uyển, ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên người cô, giọng hơi lạnh.
“Đừng ôm nó nữa.”
“…… Nó bẩn.”
Ôn Uyển nhớ ra mùi chó con thoang thoảng và mùi cơm trắng trên người Bong Bóng, liền phản bác, “Nó không bẩn, thơm mà.”
“Nó không tắm hàng ngày, bẩn.”
Ôn Uyển khựng lại, tắm hàng ngày, thế này cũng quá khó cho chó rồi.
Tạ Tông Tầm lại tiếp, “Anh tắm mỗi ngày, ít nhất một lần.”
“Trước và sau khi làm với em, đều sẽ tắm lại một lần nữa.”
“…… Anh sạch sẽ.”
Anh lại bổ sung, “Chỗ nào cũng sạch.”
Ôn Uyển cụp mi mắt xuống, đầu ngón tay vô thức nắm chặt áo anh, hừ một tiếng, “Đừng nói lời lưu manh.”
Tạ Tông Tầm liền cười, thuận miệng khen cô, “Uyển Uyển của chúng ta giỏi hơn rồi, nghe hiểu anh nói gì đấy.”
Ôn Uyển lấy đầu húc nhẹ vào Tạ Tông Tầm, trách anh, “Còn không phải tại anh ngày thường cứ nói bậy.”
Tạ Tông Tầm xoa tóc cô, lần này không xoa bừa, mà vuốt dọc theo tóc xuống.
Lần trước xoa bừa một lần, bị cô mắng cho.
Nhớ rồi.
“Uyển Uyển, em hôn anh đi.”
“Lâu rồi chúng ta không hôn.”
Ôn Uyển nghĩ một lát, nói, “Lần trước ở bệnh viện còn hôn mà.”
Tạ Tông Tầm không hài lòng, “Chạm có một cái mà gọi là hôn à?”
“……
Ôn Uyển giãy giụa, “Em muốn về.”
Tạ Tông Tầm khẽ thở dài, mày mắt hơi rũ xuống, giọng có chút bất lực, “Thôi.”
Anh nắm cằm cô, ánh mắt đặt trên đôi môi đỏ ấy, mắt tối sầm, yết hầu lăn lên lăn xuống một cái.
Ôn Uyển hơi căng thẳng, nhìn bộ dạng anh thế này, cũng không giống như sẽ buông tha cô, hỏi anh, “Thôi gì?”
“Hôn em xong rồi em đánh anh cũng được, được chứ?”
Nói xong, anh nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô, từ từ tiến vào, bàn tay nóng hổi từ vai Ôn Uyển, một đường vuốt ve đến thắt lưng sau, động tác nhẹ nhàng chậm rãi.
Anh nhẹ nhàng dỗ dành, “Ngoan nào, thế này là chưa đủ đâu.”
Ôn Uyển nhắm mắt, hơi cau mày, nhất quyết không nghe lời.
Hôm nay anh đặc biệt kiên nhẫn, từng chút một câu lấy đầu lưỡi cô, kéo ra ngoài, cho đến khi liếm hết toàn bộ, lại hôn sâu một lúc rồi mới từ từ buông ra.
Ôn Uyển mi mắt khẽ run, hơi thở chưa kịp ổn định, nhẹ nhàng thở dốc, trên mặt vẫn còn vệt ửng hồng chưa tan.
Nhỏ giọng phàn nàn, “Hôn lâu quá.”
Môi cô rất đau.
Tạ Tông Tầm tiếp lời, cố tình xuyên tạc ý cô, “Muốn làm hả?”
Ôn Uyển không thể tin nổi trừng mắt nhìn anh một cái, muốn trèo xuống khỏi đùi anh, nhưng ghế sau xe này không rộng rãi lắm, cô hành động hơi bất tiện, anh giữ eo sau cô, không cho cô đi.
“Lần trước còn nợ anh một lần, nhớ không?”
Ôn Uyển nhớ, Ôn Uyển không muốn nhớ.
“Không nhớ.”
Tạ Tông Tầm khẽ nhếch môi, giọng nhàn nhạt, “Không sao, anh nhớ thay em rồi.”
Ôn Uyển liếc anh một cái, thấy anh vô sỉ, “Đây là trường học, bên ngoài còn có người đi qua.”
Tạ Tông Tầm nhướng mày, giọng mờ ám, “Không sao, em có thể gây ra động tĩnh lớn cỡ nào.”
“……
Sao lại thành em được.
Ôn Uyển vẫn kiên quyết, “Em muốn về.”
Tạ Tông Tầm khẽ ừ, “Được.”
Được cái gì mà được.
Ôn Uyển vùi trong lòng anh, mặc anh bế sang ghế phụ, đợi anh xuống xe rồi vòng lên ghế lái, lại nói, “Về nhà cũng không được.”
Tạ Tông Tầm không thèm để ý đến cô.
Mặc nhiên coi là không đồng ý rồi.
-
Ra khỏi trường, Tạ Tông Tầm đưa Ôn Uyển đi ăn một bữa.
Ôn Uyển tiện tay chọn một quán, hương vị cũng tàm tạm.
Cô biết, kiểu này chắc chắn không lọt mắt Tạ Tông Tầm.
Trong bữa ăn thỉnh thoảng ngước mắt lên quan sát anh, phát hiện anh ăn cũng bình thường, cũng không quá chê.
Không nhịn được nói anh, “Cuối cùng anh cũng hết kén chọn rồi hả, đại thiếu gia.”
Tạ Tông Tầm khẽ nhướng mí mắt, khẽ hừ một tiếng, “Tệ quá đi mất, đại tiểu thư ạ.”
Ôn Uyển sững lại, chớp mắt nhanh, mặc kệ anh, lại cúi đầu ăn tiếp.
Về đến nhà.
Ôn Uyển như thường lệ ôm Bong Bóng một cái, rồi chơi với nó.
Trong lòng thầm mắng, sao cái tên khốn Tạ Tông Tầm này lại có thể nuôi được một con chó ngoan như thế nhỉ.
Lại nhớ đến lời Tạ Tông Tầm nói, đưa mũi ngửi ngửi.
Đúng là mùi chó con và mùi cơm trắng.
Cô lại ngửi kỹ hơn, vuốt ve đầu Bong Bóng, giọng cưng nựng, “Bong Bóng không bẩn tí nào.”
Tạ Tông Tầm chậm rãi bước tới, xoa đầu Ôn Uyển, lại xoa đầu Bong Bóng.
Giọng lười biếng, “Đừng ngửi nữa, nó không thơm bằng anh đâu.”
Ôn Uyển không muốn để ý đến anh, bĩu môi, “Tự luyến.”
Tạ Tông Tầm lại nhìn hai người họ chơi một lúc, rồi đứng dậy lên lầu.
Còn không quên nhắc nhở Ôn Uyển, “Lát nữa tự lên nhé.”
