Chương 28: Ngôi làng
Trở về ngôi làng nhỏ thân quen này, ký ức trong Tô Ninh lập tức ùa về.
Cô đã sống ở đây hơn mười năm, nên từng ngóc ngách nơi này cô đều vô cùng quen thuộc.
Cô chỉ muốn gặp ngay cha mẹ nuôi, nhưng tiếc là giờ này mọi người đều đang bận rộn ngoài đồng.
Cô định đợi một lát rồi về nhà trước, dành cho người nhà một niềm vui bất ngờ.
Nhưng trước tiên phải giải quyết một vấn đề: thân phận bây giờ đã khác, cô là thanh niên trí thức, không biết có được về nhà ở không.
“Đại đội trưởng, cháu có thể ở nhà mình không ạ?”
“Theo lý thì không có vấn đề gì lớn, dù sao cháu cũng là người từ làng ta đi ra. Làng ta còn khá, có điểm thanh niên trí thức riêng, mấy làng khác trước đây đều phải ở nhờ nhà dân.”
Tô Ninh nghe đại đội trưởng nói vậy thì mừng lắm, nhưng mấy thanh niên trí thức đi cùng lại thấy hơi tò mò.
Vì Tô Ninh nói với họ rằng cô có họ hàng ở đây, chứ đâu có nói cô có nhà ở đây!
“Tô Ninh, cậu không phải người Hải Thị sao? Sao lại có nhà ở đây?” – Triệu Vân Vân là người tò mò nhất, không nhịn được hỏi.
“Chuyện này để lát nữa mình kể, tình hình hơi phức tạp.”
Nghe cô nói vậy, mọi người cũng không hỏi thêm nữa.
Đến điểm thanh niên trí thức, tất cả đều vô cùng ngạc nhiên khi thấy chỗ họ ở lại là một căn nhà ngói gạch xanh. Dù sao từ lúc vào làng đến giờ, họ chỉ thấy toàn nhà đất.
Đại đội trưởng thấy đã đưa người đến nơi bèn bắt đầu giới thiệu.
“Thế này nhé, điểm thanh niên trí thức của chúng ta điều kiện khá tốt, nên có cả phòng riêng. Hiện tại còn hai phòng riêng trống, nhưng loại phòng này phải trả thêm tiền thuê, mỗi tháng hai đồng. Tất nhiên, ai không muốn bỏ tiền thì có giường tập thể miễn phí…”
Hai thanh niên trí thức có điều kiện khá hơn, một là Triệu Vân Vân, hai là Tần Phóng, càng nghe mắt càng sáng.
Vốn tưởng phải ngủ chung giường tập thể với mọi người, không ngờ lại có lựa chọn khác.
Hai người không chút do dự chọn phòng riêng, tiền thuê hai đồng một tháng chẳng đáng là bao với họ.
Nhưng những người có hoàn cảnh khó khăn hơn như Kiều Anh, Vương Chiêu Đệ và Tôn Trung Hoa lại do dự.
Dù khi đi, gia đình cũng cố gắng giúp đỡ chút ít, cho ít tiền, nhưng tuyệt đối không thể để họ tiêu xài thoải mái như vậy.
Cuối cùng ba người vẫn chọn giường tập thể.
Thấy thu được bốn đồng tiền thuê, đại đội trưởng rất vui.
Đồng thời ông cũng hạ quyết tâm, dù làng phải bỏ tiền cũng phải xây thêm mấy phòng nữa cho điểm thanh niên trí thức.
Hôm nay ông nghe lãnh đạo công xã nói, sau này thanh niên trí thức đến không chỉ có đợt này, còn bao nhiêu người nữa thì chưa rõ. Đến lúc đó nếu cũng có vài người thuê phòng riêng, thì tiền xây nhà chẳng phải một tháng là thu hồi được sao.
Không thể không nói, đại đội trưởng khá là tinh ý.
Điểm thanh niên trí thức hiện không có ai, hai phòng riêng thì đại đội trưởng giữ chìa khóa, còn hai giường tập thể nam nữ thì ông không có.
Ông đưa chìa khóa hai phòng riêng cho Triệu Vân Vân và Tần Phóng, dặn dò thêm vài câu rồi đi ra đồng gọi điểm trưởng của điểm thanh niên trí thức.
Tô Ninh thấy họ đứng chờ trong sân cũng không có việc gì, bèn nhờ Tô Tiểu Hải đánh xe bò đưa cô về nhà.
Nhà họ Tô thật ra cách điểm thanh niên trí thức không xa lắm, đi bộ khoảng bảy tám phút.
Nhà tuy nghèo nhưng không nhỏ. Không còn cách nào, ở đây đất rộng người thưa, thiếu gì thì thiếu chứ đất thì không thiếu.
Chỉ cần người chịu khó, đóng thêm gạch bùn là có thể xây được căn nhà rất lớn.
Thật ra nhà họ không phải dân bản địa, mà là từ đợt “xông vào Đông Bắc” năm xưa đến đây.
Lúc đó cả một gia tộc di cư, nói là cả gia tộc, thực ra chỉ có ông nội Tô Ninh và ông chú của ông nội.
Hồi đó hai ông cụ ở quê không có cha mẹ giúp đỡ, cuộc sống khó khăn, nghiến răng theo một nhóm người xông vào Đông Bắc đến đây.
Nơi này đất rộng người thưa, đất đai màu mỡ, hai chàng trai trẻ lại chăm chỉ chịu khó, nhanh chóng ổn định cuộc sống.
Cũng tại đây họ lấy vợ sinh con. Ông nội Tô Ninh sinh tất cả năm con trai ba con gái, nhưng tiếc là chỉ có ba con trai và một con gái sống được, tức là bác cả, bác ba, cô út và cha Tô Ninh – Tô Thiết Trụ.
Hai người con trai mất sớm trước đây, một người sống đến mười mấy tuổi, xếp sau bác cả, vì bệnh nặng mà không qua khỏi.
Cha Tô Ninh xếp thứ tư, sau còn một em trai, tức chú năm, bị ngã xuống sông chết đuối, lúc mất chỉ khoảng bảy tám tuổi.
Chính vì người chú út này, nên cả nhà tuyệt đối không cho bất kỳ đứa trẻ nào đến bờ sông, dù có đến cũng phải đi cùng người khác.
Chú út thật ra được ông bà nội cưng chiều nhất, từ nhỏ thông minh lanh lợi, miệng lại ngọt. Cái chết bất ngờ của chú khiến hai ông bà bị đả kích nặng nề, mãi đến khi cô út ra đời – là con út và cũng là con gái duy nhất trong nhà – hai ông bà mới dồn nhiều tâm sức hơn cho cô con gái nhỏ, nhờ đó dần dần bước ra khỏi nỗi đau mất con.
Ông chú của ông nội sinh ba con trai một con gái, chỉ mất một con trai, còn lại hai con trai một con gái.
Hai nhà rất thân thiết, dù sao ở đây họ chỉ có bấy nhiêu người thân, nên cơ bản đều giúp đỡ lẫn nhau.
Chỉ có điều con cháu quá đông, hai nhà sống cũng không dễ dàng gì.
Nhà Tô Ninh từ sau khi ba người con trai lấy vợ thì tách ra ở riêng, ai sống phần nấy.
Ông bà nội Tô Ninh sống cùng bác cả, nên cũng hơi thiên vị bác cả một chút, nhưng không quá đáng, dù sao mười ngón tay đều là thịt, hai ông bà không phải kiểu người cực đoan.
Ngược lại, họ rất tốt với con cháu.
Còn nhà ông chú của ông nội, bà chú thì thiên vị cô con gái út.
Nhưng cô chú họ này cũng là người có bản lĩnh, đã lấy chồng ở công xã bên kia.
Nói chung, hai nhà đều không khá giả, chủ yếu vì con cái quá đông.
Nhà bác cả Tô Ninh, bác cả và bác dâu cả sinh bốn con trai hai con gái, đều sống khỏe mạnh.
Nhà bác ba cũng giống nhà Tô Ninh, ba con trai một con gái. Còn cô út, vì là con muộn của ông bà nội, năm nay mới mười chín tuổi, chỉ lớn hơn các cháu một chút.
Nghĩ mà xem, mỗi nhà đều đông con như vậy, lại toàn tuổi ăn khỏe, những người nông dân bám đất, trông trời mà sống này nuôi được bấy nhiêu đứa trẻ đã là rất giỏi rồi.
Huống chi còn phải cho con cái đi học.
Đúng vậy, con cái nhà họ, dù trai hay gái đều được đi học, điều này những gia đình bình thường không làm được. Điểm này Tô Ninh cũng phải phục ông nội mình, ông cụ rất kiên quyết trong việc cho con cháu học hành.
Ông cho rằng học nhiều sẽ hiểu lý lẽ, tầm nhìn cũng rộng hơn.
Vì vậy con cháu nhà họ ít nhất đều học hết tiểu học, tất nhiên tốt nghiệp sơ trung như Tô Ninh cũng không ít.
Cô út giỏi nhất, học hành cũng chăm chỉ nhất, nên học đến hết trung học phổ thông.
Hồi đó nhà họ làm vậy, nhiều người trong làng không hiểu, dù sao thời này ăn no đã khó, sao còn phải cho con đi học.
Mãi đến khi cô út tốt nghiệp phổ thông, nhờ quan hệ bạn học vào làm công nhân tạm thời ở xưởng dệt, những lời ra tiếng vào trong làng mới bớt đi.
Ba anh trai Tô Ninh, anh cả và anh hai đều học hết tiểu học, không phải vì không nuôi nổi mà chủ yếu là hai người không có tâm trí học hành, chỉ muốn về nhà trồng trọt giúp cha mẹ.
Anh ba thì kém cô một tuổi, cả hai đều học hết sơ trung.
Nhưng thời này dù tốt nghiệp sơ trung cũng khó tìm việc ở thành phố, anh ba cũng về nhà cùng cô giúp cha mẹ làm ruộng.
Ba anh trai đều rất tốt với cô, có gì ngon đều nghĩ đến cô.
Tô Ninh nghĩ, mình nhất định phải tìm cách kiếm việc cho ba anh trai.
Dù chỉ là công nhân tạm thời, có việc rồi thì cũng dễ tìm vợ hơn.
