Chương 15: Đáng ghét quá, con cũng muốn làm đại vương!!
Phía bên này, tại Phó gia trang viên...
Sau khi cục bột nhỏ vệ sinh cá nhân xong, Tư Tư bế cô bé vào phòng. Có lẽ vì quá sợ hãi, nhóc con chu môi, đưa mắt nhìn Tư Tư một cái.
Hai người đi đến trước cửa phòng Phó Thanh Vũ.
Yểu Yểu giơ tay gõ cửa, giọng non nớt gọi vọng vào trong: “Anh ơi~”
“Mở cửa đi mà~”
Không ai đáp lại. Nhóc con quay người, mở to mắt nhìn Tư Tư một cái, rồi bước đôi chân ngắn cũn lùi lại một bước.
Không biết từ đâu lôi ra một cây gậy phép thuật, nhóc con nghiêm mặt xoay một vòng, vung vẩy cây gậy trong tay hét lớn: “Vừng ơi mở ra~”
Vẫn không ai đáp lại. Yểu ngốc nghiêm mặt thở ra một hơi, lại vận hết sức gào lên: “Vừng! Ơi! Mở! Ra!”
Cánh cửa trước mặt lập tức hé ra một khe. Hai mắt Yểu Yểu sáng rực, cô bé ném phăng cây gậy phép thuật trong tay, chạy như bay vào trong phòng.
Tư Tư: “...”
Vào phòng xong, Yểu ngốc chẳng nói chẳng rằng lao thẳng lên chiếc giường êm ái của anh trai.
Cục bột nhỏ nhào lên một cái, giây sau cả người đã nảy tưng tưng như sóng vỗ, nhóc con giơ tay lên, miệng “ya ya ya” kêu không ngớt.
Phó Thanh Vũ: “...”
Con nhóc ngốc này từ đâu chui ra vậy???
Trong phòng thiếu niên khá tối, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ ánh vàng cam.
Cậu đóng sầm cửa một cái, mặt mày khó chịu bước đến bên giường, nhìn con nhóc ngốc đang lăn lộn khắp giường, ngẩng cằm, hai tay khoanh trước ngực, trầm giọng hỏi: “Làm gì đấy?”
“Anh đếm đến ba, tốt nhất em mau xuống khỏi giường anh, rồi cút ngay về phòng mình!”
Nói rồi thiếu niên bắt đầu đếm: “Một.”
“Hai.”
“Ba~”
Không biết từ lúc nào, Yểu ngốc trên giường đã đứng sẵn ở mép giường, người còn lắc lư.
Cô bé cũng học theo dáng vẻ anh trai, ngẩng cằm, hai bàn tay mũm mĩm chống nạnh.
Nhóc con chẳng chút sợ hãi: “Anh đếm xong rồi nha~”
Phó Thanh Vũ: “...”
Thiếu niên nhíu mày, mặt mày sốt ruột: “Đêm hôm không ngủ, em muốn lên trời hả?”
“Phó Yểu Yểu, cho em một cơ hội tự đi ra ngoài. Nếu để anh phải ‘mời’ em ra thì không phải là đi đâu!”
Bé Phó Yểu Yểu chu môi, thò tay móc móc trong chiếc túi nhỏ trước bụng, lấy ra một lọ thuốc mỡ nhỏ và một miếng băng dán vết thương hình heo Peppa màu hồng.
Cô bé xòe tay, đưa tới trước mặt Phó Thanh Vũ: “Anh~”
“Bôi đi!”
Cục bột nhỏ mở to tròn mắt, trong căn phòng tối mờ này lại sáng rực lạ thường, tựa dải ngân hà lấp lánh, như chứa cả biển trời sao.
Đôi mắt ấy sáng trong, thuần khiết không chút tì vết, bỏ qua một tia ngang ngược nơi đáy mắt, dường như tụ lại mọi điều tốt đẹp nhất trên đời.
Phó Thanh Vũ sững người. Cậu nhìn con nhóc trước mặt, lại cúi đầu nhìn lọ thuốc và miếng băng dán nằm yên trong bàn tay nhỏ xíu kia, sống mũi cay cay.
Trái lại, cậu càng thấy lúng túng.
Thiếu niên quay mặt đi, giọng nói cũng ấp a ấp úng, hình như là đang ngại?
“Ai, ai thèm dùng mấy thứ này chứ?”
“Anh có bị thương đâu...”
Yểu ngốc chép miệng đầy vẻ coi thường: “Con đâu phải đồ ngốc, mặt anh bị tô màu rồi kìa~”
Phó Thanh Vũ: “...”
Cậu vẫn luôn nghĩ con nhóc này ngốc cơ đấy...
Cậu giật phắt lọ thuốc và miếng băng dán trong tay nhóc con, thoa một trận lên mặt mình, sau đó.
Một bá chủ học đường Kinh Bắc với má phải dán Peppa hồng chính thức ra lò!
Phó Thanh Vũ nhìn mình trong gương, tuy rất ghét màu hồng, nhưng...
Dù sao cũng là nhóc mập kia khó khăn lắm mới mang tới, cậu đành miễn cưỡng dán lên vậy!
Thiếu niên bước đến bên giường, tâm trạng vô cùng tốt, xách cục bột nhỏ trên giường lên: “Được rồi, nể mặt em hiếu thuận như vậy, anh không đá em ra ngoài nữa. Anh đây đưa em về phòng ngủ!”
Mèo ngốc nhỏ chớp chớp đôi mắt tròn, biết co biết duỗi: “Không chịu đâu, không chịu đâu~”
“Con muốn ngủ ngủ với anh cơ~”
Phó Thanh Vũ: “???”
Thiếu niên mặt tối sầm, lắc lắc con nhóc trong tay: “Nhóc con, mơ à?”
“Em cứ ra ngoài mà hỏi thăm xem anh đây là thân phận gì, mơ đi nhé!”
Mèo ngốc nhỏ chu môi, đôi mắt long lanh, rúc vào người ông anh kiêu ngạo nhà mình~
Năm phút sau...
Vì không còn phải lo bị con mèo hoa lớn ăn thịt nữa, Yểu Yểu lại một lần nữa phấn khích lăn vào lòng Phó Thanh Vũ.
Thiếu niên thở dài, thành thạo kéo con nhóc lên cao hơn một chút: “Đừng lăn nữa, ngủ mau đi!”
“Em không phải đi học, anh đây mai còn phải đến trường đấy.”
Nghe vậy Yểu Yểu mới ngoan ngoãn dừng lại.
Cô bé nghiêng đầu, đưa tay chọc chọc ông anh ngốc nhà mình, cất giọng non nớt khẽ gọi: “Anh ơi, anh ơi?”
“Anh ngủ ngủ chưa?”
“Ừ, ngủ rồi.” Phó Thanh Vũ nằm nghiêng, lười biếng đáp.
Mèo ngốc nhỏ chớp chớp mắt, giọng điệu đầy vẻ chắc chắn: “Anh căn bản chưa ngủ, anh lừa trẻ con~”
Phó Thanh Vũ: “Anh lừa em hồi nào?”
Yểu Yểu hừ một tiếng: “Con biết mà, người đã ngủ thì không biết nói chuyện đâu!”
Phó Thanh Vũ trở người, xoa đầu nhóc con: “Đó là do em hiểu biết ít thôi.”
Yểu Yểu mơ mơ màng màng gật đầu, rồi lén lút rúc sát về phía anh trai: “Vậy... vậy có phải cũng có mèo mèo ăn thịt người không ạ?”
Phó Thanh Vũ hình như nghĩ đến điều gì đó, giọng trầm xuống: “Cũng khó nói lắm.”
Cậu im lặng một lúc, đưa tay ép Yểu Yểu nhắm mắt lại, ra lệnh: “Ngủ mau, còn không ngủ thì tin anh mách ba em không?”
Mèo ngốc nhỏ nghe xong, sững sờ luôn. Dạo gần đây ba ngốc của cô bé không hiểu sao quản cô rất nghiêm, nếu biết cô không ngủ, có phải lại phạt cô xem thiếu một tập Cừu Vui Vẻ không?
Phó Yểu Yểu tức giận lè lưỡi với anh trai, vừa định ngủ ngủ, nhưng nhìn thấy vết thương trên mặt Phó Thanh Vũ, Yểu Yểu lại không nhịn được hỏi: “Anh ơi, anh còn chưa nói với con là ai bắt nạt anh mà?”
Phó Thanh Vũ không nói gì, cậu quyết định im miệng, nếu không cứ nói chuyện với con nhóc ngốc này mãi thì biết đến bao giờ mới xong??
Cục bột nhỏ không được đáp lại lại tức chết đi được!!
Tức đến mức lần này cô bé trực tiếp quay người đi. Ông anh xấu xa lại chẳng muốn nói chuyện với cô đến thế, cục bột nhỏ cũng quyết định không thèm để ý tới anh nữa!
Hai anh em đều nằm yên trên giường, mỗi người nghĩ chuyện riêng của mình.
Đột nhiên, Phó Thanh Vũ cảm thấy có một thứ mềm mại dán lên mặt mình. Yểu Yểu nhỏ đã nghĩ thông suốt, “chụt” một cái hôn lên mặt Phó Thanh Vũ, giọng non nớt bất đắc dĩ lại pha chút cưng chiều: “Thôi được rồi~”
“Ai bảo anh là anh của con chứ!”
“Sau này đại vương Yểu Yểu sẽ bảo kê cho anh nha~”
“Ngủ ngon nha anh...”
Nói xong, cô bé quay người đi, miệng còn lẩm bẩm: “Vẫn là danh hiệu đại vương nghe bá khí hơn. Đáng ghét quá!!! Con cũng muốn làm đại vương~”
Thiếu niên phía sau khẽ động đồng tử, cậu hơi nâng mắt, nhìn cục bột nhỏ xíu trước mặt, ánh mắt khó đoán: “Đồ ngốc.”
Nửa khắc sau, cậu khẽ cong môi, mấp máy môi không thành tiếng: “Vẫn để anh bảo vệ em thì hơn...”
