Chương 58: Cuộc sống học đường của Đàm Đào (12)
Trong đầu Trình Miểu lóe lên điều gì đó, chưa kịp nắm bắt thì đã bị tiếng thét của bà thím cắt ngang.
“Này cậu trai, cậu biết gì rồi đúng không? Sao tối qua không nói với tôi!”
Tiền Minh ở bên cạnh Kiều Cẩn hoàn toàn khác với tối qua, anh ta cười cợt nhìn bà thím: “Thế bà cũng về rồi à.”
“Thế cái người kia không phải là không về sao!”
“Tôi cũng sau này mới nghĩ ra, tôi không chắc sao có thể nói với mọi người, lỡ sai thì chẳng phải tôi hại chết mọi người à?”
Bà thím bị nói tới nghẹn lời, không cam tâm nhìn những người khác, hy vọng có ai đó lên tiếng giúp mình.
Rất tiếc là không có ai.
Mọi người đều biết, đây là trò chơi sinh tử, không có nhường nhịn hay đối xử đặc biệt, không cố tình hại người đã là tốt lắm rồi.
Bà thím thấy không ai ủng hộ, liền xẹp xuống không nói nữa.
Trình Miểu đại khái đã có đầu mối, nhìn mấy người trong lớp 12A1 vẫn trông chờ mình, vỗ đầu Tề Giai Giai: “Đi học trước đã, tan học rồi nói.”
Có kinh nghiệm hai ngày trước, không ai dám lơ là trong giờ học, chứ đừng nói làm gì vi phạm, ngày này coi như trôi qua có kinh vô hiểm.
Giữa trưa, các người chơi họp mặt, Trình Miểu thấy Kiều Cẩn và Tiền Minh rõ ràng không có ý định làm người giải thích, đành tự mình cắn răng lên.
“Tôi đại khái đã biết quy tắc ban đêm rồi, là gợi ý thứ hai của phó bản: ‘Giả làm thật thì thật cũng giả’, có thể hiểu là thật giả đối lập thống nhất, vậy chúng ta phải làm ngược lại tất cả.”
“Những người mà các bạn nhắc tới, con quái vật trong phòng thí nghiệm có khớp xương và đầu ngược, hay hôm qua Tiền Minh gặp một cái bóng luôn lùi về phía sau, đều nhắc nhở chúng ta rằng quy tắc ban đêm là ngược lại.”
Trình Miểu đưa mắt nhìn các người chơi, Lâm Chử và Tề Giai Giai phản ứng nhanh, vừa nghe Trình Miểu nói tới gợi ý là hai người đã hiểu.
Tiểu Tước Ban và Trần Ngọc chậm hơn, nghe Trình Miểu giải thích cũng hiểu. Những người còn lại là lão Vu, bà thím và ông lão nhìn nhau, Trình Miểu đành nói chi tiết hơn.
“Trong phòng thí nghiệm, người bình thường thấy thế sẽ sợ, muốn bỏ chạy, như vậy lại phát động quy tắc giết người, chỉ có không trốn không tránh, làm ngược lại tâm lý thông thường mới là đường sống.”
Lão Vu mặt hiểu ra: “Đơn giản vậy thôi?”
Tề Giai Giai lườm một cái, đánh giá lão Vu từ trên xuống dưới: “Nói thì dễ, chú làm được không?”
Lão Vu im lặng, quy tắc này nhìn đơn giản nhưng khó thực hiện hơn quy tắc ban ngày.
Bản năng của con người là bảo mệnh, tránh nguy hiểm. Đi ngược lại bản năng, thậm chí làm ngược lại không phải là chuyện dễ.
Bà thím bên cạnh vỗ ngực thở phào, ai ngờ tối qua bà sợ tới mức không động đậy lại cứu được mạng mình.
“Nhưng mà, không phải nói trong phó bản này không có ma sao?” Lão Vu như già thêm mười mấy tuổi, lưng còng xuống.
Trình Miểu nhìn Tần Mộc Tùng, Tần Mộc Tùng gật đầu: “Vũ khí của tôi nếu bắn trúng ma quỷ có thể làm chúng hiện hình, tối hôm trước tôi chỉ dùng vũ lực vượt ải, nhưng không bắn trúng gì cả.”
Trình Miểu trầm ngâm một lát: “Mọi người có cảm thấy… những gì xảy ra ban đêm, rất giống những gì chỉ xảy ra trong mơ không?”
Tề Giai Giai cắn ngón tay nghiêng đầu, như một con búp bê xinh đẹp, Kiều Cẩn cười với cô ta, chỉ nhận được một cái lườm.
“Đúng vậy, người lớn chẳng phải thường nói trong mơ toàn điều ngược sao?”
Lâm Chử gật đầu tiếp lời: “Hơn nữa những gì chúng ta trải qua không có nguyên nhân không có hậu quả, từ trên trời rơi xuống, giống hệt như mơ vậy.”
Trình Miểu kết luận: “Những manh mối chúng ta có ban ngày đều chỉ về một giấc mơ của Đàm Đào, đến ban đêm giấc mơ đó sẽ thành hiện thực.”
Tần Mộc Tùng với ánh mắt sắc bén nhìn đội ngũ này, đội ngũ này như một cây non, tuy mới nảy mầm nhưng có sức sống mãnh liệt và sự gắn kết, cuối cùng sẽ lớn thành một cây đại thụ.
Kiều Cẩn cũng trong lòng cảm thán, tuy Trình Miểu chậm hơn bọn họ một nhịp mới nghĩ ra quy tắc, nhưng điều này là phân tích ra mà không từng trải qua giấc mơ ban đêm.
Hơn nữa nghe Lâm Chử nói Trình Miểu chỉ mới vượt qua ba phó bản, tiền đồ của tiểu đoàn thể này sẽ rất rộng mở.
Kiều Cẩn thu hồi ý nghĩ của mình, thản nhiên ném ra một quả bom tấn khác: “Chúng tôi đã phát hiện dấu vết làm phép trong phòng của giám thị.”
Tin tức này chỉ Trình Miểu, Trần Ngọc và Tiểu Tước Ban biết từ hôm qua, những người khác đều lộ vẻ không thể tin được.
“Làm… làm phép?” Lâm Chử trợn mắt há mồm, vốn tưởng là câu chuyện linh dị về oan hồn của một học sinh giỏi không tan, sao bỗng nhiên lại liên quan tới làm phép.
“Trước đây tôi từng làm một nhiệm vụ, từng thấy, có kinh nghiệm liên quan.” Kiều Cẩn lướt qua nhẹ nhàng: “Hôm nay tôi bảo Tiểu Minh đi xem, từ sáng nay đã không tìm thấy giám thị đâu.”
Trình Miểu ước tính thời gian, giờ ra chơi lớn buổi chiều có 20 phút, cô có thể dùng thời gian này đến văn phòng giám thị tìm manh mối.
Bọn họ là được giám thị mời đến giúp, dù bị phát hiện cũng có thể giải thích.
“Cho đến giờ hôm nay vẫn chưa có người chết, mọi người nhất định phải nhớ quy luật mấy ngày trước đã phát hiện.”
Trình Miểu nhắc lại một lần nữa khi đội ngũ giải tán, bây giờ mọi người trong đội đều biết, cô gái này tuy thường lạnh mặt, nhưng có lẽ là người chơi lão luyện duy nhất quan tâm đến người khác có sống sót không.
Tan tiết một, Trình Miểu ngồi ở chỗ xoay bút, liếc thấy Mã Nguyên bên cạnh đang ngủ gà ngủ gật, bỗng lóe lên một tia sáng.
“Mã Nguyên, cậu có biết tin đồn về giám thị của chúng ta không?” Mã Nguyên bị tiếng nói của Trình Miểu đánh thức, đang định nổi khùng, nhưng nhìn đôi mắt nâu sẫm của Trình Miểu như có ánh nước nhìn mình, cơn giận đầy bụng bỗng nhiên biến mất.
“Tin đồn gì?”
“Nghe nói giám thị có vẻ rất tốt với Đàm Đào, không biết là vì nguyên nhân gì.” Trình Miểu vẻ mặt đại đại liệt liệt, nhưng ánh mắt lại gắt gao nhìn biểu cảm của Mã Nguyên.
Quả nhiên, người bạn thân nhất của Đàm Đào này khi nghe chuyện đó, ánh mắt có một thoáng đơ ra và tránh né, sau đó lại trở lại bình thường: “Không có, Đàm Đào học giỏi, được thầy cô thích cũng là bình thường.”
Trình Miểu còn muốn hỏi nữa, nhưng tên con trai thể thao này đã la lên sắp vào học rồi mình chưa kịp đi vệ sinh, rồi chạy mất.
Mã Nguyên là học sinh thể thao, vừa đi không trở lại. Dường như người này biết chút gì đó, Trình Miểu giờ ra chơi lớn phải đến văn phòng giám thị, đành nhờ Kiều Cẩn họ đi tìm hiểu.
Trình Miểu dẫn Lâm Chử và Tề Giai Giai đến văn phòng giám thị, đẩy cửa mới phát hiện, căn phòng này đã bị giám thị cải tạo thành ký túc xá cá nhân. Xem ra bình thường làm việc rất bận, thường xuyên nghỉ ngơi ở đây không ít.
Tề Giai Giai người nhỏ khó bị phát hiện, làm nhiệm vụ canh gác ở cửa, Trình Miểu và Lâm Chử nhẹ nhàng vào phòng.
Đây là một văn phòng hơi đơn giản, bên trong có vách ngăn, đặt một giường đơn và tủ sách, bàn bên ngoài toàn tài liệu giảng dạy.
Tủ đều khóa, Trình Miểu không có thời gian tìm người mở khóa, rút dao găm ra chặt vào ổ khóa.
Dao găm xương cá sau lần nâng cấp trước đã có lưỡi dao, bây giờ có thể nói rất sắc bén, cưa một cái khóa không vấn đề gì.
Đang lúc Trình Miểu vật lộn với ổ khóa, Lâm Chử đang lục tìm manh mối trong phòng, đột nhiên anh ta nghiêng đầu, dường như đã bỏ qua điều gì.
Quay đầu tìm kiếm một lát, máu trong người Lâm Chử dồn lên đỉnh đầu.
Chỗ anh ta vừa lục tìm, ở góc đó lặng lẽ đặt một đôi giày cao gót màu đen.
