Chương 25: Ra huyện thành mua cây giống
Sau khi trồng hết kim ngân hoa ở đồi sau nhỏ, diện tích trồng kim ngân hoa ở sườn đồi thấp có khoảng 15 mẫu.
Nghe thì nhiều, nhưng thực ra chẳng có bao nhiêu cây kim ngân hoa con, mấy dây kim ngân hoa mới trồng bé tí, không để ý còn tưởng là cỏ dại.
“Cha, con đã xin phép chủ, ngày mai đi cùng cha ra huyện thành mua cây giống.” Sau bữa tối, cha Duy cố ý vào phòng ông cụ Duy nói.
“Cũng được, con quen huyện thành hơn, hai người đi cũng có nhau.”
Ông cụ Duy vừa định nói không cần, bà cụ Duy ở bên cạnh đã đồng ý ngay, bà lườm ông một cái, ông cụ đành nuốt lời từ chối vào bụng.
Con trai vừa đi, bà cụ liền nói: “Ông cũng không còn trẻ nữa, gắng gượng cái gì. Thằng Cương quen huyện thành, hai người đi cũng có nhau.”
“Được được được, tôi có bảo nó không đi đâu.” Biết bà lão lo cho mình, ông cụ vội vàng nịnh nọt.
Sáng hôm sau, ông cụ Duy lại mượn xe lừa của nhà thông gia, cùng cha Duy lên huyện thành.
“Cha, chúng ta có nên mua một cái xe lừa không? Sau này chắc chắn thường xuyên phải lên thị trấn và huyện thành bán đồ, không có xe lừa thật không được, mà cũng không thể ngày nào cũng sang nhà ông ngoại mượn xe lừa được.” Cha Duy đánh xe lừa hỏi.
Ông cụ nằm trên xe lừa, vốn định ngủ thêm một giấc, nghe con trai nói, trở mình suy nghĩ kỹ, thấy cũng nên mua một cái xe lừa.
Cha Duy quay đầu nhìn ông cụ: “Con biết trong quỹ chung không còn nhiều bạc, lần này lên huyện thành, Tú Tú cố tình đưa con 15 lượng bạc, lát nữa chúng ta ra chỗ bán lừa xem, có con nào vừa ý thì mua một con, còn xe không cần mua, dùng luôn xe bò nhà mình là được.”
“Được, lát nữa chúng ta đi xem lừa trước, rồi đi mua cây giống.”
Ông cụ và bà cụ vốn định cuối năm bán lợn rồi mới mua lừa, nhưng cha Duy đã lấy tiền ra rồi, không cần thiết phải từ chối, sớm muộn gì cũng phải mua.
Cách con phố bán rau dại lần trước không xa có một chỗ chuyên bán súc vật, ở đây không chỉ mua được trâu cày và lừa, mà còn có cả ngựa phẩm chất tầm thường.
Ông cụ Duy và cha Duy quan sát kỹ từng con lừa ở đây, cuối cùng chọn một con lừa đực vừa trưởng thành, con lừa này da láng mượt, nhìn là biết nuôi tốt.
Sau một hồi mặc cả, hai người cuối cùng mất mười lượng bạc mua được con lừa, lại bảo chủ quán cho thêm vài bó cỏ khô.
Ông cụ Duy dắt lừa lại hỏi thăm chủ quán xem gần đây có chỗ nào bán cây giống không.
Hai người đến một khu chuyên bán hoa cỏ cây giống. Chỗ không lớn, chỉ có hai sạp hàng, chủng loại cây ăn quả càng ít ỏi, chỉ có mấy loại thông thường.
Ông cụ Duy và cha Duy đến một sạp lớn nhất, trong đó chủng loại cây ăn quả nhiều hơn một chút, có táo tàu, hồng, nho, quế, lựu và mấy loại cây hoa không rõ tên.
Ông cụ Duy quanh quẩn chỗ táo tàu một hồi lâu, mới nói với chủ quán: “Cây táo tàu này bao nhiêu tiền một cây?”
“Bác ơi, cây táo tàu này đều là cây giống 2 năm tuổi, bác xem nuôi tốt chưa kìa, trồng sang năm là ra quả, quả đảm bảo vừa to vừa ngọt. Cây táo tàu giống 80 văn một cây, mua 5 cây tặng 1 cây.”
Ông cụ Duy không nói mua hay không, quay sang nhìn mấy cây hồng bên cạnh: “Đây là hồng mềm hay hồng cứng?”
“Là hồng cứng ạ. Hồng mềm khó bảo quản dễ hỏng, người mua ít. Hồng cứng có thể làm hồng khô, hồng khô ở tiệm bánh bán 10 văn một cân đấy ạ.”
Chủ quán thấy họ xem xét từng loại cây rất kỹ, nghĩ chắc là khách lớn, nên nhiệt tình hết mực.
Ông cụ Duy và cha Duy liếc nhau, thấy cây hồng này có thể mua một ít, bà cụ biết làm hồng khô, hồng khô bà làm dẻo thơm ngọt, không hề chát.
Ông cụ hài lòng gật đầu: “Cây hồng giống này bao nhiêu văn một cây?”
“Cây hồng này cũng là cây giống 2 năm tuổi, chỉ còn lại 4 cây cuối cùng. Nếu bác lấy hết, 70 văn một cây cho bác.”
“Được, 4 cây hồng tôi lấy hết.” Ông cụ thấy giá không đắt, nên không trả giá.
Trái cây tươi dễ hỏng quá, dân thường như họ cũng không có đường dây, rủi ro lớn, vẫn là táo tàu, hồng khô những thứ để được lâu an toàn hơn.
“Chủ quán, có cây hoa tiêu và cây hồi không?” Hai loại này hiếm gặp, ông cụ cũng không chắc ở đây có mua được không.
“Hai loại này là dược liệu, tôi không có. Nhưng bác có thể ra tiệm thuốc hỏi thử, may ra mua được hạt giống.”
Cuối cùng ông cụ Duy và cha Duy lấy hết táo tàu, không nhiều chỉ 12 cây, cộng thêm 4 cây hồng cứng để làm hồng khô.
“Táo tàu 800 văn, hồng 280 văn, tổng cộng 1080 văn. Tôi còn có giống nho mới, quả không to nhưng ngọt hơn nho thường, trồng sang năm là ra quả, bác có lấy vài cây không?”
Chủ quán thấy hai người bao gần hết cây ăn quả trên sạp, vui như nhặt được tiền, nhiệt tình giới thiệu tiếp các loại cây khác.
Cha Duy hỏi: “Bao nhiêu văn một cây?”
Nho rừng trên núi đều rất chua, nho này mà ngọt thì mua về trồng cho lũ trẻ ăn cũng tốt.
“Giống cây táo tàu, 80 văn một cây. Hợp duyên với hai bác, 70 văn một cây nhé.”
Cha Duy lấy 3 cây nho giống, hai cây định trồng ở đồi sau nhỏ, để một cây trồng ở khoảng đất trống trước sân, sau này bắc giàn là có thể ngồi dưới gốc nho hóng mát.
“Vừa nãy là 1080 văn, cộng 210 văn tiền nho, tổng cộng 1290 văn. Tôi tặng hai bác một cây lựu, chúc cuộc sống của hai bác như quả lựu này, ngày càng phất lên.”
Chủ quán bấm bàn tính vèo vèo, một nửa số cây trên sạp đã bán hết, chủ quán vui đến nỗi mắt híp lại thành một đường thẳng.
Ông cụ Duy trả tiền cho chủ quán, lại cùng cha Duy sang sạp bên cạnh, muốn xem còn cây giống nào khác không, định lần này mua hết cây giống luôn. Giờ đã lập hạ rồi, qua nữa đến mùa hè, cây giống khó sống.
Sạp cây này nhỏ hơn sạp vừa rồi một chút, nhưng chủng loại đều na ná. Cha Duy vẫn không chịu thua, lại hỏi có cây hoa tiêu và cây hồi không.
“Có, có, thật trùng hợp. Hồi trước có một khách đặt mấy cây hoa tiêu và hồi, tôi tìm mãi mới được mấy cây, nhưng quá hạn rồi không thấy đến lấy. Hai bác muốn thì tôi không đợi ông ta nữa.”
Chủ quán mừng quá, cứ tưởng mấy cây này phải đắp chiếu, không ngờ lại có người cần.
“Có, bao nhiêu tiền một cây?” Cha Duy vốn định ra tiệm thuốc hỏi mua hạt giống, không ngờ lại có cây giống sẵn thế này.
“Hoa tiêu và hồi không phổ biến, mấy cây này tôi phải tốn công lắm mới mua được từ người khác, cũng không lấy lãi của hai bác, cho giá vốn thôi, 70 văn một cây lấy hết đi.”
Nói là giá vốn, nhưng chủ quán vẫn chừa lại năm văn tiền lãi mỗi cây, hắn cũng phải ăn cơm chứ, nhà trên có già dưới có trẻ.
Ông cụ Duy thấy ba cây hoa tiêu và ba cây hồi đều to khỏe, cao gần bằng cây táo tàu vừa mua, chắc cũng là cây hai năm tuổi, giá cũng không đắt, bèn gật đầu.
“Chủ quán, táo tàu và hồng bán thế nào? Hồng là hồng cứng phải không?” Cha Duy thấy sạp cũng có táo tàu và hồng, tính xem có nên mua thêm không.
“Là hồng cứng. Hạt giống hồng này lấy từ phủ thành, làm hồng khô thơm ngon, ăn hoài không chán. Cây hồng và cây táo tàu đều có loại một năm và hai năm tuổi, loại một năm 55 văn một cây, loại hai năm 80 văn một cây.”
“Chủ sạp bên cạnh mua 5 tặng 1, chỗ anh cũng thế chứ?” Ông cụ Duy hỏi.
“Được ạ, cây ăn quả và cây hoa đều mua 5 tặng 1.” Chủ sạp vừa thấy họ mua gần hết cây của sạp bên, thèm muốn từ nãy giờ.
Cha Duy và ông cụ Duy thì thầm một hồi, cuối cùng quyết định lấy 10 cây táo tàu hai năm tuổi, rồi bảo chủ quán tặng hai cây hồng hai năm tuổi.
“Ba cây hoa tiêu và ba cây hồi tổng cộng 420 văn, 10 cây táo tàu 800 văn, tổng cộng 1220 văn.”
Ông cụ Duy trả tiền, bảo chủ quán và chủ sạp bên cạnh cùng chuyển số cây giống đã mua lên xe lừa.
