Chương 30: Vải lỗi
Cha Vân vừa định sang hàng bánh bao bên cạnh mua bánh thì người đàn ông hơi mập đã từng ghé qua sáng nay lại xuất hiện trước quầy.
“Chủ quầy, tôi muốn mua hết chỗ hàng trên quầy của anh.” Người đàn ông trung niên nói.
“Vâng, 55 cân nấm khô tổng cộng 1265 văn, 17 cân nấm tre khô tổng cộng 3060 văn, tất cả là 4325 văn.”
Cha Vân nhanh chóng tính xong giá. Thực ra ông đã tính sẵn từ lúc rảnh rỗi, chỉ chờ người đến mua.
“Chủ quầy, chỗ hàng khô này có thể đổi bằng đồ khác được không?”
“Ông định dùng gì để đổi?” Ông nội Vân chưa kịp nói thì cha Vân đã vội hỏi.
Lần trước cha Vân thấy một thương nhân từ đất Thục dùng vải đẹp đổi trà, không ngờ hôm nay lại gặp người muốn đổi hàng lấy hàng.
Cha Vân quan sát kỹ quần áo người đàn ông, thấy vải có hoa văn nổi tinh xảo, đoán chắc cũng là thương nhân từ Thục đến.
“Tôi có một lô vải bị ẩm, hai người nếu có hứng thú thì theo tôi ra kho xem.”
“Chúng tôi ra kho xem vải trước đã.” Cha Vân nghĩ thầm, giá mà có loại vải có hoa văn thì tốt, mẹ Vân và chị Thanh đều rất thích loại vải đó.
Ông nội Vân thực ra vẫn thích lấy tiền bạc hơn, nhưng thấy cha Vân rất hứng thú nên cũng đồng ý đi xem trước.
Ông nội và cha Vân theo người đàn ông trung niên đến một cái kho nhỏ hẻo lánh. Người đàn ông mở cửa kho, chỉ thấy bên trong chất chục tấm vải nhăn nhúm.
Đám vải này đều còn ẩm, lại nhăn nhúm, nhìn không giống bị ẩm mà như bị rơi xuống nước.
“Ở đây có 6 tấm vải bông thô, 4 tấm vải bông mịn và 2 tấm vải bông mịn có hoa văn, ngoài ra còn một tấm lụa trắng dệt hỏng.”
Cha Vân bước lên xem xét hàng vải trong kho. Vải bông thô là màu xám và xanh thường thấy, chất lượng cũng bình thường. Vải bông mịn có 3 tấm màu xanh nước, một tấm còn lại là màu đỏ tươi rất đẹp.
Cha Vân lướt qua mấy tấm vải bông, thứ ông thực sự quan tâm là hai tấm vải có hoa văn. Hai tấm vải giống hệt nhau, nền màu vàng cam, trên đó có hoa văn mây lành màu vàng, tinh xảo và cao quý, mẹ Vân chắc chắn sẽ thích.
“Chú em mắt tinh đấy, hai tấm vải này ở tiệm vải bán tới 3 lượng bạc một tấm, chỉ vì bị ẩm nên hơi nhăn, về giặt qua là đẹp lại ngay.”
Người đàn ông thấy cha Vân nhìn chằm chằm vào vải có hoa văn, biết cha Vân là người hiểu hàng.
Xem xong vải hoa văn, cha Vân lại cầm tấm lụa dệt hỏng lên. Chất lụa rất tốt, nhìn còn hơn cả loại mẹ Vân mua về làm thêu, chỉ tiếc ở giữa có vài chỗ dệt hỏng. May quần áo thì không được, nhưng cắt ra làm khăn tay hay thêu hình thì vẫn ổn.
“Mấy tấm vải này nhăn nhúm thế, mua về cũng không bán được, nhà mình cũng không dùng hết.” Ông nội Vân không muốn lấy đám vải này.
“Lô vải này vốn đáng giá 9 lượng bạc, nếu không phải bị ẩm và tôi lại đang vội về, thì tôi không thể dùng nó để đổi lấy 4 lượng bạc hàng núi đâu.”
Người đàn ông quả thực không lừa họ. Lô vải này đem về giặt sạch, phơi khô rồi đem bán, chắc chắn lời gấp đôi.
Cha Vân hơi động lòng. Mẹ Vân và chị Thanh thường xuyên làm thêu, cha Vân cũng biết một chút về vải. Chất vải này không có vấn đề, chỗ nhăn về giặt là hết.
Cha Vân nhìn ông nội đầy mong đợi, nhưng ông nội không muốn mạo hiểm, cứ cầm tiền cho an toàn.
“Số vải này con mua, về con đưa tiền cho bố. Tin con đi, bán ra chắc chắn lời gấp đôi.” Cha Vân nói nhỏ bên tai ông nội.
Cuối cùng, ông nội cũng miễn cưỡng đồng ý, đưa hết hàng khô còn lại cho người đàn ông. Hai cha con chất đám vải nhăn nhúm lên xe lừa.
Cha Vân thấy ông nội cầm tấm lụa, vội dặn: “Bố ơi, tấm lụa này khô rồi, nhớ để riêng, đừng để chung với mấy tấm ướt.”
“Bố thấy mẹ con và vợ con thường mua vải mấy chục văn, nhiều nhất cũng hơn 100 văn một tấm. Con mua 13 tấm này hết 4 lượng mấy, tính ra hơn 300 văn một tấm rồi.”
Người làm ruộng thường không chú trọng ăn mặc, quần áo vá chằng vá đụp, mặc đến khi không vá được nữa mới chịu may đồ mới. Ông nội Vân lo lắng đám vải này không bán được.
“Mấy tấm vải bông thô và vải bông mịn chỉ hơn 100 văn một tấm thôi. Đáng tiền là hai tấm vải có hoa văn. Vải hoa văn là loại đặc biệt của đất Thục, ở tiệm vải có thể bán tới ba lượng bạc, loại đắt thì năm lượng cũng có.”
Cha Vân định bán một tấm, còn một tấm để dành cho mẹ Vân may đồ.
“Vải này đáng giá ba năm lượng bạc á? Bố không lừa con đấy chứ?” Ông nội Vân hơi không tin.
“Lần trước ở bến tàu, bố cứ nhìn chằm chằm vào hàng núi, con thì đi xem các quầy khác. Loại vải hoa văn của đất Thục này giờ đang rất thịnh hành trong huyện, ba năm lượng một tấm là giá bình thường.”
Ông nội Vân thấy cha Vân nói chắc nịch, lúc này mới yên tâm.
“Mà tấm lụa này cũng đáng hai lượng bạc đấy. Tuy có chỗ dệt hỏng, nhưng cắt ra cho mẹ và chị Thanh làm thêu với khăn tay thì vẫn được.”
Phần tốt của tấm lụa này còn hơn cả lụa mẹ Vân thường mua.
Xe lừa cha Vân dùng là xe cũ mua lần trước, may có mái che, suốt đường về không ai thấy đám vải.
Đám vải này tốt hơn vải trong thị trấn, các cô gái trong làng chắc chắn thích, nhưng giá lại đắt hơn vải thường nhiều. Cha Vân không muốn dây dưa với họ, tốt nhất là không ai biết.
Cha Vân định giặt sạch, phơi khô đám vải này rồi mang lên huyện bán.
Hai cha con về đến nhà, bà nội đang bận tỉa cây cải non ngoài vườn trước cửa.
“Mẹ ơi, tụi con về rồi!”
“Sao mua nhiều thế?”
Có mái che, bà nội không nhìn rõ bên trong là gì, nhưng thoáng thấy xe lừa chở khá nhiều đồ.
“Đồ tốt đấy ạ, về nhà rồi nói.” Cha Vân đánh xe lừa vào sân.
Nghe tiếng, chị Thanh vốn đang thêu khăn trong nhà vội chạy ra.
“Nhiều vải thế, sao toàn vải nhăn thế này?” Chị Thanh thấy nhiều vải như vậy, rất tò mò.
“Khuân xuống trước đã, lát nữa bố cho con một bất ngờ.”
Con gái từ nhỏ đã thích làm đẹp, chắc chắn cũng thích loại vải có hoa văn mây lành này.
“Tấm lụa này mượt quá! Bố ơi, đây là bất ngờ bố nói hả?” Chị Thanh ôm tấm lụa trắng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Cha Vân lấy từ sau lưng ra hai tấm vải có hoa văn mây lành. “Con xem tấm vải này, có thích không?”
“Thích ạ, mẹ chắc cũng thích. Con đi gọi mẹ.”
Chị Thanh nhẹ nhàng đặt tấm lụa xuống, chạy như bay vào bếp, kéo mẹ Vân đang nấu cơm ra.
“Mẹ ơi, mẹ xem tấm vải này có đẹp không!”
Cha Vân bên cạnh nịnh nọt đưa tấm vải mây lành cho mẹ Vân.
“Hoa văn này đẹp thật, nhưng sao vải nhăn thế? Mà sao anh mua nhiều vải vậy?”
Lúc này mẹ Vân mới để ý trong nhà còn chất nhiều vải nữa.
“Có một thương nhân vải từ đất Thục muốn dùng lô vải bị ẩm này đổi hàng khô nhà mình. Bố không chịu, nên em tự bỏ tiền mua lại.”
“Hết bao nhiêu? Đám vải này ướt thế này không giống bị ẩm, mà như ngâm nước rồi ấy.”
“4325 văn. Anh ta bảo bị ẩm, nhưng em đoán chắc là lúc vận chuyển bị rơi xuống nước. Chất vải thì không sao, giờ nhăn thế, giặt qua chắc hết.”
Mẹ Vân hiểu về vải hơn. Đám vải này đều là loại tốt hiếm thấy trong thị trấn, giặt qua hết nhăn, thế nào cũng bán được tám chín lượng bạc, không lỗ.
“Hai tấm có hoa văn này, một tấm để cho em và con gái may đồ, tấm kia cùng với mấy tấm khác giặt sạch rồi mang ra thị trấn hay huyện bán.”
Lần trước ra bến tàu, cha Vân biết mẹ Vân và chị Thanh thích loại vải có hoa văn này, cũng vì thế mà ông muốn mua lô vải này.
“Vải quý giá thế này, sao mà bọn em, mấy người đàn bà quê mùa, mặc được. Trong làng toàn mặc vải gai, em cũng chả dám mặc ra ngoài.”
“Để lại hai tấm vải bông thô, một tấm xám một tấm xanh, em may cho cả nhà mỗi người một bộ đồ mới. Còn lại đem bán hết.”
“Lấy một tấm vải bông thô màu xanh biếu nhà ngoại đi, màu này ai cũng mặc được.”
“Để giặt xong rồi em mang sang.” Mẹ Vân và bà nội, ông nội sống rất hòa thuận, cha Vân và nhà ngoại cũng có quan hệ tốt.
“Mẹ ơi, còn một tấm lụa trắng này nữa. Lụa mượt lắm, nhưng có mấy chỗ dệt hỏng.”
Chị Thanh thấy mẹ chưa để ý tới tấm lụa, bèn ôm lại cho mẹ xem.
“Tấm lụa này dệt hỏng rồi, may quần áo thì không được. Phần to để làm thêu, phần nhỏ hơn thì may cho con hai cái yếm.” Mẹ Vân cầm tấm lụa trắng, tiếc rẻ nói.
“Cũng may cho em hai cái.” Cha Vân mặt đầy ý cười, nói nhỏ bên tai mẹ Vân.
“Cút đi, con gái còn ở đây.” Mẹ Vân đỏ mặt đẩy cha Vân ra.
