Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Cuộc Sống Nhàn Nhã Giữa Vùng Đất Chết > Chương 25

Chương 25

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 25 có bản audio.

Chương 25: Chọn cây làm nhà

 

Cô để lại một củ gừng bên ngoài dùng sau, bốn củ còn lại cùng với mấy thứ linh tinh như hai cục chất nhầy ốc sên, dây cỏ thừa làm đồ, rau dại khô... đều cho vào cái ống tre khác.

 

Để tránh gừng làm ẩm những thứ khác, cô còn đặc biệt dùng lá khô bọc lại rồi mới bỏ vào.

 

Còn cải thảo thì để trực tiếp dưới đất, lót lá to, trong nhà không mưa tạt vào, nhiệt độ cũng thấp hơn một chút.

 

Ủng ục ục.

 

Tiếng kêu trong nồi càng lúc càng đặc sánh.

 

Cũng gần xong rồi, Mễ Đường cầm lọ muối bỏ vào một ít.

 

Cầm đũa ăn cơm, vẫn là hai cành cây hồi trước, đáng lẽ cô có thể dùng tre làm đũa, nhưng thử mấy lần thấy xù xì cộm mồm nên đành bỏ.

 

Đặt nồi cơm vừa nấu xong lên lá to bên cạnh.

 

Chỉ có mình cô ăn nên cầm cả nồi mà xúc, đỡ phải rửa thêm bát.

 

Để nguội một lát, Mễ Đường cẩn thận gắp một miếng bỏ vào miệng, lập tức một mùi vị protein thủy sản khác hẳn cá nướng tràn ngập vị giác.

 

Cô hấp tấp bưng nồi lên, thổi thổi.

 

“Phù, phù”

 

Rồi đưa lên uống một ngụm nước.

 

“Phù~ phù~ nóng quá”

 

Ngon vãi! Hu hu hu, thật không dễ dàng gì, bấy lâu nay cuối cùng cũng ăn được thứ con người nên ăn, ngon đến nỗi cô muốn khóc luôn.

 

Tuyệt đối không phải vì bị bỏng lưỡi đâu.

 

Mễ Đường cắm đầu vào ăn, hút như bão, một nồi nhỏ hiển nhiên là không đủ, ăn xong cô lại nấu thêm nồi nữa mới no.

 

“ợ~”

 

Tuy bữa tối đã xong, nhưng trời chưa tối, cô quyết định vá lại nhà trước, chỗ này còn ở thêm một thời gian, ít nhất phải không dột mới được.

 

Công việc đơn giản, nhưng cứ lặp đi lặp lại máy móc thì cũng chán, may mà cũng chẳng có gì khác để làm, cô có thể làm một lúc rồi ngẩn người.

 

Khi trời hoàn toàn tối, cô đã vá xong nhà.

 

Không biết từ lúc nào Hoa Nhỏ đã chạy về, nó lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần. Hỏi nó có qua đêm ở đây không, nó trả lời khẳng định, Mễ Đường nói tối nay có thể ngủ ngon rồi.

 

Sáng hôm sau, khi sương sớm còn chưa tan, Mễ Đường đã vội vàng ngồi dậy khỏi “giường”, giải quyết bữa sáng đơn giản, đeo chiếc gùi tre lên lưng rồi xuất phát.

 

Hôm nay phải làm một việc rất quan trọng! Xem nhà!

 

Mễ Đường mang gùi, ngoài đựng dao rựa, chủ yếu là muốn kiếm một ít than củi, hôm trước mưa giông sét đánh gãy mấy cây, may ra có than sẵn.

 

Biết leo cây rồi thì làm gì cũng tiện, đáng lẽ cô định quay về trước để hái dưa mác, nhưng nghĩ không gian chứa đồ có hạn, với lại về mới phát hiện thịt dưa này khi mất nước co lại rất nhiều.

 

Thêm vào đó hiện không thiếu thức ăn, cô quyết định để dưa tiếp tục treo trên cây, giải quyết vấn đề nhà ở trước.

 

Đến chỗ hôm trước thấy hốc cây, Mễ Đường trước tiên đi xem cải thảo.

 

Đám cải thảo để lại đã vươn lá và kết hạt, ước chừng hai ngày nữa là thu được hạt, từ những chiếc lá lỗ chỗ có thể thấy mấy ngày nay không ít động vật đã ghé thăm.

 

Càng làm cô ngạc nhiên hơn là, cuống cải thảo bị cô cắt rồi lại mọc lá mới, xem ra sau này ngoài trồng bằng hạt, cũng có thể nghĩ cách cấy ghép một ít rễ.

 

Vì nguyên tắc gần, Mễ Đường chọn những cây có thân to và hốc cây để xem.

 

Lúc này cô mới phát hiện, xung quanh cũng có hốc thấp, có hốc một nửa dưới đất một nửa trên mặt đất, cấu trúc rất kỳ lạ.

 

Cô xem mấy cái thấp trước, cái hốc đầu tiên có nhiều lá cây, cùng một ít xương vụn cháy đen, cô không mang đuốc, hốc phần lớn nằm dưới lòng đất nên nhìn không rõ lắm.

 

Dù sao cô cũng không thể ở thấp như vậy, chỗ ở trước đã dạy cô một bài học nhớ đời, nên không thấy rõ thì quyết định đổi cái khác.

 

Cái hốc thứ hai, hốc này dính sát mặt đất hướng lên trên, kích thước không lớn, người đi vào ba bốn bước là hết, thấy rõ cây này thuộc loại mới mọc chưa lâu.

 

Trong hốc cũng có vài lá, so sánh cùng một đường ngang, Mễ Đường phát hiện lá trong hốc hình như sẫm màu hơn lá ngoài, mép lá mục nát nặng hơn, loại mà nhấc lên là vỡ vụn.

 

Quét lá đi, mặt đất hốc cây lại bất ngờ phẳng lì, như được cưa máy rồi đánh bóng, không giống đồ tự nhiên.

 

Nhưng nhiều hốc cây như vậy, không thể là do người làm được? Hoặc giả thế giới này có loài thích đào lỗ trên cây kiểu này? Giống chim gõ kiến.

 

Nhưng độ phẳng lì này, cô không thấy một mảnh dăm gỗ nào bị phá hại, nhìn miệng hốc cũng không giống bị đục khoét, hoàn toàn là dấu vết tự nhiên.

 

Các loại lá trên mặt đất không đồng nhất, có lá của chính cây này, cũng có lá của cây khác gần đó.

 

Giữa lá có hai ba mảnh xương vụn nhỏ, chỉ bằng ngón tay cái, nếu không cố tình quan sát thì khó nhận ra.

 

Cái hốc thứ ba cách mặt đất chiều cao hai người, tìm thấy ở phía xa chỗ cải thảo, cái hốc này khá lớn, chừng bốn mươi mét vuông.

 

Trong hốc cũng có lá mục nát vụn, trong góc còn có một đống màu đen lớn, cô đi tới dùng gậy khều một cái, lực không lớn, chỉ làm tróc lớp màu xám bên ngoài.

 

Thứ này hơi giống một khối mọc thêm của cây, rất khác hai cái hốc trước.

 

Cô tiếp tục khều, chẳng mấy chốc phân biệt được đó là thứ gì.

 

Hóa ra là xác một con chim! Cái xác dính chặt vào thân cây, dùng gậy không thể lay động.

 

Nếu đổi dao rựa có thể chọc vào, nhưng đó là đồ ăn của cô, dùng vào việc này... vừa ghê vừa sợ nhiễm khuẩn.

 

Sau nửa ngày cố gắng, cuối cùng cũng chọc được một cục than to bằng nửa nắm tay, chất lỏng dưới cục than là nhựa cây màu đỏ, nhựa rơi xuống lá bên cạnh, lập tức ăn mòn lá bốc khói đen.

 

Mễ Đường lùi xa.

 

Cây này! Cây này! Hóa ra ăn thịt! Thường thì cây lấy xác động vật làm phân bón, nhưng cái “thường” này trong hiểu biết của cô là xác phân hủy trong đất, rồi cây hấp thụ dinh dưỡng.

 

Kiểu ăn trực tiếp này thật quái dị.

 

Tuy không biết cơ chế gì khiến cây tiết ra “dịch tiêu hóa” này, nhưng ý định ở trong cây sống trước đây của cô có thể gạch bỏ rồi.

 

Cô không muốn ngủ nửa chừng phát hiện mình bị cây tiêu hóa.

 

Lại xem thêm vài cây nữa, đều là Mễ Đường thấy kích cỡ phù hợp.

 

Có hốc có xác như vậy, còn có hốc có cư dân mới, cô gặp hai con sóc răng thép lông xù trong một hốc, vừa chạm mặt đã nhận ngay đòn hạt dẻ to bằng đầu.

 

Thu hoạch hôm nay: hạt dẻ +2

 

Hai con sóc cũng không phải sóc thường, mỗi con cao bằng nửa người, Mễ Đường không thấy chúng dùng dị năng, hai cái răng thép của chúng xông tới một phát là khoét thủng cây một lỗ to, làm cô sợ quá chạy mất dép.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi