Chương 8: Cô ấy có bạn trai rồi
“Dùng cái này.”
Tạ Tông Tầm mở hộp, đưa chiếc điện thoại mới cho Ôn Uyển.
Ôn Uyển cắn môi nén nước mắt.
Tạ Tông Tầm hơi đau đầu, “Còn khóc?”
Ôn Uyển ấp úng: “Cái này hỏng rồi.”
Tạ Tông Tầm cảm thấy mình đúng là mang về một cục nợ, giọng không mấy dễ chịu: “Tự mình ngu ngốc đi dầm mưa, trách ai?”
“Trong đó có nhiều ảnh lắm.”
Ôn Uyển lúc này đã ở bên bờ suy sụp, lại bị Tạ Tông Tầm mắng thêm, nước mắt hoàn toàn không kìm được.
Trong đó là mấy tấm ảnh của bố mẹ, còn có ảnh chụp chung cả gia đình.
Mỗi lần cảm thấy không chịu nổi nữa, cô lại xem những tấm ảnh đó, giờ tất cả đều mất hết.
“Không sao lưu à?”
Ôn Uyển vừa rơi nước mắt vừa lắc đầu, cô không rành mấy thứ này.
“Để tôi tìm người sửa cho em, đừng khóc nữa.”
Tạ Tông Tầm cầm lấy chiếc điện thoại trong tay Ôn Uyển, bực dọc đứng dậy.
“Sửa được không ạ?”
Ôn Uyển yếu ớt lên tiếng, như thể đang nắm lấy một cọng rơm cứu mạng.
“Ừ, mặc quần áo tử tế rồi xuống ăn cơm.”
Tạ Tông Tầm quay người đi ra ngoài.
Chú chó vàng lớn ngồi trước mặt Ôn Uyển vẫy đuôi, lại cọ vào nước mắt trên mặt cô.
Ôn Uyển bị cọ đến nhột, cười xòa.
Lúc xuống lầu, Tạ Tông Tầm đã ngồi chờ ở bàn ăn, Ôn Uyển lập tức đi tới, chỗ bị thương ở chân cũng không ảnh hưởng nhiều nữa.
“Con chó này, nó tên gì vậy?”
“Bong Bóng.”
Ôn Uyển uống một ngụm cháo, cong mắt dịu dàng gọi, “Bong Bóng~”
Giọng ngọt ngào mềm mại, Tạ Tông Tầm nhướng mày, ngước mắt nhìn Ôn Uyển một cái, rồi lại cúi mắt tiếp tục ăn cơm.
Ăn cơm xong, Ôn Uyển sốt ruột muốn về trường, chiều cô có tiết chuyên ngành.
Trên xe, Tạ Tông Tầng lên tiếng:
“Số điện thoại trong máy này có liên kết với một thẻ ngân hàng, mật khẩu là sáu số 0, trong đó có một triệu tệ.”
“Em cứ dùng trước, mỗi tháng tôi sẽ chuyển định kỳ, không đủ thì nói với tôi, hiểu chưa?”
Ôn Uyển nhíu mày, giọng kiên quyết: “Em không cần tiền của anh.”
“Sao thế?”
Cô nắm chặt tay, giọng nghẹn ngào, không thể thốt ra mấy chữ đó, “Em không phải, không phải…”
Tạ Tông Tầm thản nhiên, không để tâm lắm: “Không phải gì?”
“Em không phải là đồ bán!”
Bị Ôn Uyển quát một câu, Tạ Tông Tầm quay mặt nhìn cô, khó mà diễn tả được biểu cảm đó, cứ như bây giờ đưa cho cô một con dao, cô cũng có thể đâm chết anh ta vậy.
Tạ Tông Tầm cũng không giận, giọng còn mang vài phần dỗ dành: “Không phải đồ bán, là anh muốn nuôi em, được không?”
Ôn Uyển lau nước mắt, giọng mang một sự tĩnh lặng chết chóc: “Tạ Tông Tầm, tại sao lại là em?”
Tạ Tông Tầm suy nghĩ hai giây, rồi đưa ra câu trả lời: “Không biết, dù sao hiện tại chỉ có thể là em.”
Ôn Uyển dựa vào cửa sổ, ngây người nhìn ra ngoài, khẽ mở môi: “Cho em thêm một cơ hội nữa, em sẽ không ngu ngốc đi cứu anh.”
Tạ Tông Tầm không nói thêm nữa, trực tiếp lái xe đến dưới ký túc xá của Ôn Uyển.
Ôn Uyển từ lúc vào cổng trường đã bảo anh dừng xe, nhưng anh không nghe.
“Anh làm gì vậy?”
Tạ Tông Tầm mắt lạnh, giọng khinh khỉnh: “Xuống.”
Giờ này là lúc mọi người đi học, khu ký túc xá lác đác có người ra vào, người qua đường đều liếc vào trong xe.
Ôn Uyển nắm chặt tay hít sâu một hơi, mở cửa xe bước ra, không kìm được tính khí, đóng sầm cửa xe lại.
Tạ Tông Tầm mắt trầm xuống, cũng tức không nhẹ, lái xe đi.\p
Cô chiều hư rồi, tốt lắm, dám phát cáu với anh.
-
Ôn Uyển về ký túc xá, vẫn đang nghĩ xem nên giải thích với mấy người kia thế nào, lại lo họ có lo lắng cho mình không.
Tuy nhiên, mọi người đều thản nhiên chào hỏi Ôn Uyển như thường.
Ôn Uyển sắp xếp lại sách vở, mấy người chuẩn bị cùng nhau đi học, Hứa Triều và Đường Lê ở phía trước cười đùa.
Ôn Uyển đi cùng Trì Oánh.
“Tớ nói với họ là tối qua mưa to, cậu được người nhà giữ lại ngủ một đêm.”
Ôn Uyển ngước mắt nói cảm ơn.
“Uyển Uyển, chú ý an toàn, bảo vệ bản thân nhé, được chứ?”
Lúc này mắt Ôn Uyển nóng lên, gật đầu thật mạnh.
“Tớ sẽ.”
Chiều học kín tiết, tiết thứ hai ở tòa nhà khác, giữa đường đổi tòa thì gặp Tạ Tông Tầm và nhóm của anh ta.
Ôn Uyển không để ý, vừa vặn đối diện với ánh mắt anh ta, mắt đẹp vậy mà đáy mắt lại lạnh đến mức có thể đâm chết người.
Ôn Uyển dời tầm mắt, tự mình bước đi, lúc lướt qua cũng chẳng thèm nhìn thêm một cái.
Đúng lúc hai người dùng cùng một loại sữa tắm, mùi hương trên người giống nhau, một cơn gió thổi qua, cùng một hương thơm quấn quýt không kiêng nể.
Nồng nàn và mờ ám.
“Chết tiệt, cậu có mùi thơm gì thế, thơm vậy?”
Hứa Triều quay lại ngửi ngửi Ôn Uyển, lại dò xét nhìn cô, “Lúc Tạ Tông Tầm đi ngang qua, trên người cũng có mùi này.”
Ôn Uyển lộp bộp trong lòng.
“Cậu ngửi nhầm rồi.”
Hứa Triều cũng không chắc: “Thế à?”
Trì Oánh mặt nghiêm túc lên tiếng: “Ừ, là mùi trên người Uyển Uyển, có cơn gió thổi qua thôi.”
Hứa Triều cong mắt, vẫn không quên trêu Ôn Uyển: “Bảo bối của tớ thơm chết đi được, tối nay ngủ với tớ nhé hihi~”
-
Ăn cơm xong, Ôn Uyển và Trì Oánh chuẩn bị cùng về, rồi bị chặn lại.
Một nam sinh bị đám nam sinh phía sau đẩy tới, nói chuyện có chút căng thẳng: “Đàn chị Ôn Uyển, em, em thích chị, có thể cho em xin cách liên lạc không ạ?”
Ôn Uyển lúc này nhát gan, xung quanh nhiều người quá.
Trước đây cô cũng không ít lần bị tỏ tình, nhưng mọi người đều là học sinh cấp ba, cũng khá ngại ngùng, phần lớn là viết thư tình, cực kỳ hiếm khi bị vây lại, cũng đều rất ngượng ngùng từ chối.
Trong lòng cô sợ kiểu cảnh này, muốn lùi bước.
“Xin lỗi, chị ấy có bạn trai rồi.”
Nhận ra sự lúng túng của Ôn Uyển, Trì Oánh nắm tay Ôn Uyển, mặt không cảm xúc từ chối giúp cô.
Ôn Uyển lúc này mới hoảng hốt ngước mắt lên, vừa vặn đụng phải Tạ Tông Tầm đang đi ngang qua.
Anh ấy, sao cũng ở đây.
Câu nói vừa rồi bị Tạ Tông Tầm và Cố Ngôn Triệt nghe rõ mồn một.
Cố Ngôn Triệt rất tự nhiên, nhướng mày với Trì Oánh, một lớp da đẹp đẽ cũng không che được sự tinh quái trong xương.
“Có bạn trai rồi à, tiếc nhỉ, còn cậu thì sao, có chưa?”
Trì Oánh không thèm để ý đến anh ta, dẫn Ôn Uyển đi mất.
Cố Ngôn Triệt huých Tạ Tông Tầm, cười cợt nhả: “Nghĩ gì thế?”
Tạ Tông Tầm hừ lạnh một tiếng, lại nhớ đến khuôn mặt căng thẳng ngại ngùng vừa rồi.
Đúng là, với ai cũng có thể lộ ra vẻ mặt đó.
Tối trước khi ngủ, điện thoại Ôn Uyển báo một tin nhắn, cô theo thói quen xem giờ.
Mười một rưỡi, giờ giới nghiêm rồi, cô không ra ngoài được, mới yên tâm mở khóa vào khung chat của Tạ Tông Tầm.
X: [Có bạn trai rồi à?]
Ôn Uyển theo thói quen căng thẳng, nhớ lại cuộc trò chuyện lần trước, trong lòng cũng rõ, quan hệ của họ, không phải yêu đương.
Ôn Lục Lục: [Không phải anh.]
X: [Thế là ai?]
Ôn Lục Lục: [Không ai cả, bạn em hồi trước thấy vết hằn trên người, tưởng là bạn trai em để lại.]
X: [Trên ngực à?]
Ôn Uyển chỉ muốn chặn và xóa anh ta, nói linh tinh gì thế không biết.
Ôn Lục Lục: [Trên cổ, em muốn đi ngủ rồi, mai có tiết.]
X: [Ừ, mai ngồi cạnh anh.]
Ôn Uyển xem thời khóa biểu.
Mẹ kiếp, tiết một sáng thứ hai là chính trị tư tưởng.
Nhắm mắt nằm im.
Cô ghét chết Tạ Tông Tầm rồi.
-
Lời tác giả:
Hai người này đều không đổi ghi chú cho nhau, mong chờ xem ai là người đổi trước nhỉ~ hihi~
