Chương 9: Tôi làm đấy
Sáng hôm sau, Ôn Uyển thấy bụng đau dữ dội.
“Uyển Uyển, xin phép nghỉ đi.”
Hứa Triều xót xa xoa đầu Ôn Uyển.
Ôn Uyển cắn chặt môi, lắc đầu, quay người vào nhà vệ sinh, “Các cậu đi trước đi, tớ ra ngay.”
Giáo viên này phải xin phép trước, nếu không vẫn tính là vắng mặt.
Lần trước cô đã bị cảnh cáo, học kỳ này vắng thêm buổi nào là trượt thẳng môn đó.
“Xui xẻo thật, môn chẳng quan trọng lại gặp ông thầy như thần.”
“Tụi tớ mua đồ ăn sáng cho cậu trước nhé.”
Ôn Uyển đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra, lúc ra ngoài uống thêm chút nước ấm mới có sức ra cửa.
Vừa bước chân vào tòa nhà học, tiếng chuông vào lớp đã vang lên.
Giờ cô chỉ muốn quỳ lạy cái cầu thang chín tầng, thang máy vẫn đông nghẹt.
Ôn Uyển đành từng tầng từng tầng leo chậm, trong lòng đã diễn tập trước cảnh tượng sắp tới. Cô hơi bị chứng không kìm được nước mắt, cứ tự nhủ thầm.
Tí nữa nhận lỗi là xong, nhất định không được khóc, không được khóc.
“Đứng phạt chưa đủ hay sao mà còn dám đến muộn thế?”
Ôn Uyển còn đang đứng trên bậc thang giữa tầng tám và tầng chín, ngước mắt nhìn người phía trên.
Tạ Tông Tầm mắt mày lạnh nhạt, khoác ba lô một bên vai, tay còn xách một cái túi.
Lúc này cầu thang chẳng còn ai, anh cứ nhìn cô, thấy mặt cô không được tốt, cau mày: “Sao thế?”
Ôn Uyển chậm rãi leo nốt nửa tầng, bước đến trước mặt anh, giọng yếu ớt: “Đau bụng.”
Tạ Tông Tầm mím môi: “… Tôi làm đấy à?”
Tạ Tông Tầm lúc này cũng hơi ngớ người, định bế cô lên.
“Đến bệnh viện.”
Ôn Uyển giữ tay anh đang giơ lên, môi trắng bệch.
“Em phải đi học, bây giờ em không sao rồi.”
Lại liếc anh một cái, mắt né tránh, “Không phải anh, không phải, không phải lý do đó.”
Tạ Tông Tầm vòng tay qua eo cô, cầm túi xách bên hông cô, mặt đầy nghiêm túc, mắt đen nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.
“Ôn Uyển, lần trước tôi hơi quá, em đừng ngại, có vấn đề thì chúng ta đi bệnh viện.”
Ôn Uyển nhẹ nhàng đẩy anh, giọng yếu ớt: “Thật sự không phải anh, chắc là dạ dày, em muốn đi học trước đã.”
Tạ Tông Tầm khẽ thở dài, lại nhìn cô một cái, giọng không chút cảm xúc: “Đi thôi.”
Hai người một trước một sau bước vào lớp, giáo viên trên bục mặt mày khó coi, ánh mắt như muốn nuốt chửng Ôn Uyển ở phía sau.
Ôn Uyển quá nổi bật, rất dễ nhớ, bà nhận ra ngay cô gái lần trước.
“Có người, đừng tưởng mình xinh đẹp là có đặc quyền.”
“Đến muộn thì tự giác đứng ra ngoài.”
Ôn Uyển bước chân loạng choạng, vừa định quay người thì bị người kéo lại.
“Thưa cô, bạn ấy đau dạ dày, nên chậm một chút, xin lỗi.”
Tạ Tông Tầm nhẹ nhàng thả câu đó, rồi kéo Ôn Uyển về ghế cuối.
Giáo viên trên bục hắng giọng, tiếp tục giảng bài.
Lúc này, mọi ánh mắt từ bốn phương đều quét tới, Ôn Uyển hít một hơi sâu, ngồi xuống.
Cơ thể khó chịu quá, nên chẳng còn sức để để ý đến ánh mắt xung quanh.
Mặc kệ, giờ cô chỉ muốn chết một lúc thôi.
Tạ Tông Tầm nhíu mày nhìn Ôn Uyển lôi vở ra, bắt đầu ghi chép.
Cứ như chưa từng được học bài nào vậy, đúng là đồ ngốc.
Ôn Uyển cố chịu viết được vài chữ, trước mặt liền xuất hiện một cái bình giữ nhiệt nhỏ màu đen.
Tạ Tông Tầm có một sở thích nhỏ, là dù xuân hạ thu đông, buổi sáng đều thích uống chút nước ấm.
“Nóng đấy, uống đi.”
Ôn Uyển sững lại, từ từ đẩy bình ra, miệng nhỏ giọng: “Đây là bình của anh.”
Tạ Tông Tầm lạnh lùng liếc cô, vặn nắp cho cô, áp sát tai cô nói.
“Chẳng phải đã ăn không ít nước miếng của em rồi sao.”
Ôn Uyển bị câu nói đó làm cho muốn đánh anh ngay tại chỗ, sao người này lúc nào cũng nói kiểu vậy.
Thấy cô do dự, Tạ Tông Tầm giọng lạnh tanh, trông không giống đùa.
“Không uống thì về uống thứ khác.”
Ôn Uyển đồng tử run lên, giữ tay anh định lấy lại bình, nước trong đó vẫn còn hơi nóng, cô nhẹ nhàng thổi, từng ngụm từng ngụm nhấp.
Tạ Tông Tầm thấy trong lòng cũng dễ chịu hơn, lại đưa cái túi lúc nãy cho cô.
Bên trong là một cái bánh nhỏ và một hộp sữa nóng.
“Ăn đi, sữa tạm thời đừng uống.”
Ôn Uyển gật đầu, cảm thấy đã dần hồi phục hơn.
Miệng thì nghe lời, tay vẫn cần mẫn ghi chép, Tạ Tông Tầm khẽ nhếch mép, rút bút và vở của cô, anh sớm muộn cũng bị cái đồ cứng đầu này tức chết.
“Ăn đi, tôi viết cho.”
Đến cuối giờ, Hứa Triều và Đường Lê qua xem Ôn Uyển, thì thấy cô đã nằm gục trên bàn ngủ mất, Tạ Tông Tầm bên cạnh đang nhét vở vào ba lô cho Ôn Uyển.
Hứa Triều và Đường Lê liếc nhau: Rốt cuộc là sao?
Hứa Triều thử gọi: “Uyển…”
Chưa nói hết đã bị một ánh mắt lạnh như băng của Tạ Tông Tầm dọa im bặt.
Ôn Uyển nghe thấy tiếng động, ngơ ngác ngẩng đầu, thuốc cô uống lúc sáng để chống đỡ có thành phần gây ngủ, nên nửa cuối tiết cô không trụ nổi, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Hứa Triều nín thở nháy mắt điên cuồng với Ôn Uyển, Ôn Uyển đứng dậy, lòng căng thẳng, nhưng giọng cố bình tĩnh: “Phiền anh tránh đường, tôi muốn ra ngoài.”
Giả vờ không quen chứ gì.
Tạ Tông Tầm đứng dậy, xách ba lô đi thẳng.
“Có cần đến phòng y tế không Uyển Uyển, đúng lúc không có tiết.”
Hứa Triều đến khoác tay Ôn Uyển, giọng quan tâm.
Ôn Uyển lúc này không còn cảm giác khó chịu lắm, lắc đầu: “Không cần đâu, tụi mình về thôi.”
Trên đường về, mọi người kìm nén sự tò mò trong lòng, cố không tỏ ra quá phấn khích làm phiền Ôn Uyển đang không khỏe.
“Uyển Uyển, cậu quen Tạ Tông Tầm à?”
Ôn Uyển gật đầu, thành thật đáp: “Cậu ấy là con trai của chú đã tài trợ cho tớ.”
“Cậu ấy cũng quan tâm cậu nhỉ.”
Ôn Uyển mím môi, “Bố cậu ấy bảo cậu ấy chăm sóc tớ thôi, chú Tạ rất tốt.”
“Trên trang tỏ tình có cả đống bài đăng ship hai người rồi đấy, trời ơi, ship chết mất!”
Ôn Uyển cười nhạt, có vẻ không mấy hứng thú.
-
Trưa, Cố Ngôn Triệt rủ Tạ Tông Tầm ra ngoài ăn.
Cả hai đều kén ăn, khá có hứng thú với chuyện ăn uống.
“Tao nghe nói rồi đấy, đại thiếu gia Tạ, hôm nay tao không đi học là mày câu được luôn à?”
Tạ Tông Tầm vừa ăn vừa thản nhiên.
“Một đứa học sinh được bố tao tài trợ thôi.”
“Ồ, lấy ơn báo oán à.”
“Bố tao bảo tao quan tâm một chút.”
“Quan tâm lên giường luôn rồi?”
Tạ Tông Tầm khó chịu ngước mắt, “Cút.”
Cố Ngôn Triệt không để bụng, cười khẩy: “Tạ Tông Tầm, mày mắt cao thật đấy, phải loại thế này mới lọt mắt mày.”
Tạ Tông Tầm đặt đồ ăn xuống, chỉnh trang lại, giọng nhạt nhẽo.
“Đừng đoán bừa, tao không quen cô ta.”
Ôn Uyển ở ký túc ngủ đến trưa, hôm nay có tiết tối, nên cô không xuống giường.
Mấy người kia đều ra ngoài ăn, trong phòng không còn ai.
Lúc này, một cuộc gọi đến.
Ôn Uyển bấm nút nghe, giọng mềm mại: “A lô?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng trầm thấp không rõ cảm xúc vang lên.
“Anh ở dưới lầu em, xuống đây.”
Ôn Uyển cau mày: “Anh có thể ra cổng lần trước đợi em không?”
Lại ở dưới lầu, giờ mọi người đang ăn, chắc chắn đông người, cô không muốn lắm.
Đầu dây bên kia lại không nói gì, vài giây sau.
“… Biết rồi.”
Ôn Uyển “ừm” một tiếng, điện thoại chưa cúp, cô chờ anh cúp trước.
“Ôn Uyển.”
“Hả?”
“Đừng có làm nũng với anh.”
Điện thoại cúp, Ôn Uyển từ trên giường bò dậy, hít sâu lấy bình tĩnh.
Tạ Tông Tầm có vấn đề à?
Ôn Uyển xuống lầu mới phát hiện, Tạ Tông Tầm lừa cô, vẫn còn ở dưới ký túc xá của cô.
Nhưng may lúc này không có nhiều người, cô lập tức chui vào xe, thắt dây an toàn.
Tạ Tông Tầm miệng không tha: “Lần nào cũng như ăn trộm.”
“Đều tại anh, lần nào cũng thế, em đã nói rồi, ở trường chúng ta không quen biết.”
Tạ Tông Tầm hừ lạnh: “Em nói có ích gì? Anh đã bao giờ nghe lời em chưa.”
Ôn Uyển buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ anh.
Tạ Tông Tầm đạp ga, đưa cô thẳng đến bệnh viện.
Khám kỹ một hồi, bác sĩ bảo dạ dày có vấn đề nhỏ, chủ yếu do ăn uống không điều độ.
Tình trạng này có thể nhẹ có thể nặng, sau này ăn uống đúng giờ là ổn.
Ôn Uyển cầm tờ kết quả ngồi trên xe, ngắm đi ngắm lại.
“Nếu còn không chịu ăn uống đàng hoàng, sau này mỗi bữa anh sẽ đích thân đón em đi ăn.”
Ôn Uyển lập tức rụt cổ, cam đoan ngay.
“Em sẽ ăn uống đàng hoàng.”
Tạ Tông Tầm nhướng mày: “Anh sẽ kiểm tra định kỳ.”
Ôn Uyển tò mò: “Kiểm tra kiểu gì? Anc có phải bác sĩ đâu.”
Tạ Tông Tầm nhìn cô, giọng mang chút ý cười: “Sờ xem có lên cân không.”
Ôn Uyển nhắm mắt liếc anh.
Đồ biến thái.
