Chương 47: Nguyên nương quản gia
Hôm ấy, Hứa đại gia từ tiệm trong huyện lấy mấy tấm lụa đẹp về để lấy lòng Phương thị. Phương thị chọn hai tấm màu sắc phù hợp với thiếu nữ, đợi đến giờ tan học ở trường tộc, liền gọi Nguyên nương và Tâm nương đến.
Hai người tới, làm lễ xong rồi ngồi xuống. Phương thị chỉ vào đống lụa trên bàn nói:
- Trong tay ta có được ít vải tốt, các con cũng không còn nhỏ nữa, nên ăn diện một chút. Ta chọn hai tấm để tặng các con, xem nào, có thích không?
Nguyên nương và em gái liếc nhìn nhau. Lụa quả thật là đồ tốt, sợi tơ tròn đều, màu sắc tươi sáng, ít nhất cũng đáng nửa lượng bạc.
Nhưng các nàng và Phương thị tuy có danh nghĩa mẹ con, nhưng xưa nay vốn nước sông không phạm nước giếng, bỗng dưng bà ta tỏ ý tốt là có ý gì?
- Phu nhân có đồ tốt sao không giữ lấy mà dùng, chúng con mặc quần áo thường ngày cũng đủ rồi.
Phương thị cười một tiếng, sắc đẹp lộng lẫy, mang chút trêu chọc nói:
- Quần áo thường ngày, mặc ở nhà thì được. Tâm nương còn nhỏ, mới mười một, nhưng Nguyên nương đã là cô gái lớn rồi, chính là lúc nên ăn diện...
Là cô gái lớn, tức là đến tuổi mai mối rồi.
Con gái Giang Nam vì có nghề hái dâu dệt lụa, nhà mẹ đẻ thường không nỡ gả sớm, giữ đến mười tám, mười chín tuổi cũng có.
Nguyên nương đương nhiên không cần phải bù đắp vào việc nhà. Nàng đã mười ba, bấm đốt tay tính, cách tuổi cập kê chẳng còn hai năm nữa, mai mối như vậy đã coi là chậm rồi.
Một câu nói khiến Nguyên nương mặt đỏ bừng, ấp úng không nói nên lời. Phương thị thừa thắng xông lên, lại đề nghị để Nguyên nương quản gia:
- ...Cô nương đừng cho rằng ta nhiều chuyện. Chỉ nhìn Duyệt ca nhi hiển hách, con cũng là đích trưởng nữ trong nhà, ắt sẽ có của hồi môn lớn khi xuất giá, đương nhiên không đến nỗi rơi vào nhà nghèo hèn.
- Như vậy, quản gia nhất định phải học, chi bằng lấy việc nhà tập luyện trước.
Nguyên nương thấy rất có lý, sắp gật đầu thì thấy ánh mắt ao ước của Tâm nương bên cạnh, liền đổi giọng, kéo luôn Tâm nương vào, nói học muộn không bằng học sớm, không cần phải làm hai lần.
Phương thị ngạc nhiên. Tâm nương thực ra không nằm trong mắt bà ta, một thứ nữ không chỗ dựa, sao bà ta có thể phí công dạy nó quản gia.
Nhưng đã Nguyên nương đề cập, bà ta cũng gật đầu cho qua.
Hai người đi rồi, Phương thị xoa xoa cổ tay, tiếc nuối nói:
- Lụa tốt thế này cho đi như không, quyền quản gia của ta mới nắm được bao lâu đã phải chia sẻ. Phỉ Thúy, chủ ý của ngươi có ổn không?
- Không thả mồi sao bắt được cọp. Bây giờ nàng chỉ có sự sủng ái của chàng, nếu không mượn tay Nguyên nương đối phó Lệ nương, rất dễ đánh rắn không chết, rước họa vào thân.
Thấy Phương thị không cho là đúng, Phỉ Thúy lại nói:
- Đừng thấy Lệ nương bây giờ không được sủng, nhưng có con trai trong tay, đó là vốn liếng của ả. Nàng ra tay rất có thể bị coi là tranh sủng giữa vợ cả vợ lẽ, nhỏ nhặt lặt vặt, trái lại mất thể diện của mình.
Chỉ có Nguyên nương, người có thân phận, có thể diện, là đích trưởng nữ ra tay, dù có quá đáng, nhà họ Hứa cũng sẽ nể mặt Duyệt ca nhi, giữ Nguyên nương chứ không phải Lệ nương.
Phỉ Thúy liếc bà ta một cái:
- Hơn nữa, chúng ta không dính tay chẳng phải tốt sao? Vừa báo thù vừa không vấy bẩn mình.
Phương thị cúi đầu lẩm bẩm:
- Sao ngươi biết Nguyên nương nhất định sẽ đi đối phó Lệ nương?
- Hừ, chỉ cần đại phòng có hai con trai, Duyệt ca nhi tuy chiếm hết ưu thế, nhưng Lệ nương cũng không cam lòng để con mình không lấy được thứ gì. Hai bên vốn đã như nước với lửa.
Phỉ Thúy phân tích rõ ràng cho Phương thị:
- Nguyên nương có quyền quản gia, liền có thể chiếm thượng phong trong cuộc tranh đấu, Lệ nương sẽ gặp xui xẻo.
Nàng còn có một câu chưa nói: hai bên đấu nhau như vậy, cũng sẽ không có thời gian rảnh rỗi mà tính kế Phương thị nữa.
...
Nguyên nương và Tâm nương quản gia, Hứa địa chủ đương nhiên không phản đối. Ông còn rất vui. Có sự ủng hộ của gia chủ, hai chị em làm việc càng hăng hái hơn.
Không ngoài dự liệu của chủ tớ Phương thị, Nguyên nương đầy ác ý với Lệ nương, không cần Lệ nương khiêu khích trước, nàng đã ra tay.
Trước hết là về ăn mặc, Nguyên nương rất không khách khí cắt giảm đồ của Lệ nương đến mức thấp nhất. Có người dưới nói là không thỏa đáng, nàng mắng:
- Có gì không thỏa đáng? Đáng cho, ta có thiếu một phân nào không? Lệ nương là thứ gì? Một nha hoàn thông phòng, chẳng lẽ lại quý giá hay sao? Còn Điềm tỷ nhi, càng không cần phải nói, nó có quan hệ gì với nhà họ Hứa!
Nguyên nương mặt thì cười, nhưng đáy mắt lạnh tanh:
- Còn Nguyện ca nhi, nó là em trai ta, ta đương nhiên không bạc đãi nó, cái gì nên có đều có.
Nhưng thêm một phân cũng không có, phải không? Đám người dưới thầm tiếp lời.
Người nhà họ Hứa không nhiều, nhưng cộng lại cũng hai ba chục người. Nguyên nương vừa quản gia, đã đạp Lệ nương xuống bùn. Hiểu được chiều gió, mọi người đương nhiên phải làm theo.
Dù sao, Lệ nương không danh phận lại thất sủng, con trai lại không tranh khí. Có Duyệt ca nhi là phượng hoàng vàng ở trước, nó chỉ là chim sẻ nhỏ, đạp xuống cũng chẳng cần nể nang gì nhiều.
Một sức mạnh áp đảo trăm mưu kế. Lệ nương nổi trận lôi đình, Điềm tỷ nhi còn đi khóc lóc khắp nơi, kéo “chị em tốt” Ngọc nương thậm chí cáo trạng đến trước mặt Lý thị.
Nhưng vô dụng, chẳng có tác dụng gì.
Lệ nương lúc này mới hiểu sâu sắc, mình ở nhà họ Hứa này như bèo trôi nước, không chút địa vị nào.
Hôm ấy, Lệ nương vất vả lắm mới giữ được Hứa lang ở lại. Nàng dựa vào lòng hắn, làm nũng trách hắn lâu không tới, chỉ thấy người mới cười, nào thấy người cũ khóc.
Hứa đại gia vì lâu ngày không gặp Lệ nương, lúc này cũng thấy có chút mới lạ, nếu không cũng chẳng đến. Hắn nhịn tính nết dỗ dành vài câu.
Hứa cho Lệ nương một cây trâm vàng, nàng mới phá khóc thành cười. Đêm ấy, nàng hết sức lấy lòng, chiều chuộng đủ điều. Một trận mây mưa xong, nàng đang định nhắc đến chuyện Nguyên nương ức hiếp mình.
Bỗng nhiên, bên ngoài ồn ào. Lệ nương thân phận thấp hèn, không có người hầu hạ. Phỉ Thúy xông vào rất dễ dàng, hớt hải nói:
- Đại gia, phu nhân đột nhiên đau tim không chịu nổi, khóc lóc đòi ngài đấy.
Chuyện này còn đùa được sao? Lệ nương thấy, vừa rồi còn mặn nồng Hứa lang mặt đầy lo lắng xuống giường, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Lệ nương phát điên đập phá đồ đạc. Vài ngày sau, trong tay nàng lại có thêm mấy con búp bê vải nhỏ.
...
Hứa Duyệt vất vả lắm mới về nhà một chuyến, nghe nói chị gái đang “chiêu đãi” Lệ nương ba người.
Hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì, trái lại tặng Nguyên nương một cái như ý ngọc, bày tỏ thái độ của mình, chỉ nói một câu:
- Đừng để lỡ việc học ở trường tộc.
Nếu nàng không đến, người bị hành hạ chính là Nguyên nương. Dường như ngay cả hôn sự cũng bị Điềm tỷ nhi cướp mất, Nguyên nương thì gả vội vàng, nàng biết kêu ai?
Bây giờ chỉ là Lệ nương và đồng bọn thế yếu hơn người mà thôi.
