Chương 29: Đoàn tụ
Nghĩ vậy, Tô Ninh bước vào sân. Lúc này, cổng nhà nào cũng mở, chỉ khóa cửa các phòng thôi.
Tô Tiểu Hải giúp Tô Ninh bê năm gói đồ từ xe bò vào sân. Lúc cậu ấy sắp đi, Tô Ninh lại nhét cho một nắm kẹo, loại kẹo trái cây bình thường.
“Ôi chao, Tiểu Ninh, em đã cho anh hai cái bánh bao thịt rồi, sao còn cho kẹo nữa?”
“Anh Tiểu Hải, mang về cho Cẩu Đản ăn.”
Nghĩ đến đứa con trai trong nhà, lớn thế rồi mà chưa được ăn kẹo mấy lần, Tô Tiểu Hải ngại ngùng nhận lấy.
“Anh đi gọi chú Thiết Trụ và thím Xuân Hoa về cho em.”
“Vâng, cảm ơn anh Tiểu Hải.”
Tiễn Tô Tiểu Hải đi rồi, Tô Ninh mới có thời gian ngắm kỹ cái sân này.
Sân rất rộng, tuy là đất nện nhưng được quét dọn sạch sẽ.
Trong sân có một cây hồng và một cây táo đỏ, theo ký ức thì hình như được đào từ trên núi về trồng.
Mùa này, quả trên hai cây đã sắp chín, vàng vàng đỏ đỏ treo lủng lẳng, trông rất đẹp mắt.
Trong sân kê một bộ bàn ghế, những hôm trời nóng, cả nhà thường ăn tối ngoài trời.
Góc tường còn để chổi, sọt và mấy dụng cụ khác. Trong sân có một cái giếng, bên cạnh giếng rào tre thành một mảnh vườn nhỏ, góc vườn có chuồng gà, nuôi hai con gà mái.
Mảnh vườn xanh tốt, nhìn là biết được chăm sóc kỹ càng. Dây đậu leo kín hàng rào, bên trong còn có cà chua đỏ au, dưa chuột… có thể nói từng tấc đất đều được tận dụng triệt để.
Thời đó, đất tự do và số lượng gà nuôi đều có quy định, không phải muốn trồng bao nhiêu, nuôi bao nhiêu cũng được.
Tô Ninh nhìn cái sân nhỏ này, cảm thấy vô cùng dễ chịu, trong lòng dâng lên một cảm giác yên ổn chưa từng có.
Nhớ kỹ lại gương mặt cha mẹ nuôi, Tô Ninh thật ra đã sớm phát hiện, cha mẹ nuôi trông giống cha mẹ kiếp trước của cô đến năm phần. Có lúc Tô Ninh còn nghi ngờ, chẳng lẽ cha mẹ nuôi có quan hệ huyết thống gì với cha mẹ ruột kiếp trước của cô?
Nhưng nghĩ lại thì không thể nào. Cha mẹ nuôi sống ở phương Bắc, còn cô và ba mẹ đều là người phương Nam chính gốc, một Nam một Bắc, có lẽ chỉ là trùng hợp.
Điều đó cũng khiến Tô Ninh nhanh chóng chấp nhận hai người cha mẹ nuôi đối xử rất tốt với mình.
Đang khi cô ngồi trên ghế trong sân, lặng lẽ suy nghĩ, thì cổng sân bỗng bị đẩy ra.
“Tiểu Ninh!”
Một người phụ nữ vội vã đẩy cửa bước vào, là mẹ cô, Vương Xuân Hoa.
“Mẹ!”
Tô Ninh chạy tới ôm chầm lấy Vương Xuân Hoa, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Cũng không biết là do chính cô, hay do cảm xúc của nguyên chủ tác động.
“Ôi chao, đứa trẻ này.”
Vương Xuân Hoa bất ngờ bị con gái nhỏ ôm lấy, trái tim vừa nãy còn kích động dần dần lắng xuống.
Thấy con gái khóc, lòng bà lại bắt đầu hoảng hốt.
Tuy con gái không phải do bà sinh ra, nhưng từ nhỏ nuôi đến lớn, đã sớm thân thiết hơn cả ruột thịt.
Lúc trước để con bé đi theo cha mẹ ruột, bà cũng vô cùng không nỡ, nhưng bà biết, nhà mình là nông thôn, còn cha mẹ ruột của con bé là người thành phố, lại là thành phố lớn như vậy, con bé đi theo họ chắc chắn sẽ sống tốt hơn ở đây.
Sau khi con gái đi, bà ngày đêm nhớ nhung, nhưng bà biết mình không thể quấy rầy con bé sống những ngày tốt đẹp.
Vì vậy hơn hai tháng nay, dù trong lòng nhớ con gái đến đâu, Vương Xuân Hoa cũng chưa từng thể hiện ra ngoài.
Kể cả mấy bà nhiều chuyện trong làng nói con gái nhỏ của bà là đồ vô ơn, nuôi từ nhỏ đến lớn mà theo cha mẹ ruột về thành phố rồi cũng không gửi gì về nhà, Vương Xuân Hoa cũng chưa từng để tâm.
Con gái nhỏ của bà được sống sung sướng, bà chỉ mong như vậy, không thể để liên lụy con bé.
Nhưng không ngờ, đứa con gái nhỏ mà bà ngày đêm nhớ nhung suốt mấy tháng trời lại quay về.
Vương Xuân Hoa vừa mừng vừa lo, nhưng chưa kịp mở lời thì Tô Thiết Trụ và ba người con trai nghe tin cũng vội vàng chạy tới.
“Em út!”
“Em út!”
“Em út!”
“Tiểu Ninh Nhi!”
Ba người anh cao lớn tạo áp lực quá lớn, Tô Ninh nở nụ cười thật tươi.
“Cha, anh cả, anh hai, anh ba.”
“Em út, sao em lại về?”
“Đúng đó, em út, rốt cuộc chuyện này là sao?”
“Em út, em không phải bị bắt nạt nên mới về đấy chứ?”
Ba người anh mỗi người một câu, khiến Tô Ninh không biết trả lời ai.
“Ôi chao, ba cái thằng nhóc này, đừng hỏi lung tung nữa, mau mở cửa phòng cho em út vào trước, có chuyện gì để lát nữa nói.”
“Vâng, được ạ.”
Anh cả vội vàng đi mở cửa phòng.
“Anh hai, anh ba, bê mấy gói đồ này vào luôn.”
“Cái gì? Em út, mấy gói này đều là em mang về à?”
“Đúng vậy, trong đó đều là quà em mang cho mọi người.”
Ba người anh nghe vậy mừng rỡ vô cùng, mỗi người vác một gói, tay còn cầm thêm một gói đi vào.
Tô Thiết Trụ và Vương Xuân Hoa nhíu chặt mày, con gái không chỉ trở về mà còn mang nhiều đồ như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hai vợ chồng vô cùng lo lắng, nhưng nhiều hơn là mừng vui, dù sao đứa con gái ngày đêm nhớ nhung đã về.
Vào trong nhà, Tô Ninh sốt ruột mở gói đồ, bên trong không chỉ có hai chiếc chăn bông mới tinh mà còn nhiều thứ dùng được trong nhà.
“Anh cả, đây là áo sơ mi trắng và giày da mua cho anh, chính hiệu Hải Thị đấy. Anh hai, anh ba cũng mỗi người một bộ. Cha, con mua cho cha bộ đồ Trung Sơn và giày da. Mẹ, con mua cho mẹ một chiếc áo khoác nỉ, mẹ xem có đẹp không…”
Thấy Tô Ninh lấy từ trong gói ra hết thứ này đến thứ khác, Vương Xuân Hoa chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.
Trời ơi, cái này phải tốn bao nhiêu tiền đây?
Nhưng thấy bốn cha con vui đến mức cười không khép miệng, Vương Xuân Hoa đành nuốt lời vào trong.
Ba anh em nhà họ Tô thấy quà em gái mua cho mình thì mừng không tả xiết.
Đây đều là những thứ họ ngày thường mơ ước, không ngờ em gái lại mua cho.
Quan trọng nhất là còn mang từ Hải Thị, một thành phố lớn như vậy về.
Tô Thiết Trụ cũng rất vui, đồ Trung Sơn và giày da, đây là loại quần áo mà lãnh đạo lớn của công xã mới mặc được, không ngờ một người nông dân như ông cũng có thể mặc bộ đồ oai như vậy.
Người duy nhất còn giữ được bình tĩnh trong nhà có lẽ chỉ có Vương Xuân Hoa.
“Được rồi, được rồi, đừng lấy ra nữa. Mấy thứ tốt này tạm thời cất đi. Con vừa về, chắc đói rồi, mẹ đi làm đồ ăn ngon cho con. Cậu cả con vừa mang đến một con gà rừng, mẹ đem hầm cho con. Mấy đứa mau mang đồ của mình về phòng đi, ông già bê nốt đồ còn lại vào phòng chúng ta.”
Mọi người nghe Vương Xuân Hoa nói vậy, vội vàng hành động.
“Mẹ, con còn mua hai cân thịt heo và xương, ở đây còn sáu cái bánh bao thịt, trưa nay mình hâm nóng ăn luôn.”
“Ừ, được!”
