Chương 40: Lòng Thương Hại
“Ân công, nếu anh muốn đến ‘Thị trấn Vụn Đá’, thì hành động không thể ngang ngược như thế được.” Trong cửa hàng tạm thời của lão Miêu, bốn người bao gồm Thiết Đản và A Trân, đều ngồi quanh trên những khối bê tông.
Lão Miêu một tay ôm người vợ mới tìm lại được, tay kia vung vẩy trên không: “Trước đây tôi và A Trân từng đến đó, cái thị trấn đó là thế lực trực thuộc của Thành Đông Phương Lưu Kim, nên họ bố trí cho thị trưởng một cấp một giác tỉnh giả và một cấp hai. Tên cấp hai còn là dạng giác tỉnh giả nguyên tố có thể khống chế lửa.”
“Còn tên cấp một kia, anh có biết hắn giác tỉnh bộ phận nào không?” Diệp Ngôn ngồi một bên, chiếc quan tài đen trên lưng đã được đặt ngang trên mặt đất.
Lão Miêu tặc lưỡi, nói: “Tôi cũng không có thông tin chính xác, nên không dám nói bậy với anh. Chỉ là khi buôn bán ở đó, nghe người ta nói tên giác tỉnh giả đó một cước đá vỡ một tảng đá. Còn là chân trái hay chân phải… thì tôi thực sự không rõ.”
Diệp Ngôn gật đầu, không để tâm lắm. Đối với giác tỉnh giả cường hóa, chỉ cần cấp bậc không cao hơn mình, hắn thường không quá e ngại.
Dù sao, đại đa số đối thủ chỉ lợi hại một bộ phận, còn hắn có thể áp đảo toàn diện.
“Cậu Diệp, nhìn dáng vẻ của cậu, chắc cũng là một giác tỉnh giả nhỉ?” Thiết Đản ở bên cạnh hỏi, giọng ồm ồm.
Diệp Ngôn cũng không giấu, thừa nhận: “Giác tỉnh giả cường hóa cấp một.”
Ba người bên cạnh lộ vẻ kinh ngạc.
“Thế cậu giác tỉnh bộ phận nào?” A Trân tò mò hỏi.
Lão Miêu giật mình, một tay bịt miệng vợ, cười lấy lòng: “Ân công không cần nói, không cần nói, vợ tôi không hiểu chuyện, hê hê hê…”
Sau đó, hắn quay sang mắng người vợ mới đoàn tụ: “Cô phải biết có chuyện được hỏi, có chuyện không được hỏi! Lần sau muốn nói thì suy nghĩ trước, không có não thì hỏi tôi trước!”
Diệp Ngôn phì cười, xua tay nói: “Không cần nghiêm khắc thế, nói cho các người cũng chẳng sao. Tôi giác tỉnh hai bàn chân, nên hôm nay khi đối mặt với nhiều người mới có thể né tránh nhanh mà không bị thương.”
Lão Miêu sốt ruột đỏ mặt, hạ giọng lo lắng: “Ân công ơi, ra ngoài anh phải cẩn thận hơn. Những chuyện như bộ phận cường hóa, có thể không nói thì đừng nói, lỡ sau này bị người khác biết, muốn đối phó anh sẽ dễ hơn nhiều.”
Diệp Ngôn ngẩn ra, có hơi ngây ngô gãi đầu: “Tôi nhỏ tuổi ít kinh nghiệm, thực sự lơ là chuyện này. May mà người đầu tiên tôi nói là các anh, nếu để kẻ có ý đồ xấu biết thì phiền to.”
Lão Miêu lúc này kiêu hãnh ưỡn bộ ngực khô gầy: “Tôi lão Miêu tuy là đồ bán buôn xảo trá, nhưng tình nghĩa với bạn bè, anh em không chê vào đâu được, nếu không Thiết Đản cũng chẳng làm bạn với tôi. Ân công yên tâm, dù tôi có chết cũng không bán đứng anh!”
Thiết Đản bên cạnh công nhận gật đầu: “Đúng vậy.”
Diệp Ngôn thật sự không có tâm nhãn à? Thằng nhỏ này tâm nhãn nhiều như tổ ong vò vẽ ấy!
Là một giác tỉnh giả hoàn toàn, Diệp Ngôn lại nói mình chỉ giác tỉnh hai bàn chân — lẽ ra hắn có thể chọn không trả lời, cũng chẳng ai trách. Nhưng hắn lại giả vờ ngây ngô tiết lộ thông tin giả.
Có thể khẳng định, nếu có kẻ muốn thông qua lão Miêu để đối phó Diệp Ngôn, thì chờ đợi chúng chỉ là lật thuyền trong mương.
Diệp Ngôn đứng dậy, lại đeo chiếc quan tài đen lên lưng: “Trời cũng không còn sớm, tôi đi đây.”
Lão Miêu vội vàng níu kéo: “Ân công có thể ở lại đây, bên cạnh là thằng Thiết Đản thô lỗ, bọn trộm vặt không dám đến đây lấy đồ.”
Diệp Ngôn lắc đầu từ chối, hắn chỉ tay về phía A Trân, cười: “Anh và vợ vừa đoàn tụ, tôi không tiện quấy rầy. Một mình ở ngoài cảm thấy thoải mái hơn.”
Nói xong, thiếu niên cũng không cho lão Miêu cơ hội giữ lại, xách hai thùng xăng rời đi.
Thiết Đản tráng kiện cảm thán: “Cậu nhóc này có lúc hơi ngốc, nhưng có lúc lại suy nghĩ chu đáo một cách bất ngờ.”
Lão Miêu ngoài mặt ra vẻ tán thành gật đầu, nhưng trong lòng tên thương nhân xảo trá này nghĩ nhiều hơn, sâu xa hơn.
Khi ân công tiết lộ năng lực giác tỉnh, cách biểu hiện khác quá xa với phong cách xử sự hàng ngày, rất có thể là diễn. Nếu có thằng ngu nào thật sự cho rằng ân công thiếu tâm nhãn, e rằng sẽ chết một cách không hiểu ra sao…
Lão Miêu nhìn vợ và Thiết Đản, cuối cùng quyết định không nói suy đoán của mình cho họ.
A Trân đúng là hơi thật thà quá, không giữ được bí mật. Còn Thiết Đản… dù sao mới quen ba tháng, biết mặt mà chẳng biết lòng, để bảo vệ ân công, tốt nhất không nên nói.
Diệp Ngôn đẩy xe máy, trên xe treo hai thùng xăng gần đầy, trở về khu đất trống hẻo lánh nơi hắn ở ngày đầu tiên.
Chuyện hắn ban ngày tàn sát cả Bang Sói đã gần như lan khắp khu định cư. Lúc này, ánh mắt từ các nơi nhìn về phía thiếu niên chỉ còn sợ hãi và tham lam.
Sợ hãi vì vũ lực mạnh mẽ của hắn, tham lam thì thèm muốn kho báu hắn vơ vét từ Bang Sói.
Nhưng dù người ta có khao khát tiền bạc và vật tư đến đâu, cuối cùng cũng chẳng ai dám liều mạng. Vật ngoài thân so với mạng sống, rốt cuộc vẫn quá nhẹ, quá nhẹ.
Mặt trời lặn về phía tây, trong khu định cư những đống lửa trại lấp lóe, dân lưu lạc bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Diệp Ngôn cũng lấy từ quan tài ra ít lương khô và nước, giải quyết bữa tối một cách qua loa.
Chưa kịp nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn lại nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Lần này, lão già đó lừa một người lưu lạc trẻ tuổi. Hắn ta bắt đầu bằng chuyện liên quan đến xây dựng để gây hứng thú cho chàng trai trẻ, sau đó giả vờ hồi tưởng cuộc sống tốt đẹp trước đây. Cuối cùng, bất ngờ dẫn ra câu chuyện về “pháo đài dưới lòng đất” đã hại chết một người hôm qua.
Trong lúc đó, Diệp Ngôn nghe thấy tiếng đánh nhau và tiếng khóc của đàn bà trẻ con từ xa, nhưng hắn không có tâm trí quản chuyện vặt vãnh.
Trên mảnh đất phế thải này, mỗi ngày có quá nhiều người chết thảm, đếm không xuể.
Thiếu niên đột nhiên cảm thấy rất mệt, rất kiệt sức. Quả nhiên, trên vùng hoang dã không có trật tự đạo đức này, không ai đáng để thương hại hay đồng cảm.
Diệp Ngôn lạnh lùng nhìn về phía đống lửa trại, thấy chàng trai trẻ phấn khích vung tay múa chân, và lão già gầy guộc mưu kế đắc thủ đang nở một nụ cười nham hiểm.
Hắn rút súng lục, lặng lẽ nhồi đầy đạn, rồi giơ tay bắn vỡ đầu chàng lưu lạc trẻ tuổi đang phấn khích đó.
Lão già lao vào xác chết như một con chó điên, nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, một viên đạn khác xuyên qua thân hình khô gầy của hắn.
Diệp Ngôn thổi một hơi vào nòng súng còn nóng, giọng mang chút chán ghét: “Lão quỷ này coi tôi là máy rút tiền người à?”
Đêm lại kết thúc khi mặt trời lên.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu lên tàn tích thành phố này, thiếu niên đeo quan tài lên lưng, lái xe máy, hướng về phía mặt trời mọc bắt đầu hành trình của mình.
