Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Điên Cuồng Tích Trữ, Cố Thủ Vườn Cây Trên Núi Sống Sót Giữa Đại Hồng Thủy > Chương 67

Chương 67

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 67 có bản audio.

Chương 67: Thiên Đường Và Địa Ngục

 

Gío lạnh cuốn theo hơi nước, thổi mái tôn trên đỉnh container kêu loảng xoảng.

 

Tần Chiêu Nhiên nằm bẹp trên mặt kim loại lạnh buốt, những ngón tay bấu chặt vào mép. Ba chiếc thuyền hải tặc cải trang lao nhanh vun vút, đèn pha ở mũi thuyền như ba thanh kiếm ánh sáng trắng bệch, ngang nhiên cắt ngang mặt nước phía trước.

 

“Còn chưa đến tám trăm mét.” Cô nhanh chóng ước lượng bằng mắt.

 

Ánh mắt liếc xuống bên dưới. Du thuyền “Thịnh Thế Hiệu” dài hơn ba mươi mét đang đậu cạnh container, thân tàu màu trắng trên mặt nước xám xịt chẳng khác gì một cái bia sống khổng lồ.

 

Không có thời gian để do dự.

 

Tần Chiêu Nhiên trượt theo mép container, một tay nắm lấy lan can du thuyền. Chân chưa kịp chạm đất, ý niệm đã lập tức kết nối với không gian.

 

“Thu.”

 

Chiếc du thuyền đồ sộ biến mất trong nháy mắt. Mấy trăm tấn giãn nước đột nhiên bị rút cạn, nước sông ồ ạt tràn vào, tạo thành một xoáy nước khổng lồ. Bọt nước cuộn trào, đập vào những container xung quanh, phát ra tiếng ầm ầm trầm đục.

 

Tần Chiêu Nhiên lợi dụng khoảnh khắc du thuyền biến mất, mũi chân khẽ chạm mặt nước, cả người như một con chim én đen, nhẹ nhàng lật người trở lại trong bóng tối của container.

 

Tiếng động cơ của ba chiếc thuyền hải tặc ngày càng gần.

 

Đèn pha của chiếc thuyền đánh cá đi đầu quét mạnh tới, chùm sáng chiếu đúng vào vị trí vừa nãy du thuyền đậu. Trên mặt nước chỉ còn lại những gợn sóng lớn chưa kịp lắng xuống.

 

“Đại ca! Vừa nãy rõ ràng có một chiếc thuyền trắng ở đó, sao mới chớp mắt đã biến mất?” Một tên hải tặc gầy như khỉ đang cầm ống nhòm dụi mắt, vẻ mặt như gặp ma.

 

Ở mũi thuyền, một gã đàn ông mặc áo khoác da rách, che một bên mắt bằng miếng che màu đen, tát một cái vào sau đầu tên hải tặc gầy.

 

“Thuyền cái con khỉ! Mấy trăm tấn sắt thép làm sao mà bay được?” Gã độc nhãn nhổ nước bọt, “Chắc chắn là mấy con cá biến dị lớn dưới nước quẫy tạo ra sóng. Đừng quan tâm, bảo anh em dàn hàng qua đó! Cái bến cảng này béo bở lắm, hôm nay phải kiếm cho đủ!”

 

Ba chiếc thuyền đánh cá giảm tốc độ, đâm mạnh vào mép container.

 

“Rầm! Rầm!”

 

Tấm ván nhảy được bắc lên. Hơn ba mươi tên hải tặc cởi trần, tay cầm dao phay và súng săn tự chế, như một đàn linh cẩu ngửi thấy mùi máu, tranh nhau nhảy lên khu container.

 

“Hai người một nhóm, cạy từng cái một! Gặp thằng nào còn thở, đàn ông chém chết làm mồi câu, đàn bà lôi lên thuyền!” Gã độc nhãn giơ khẩu súng năm nòng gỉ sét, gào lên bằng giọng khản đặc.

 

Tần Chiêu Nhiên trốn trong khe hở giữa hai container xếp chồng, ánh mắt lạnh như băng.

 

Cô nhìn về phía thuyền hải tặc. Trên boong tàu phía sau, bốn năm cô gái trẻ bị trói bằng dây thừng thô. Họ run rẩy vì lạnh, ánh mắt đờ đẫn và tuyệt vọng. Bên cạnh còn hai tên hải tặc cầm súng canh chừng.

 

Bọn súc sinh này, còn kinh tởm hơn cả đám tù nhân vượt ngục ở Đại Minh Sơn.

 

Tần Chiêu Nhiên không có ý định làm cứu tinh, nhưng có kẻ chạy đến “thành phố mù” của cô để cướp bóc, thì phải hỏi xem khẩu súng trong tay cô có đồng ý hay không.

 

Cô không vội nổ súng. Nơi này địa hình phức tạp, container chồng chất như mê cung. Hơn ba mươi người, đánh liều thì tốn đạn, mà còn dễ bị bao vây.

 

Phải chơi trò bẩn một chút.

 

Cô liếc nhìn đống tóc giả rẻ tiền vừa thu vào không gian bên cạnh. Đỏ, xanh, vàng, chất thành đống như một ngọn núi nhỏ.

 

Khóe miệng Tần Chiêu Nhiên nhếch lên một nụ cười xấu xa.

 

Cô lôi ra từ không gian mấy chục bộ tóc giả dài chấm lưng, ngón tay nhanh thoăn thoắt thắt chúng thành nút thắt, nối lại thành những tấm lưới vô cùng dẻo dai. Sau đó lặng lẽ luồn lách trong các khe hở container.

 

Hai phút sau.

 

Hai tên hải tặc cầm xà beng, vừa chửi rủa vừa đi đến trước một container màu xanh.

 

“Mẹ kiếp, cái chỗ quỷ quái này sao tối thế không biết.” Tên đi trước cầm đèn pin, bước chân loạng choạng.

 

Đột nhiên, mắt cá chân của hắn như bị một thứ gì đó vô cùng mềm mại, trơn trượt quấn lấy.

 

Hắn cúi xuống soi.

 

Dưới ánh đèn vàng vọt, một đám “tóc” đen kịt, ướt sũng đang quấn chặt lấy chân hắn. Đám “tóc” đó vừa dài vừa rậm, sau khi ngâm trong nước, trông chẳng khác gì móng vuốt của con quỷ nước.

 

“Ôi mẹ ơi! Quỷ nước!” Tên hải tặc sợ hãi hét lên, vội lùi lại.

 

Kết quả là chân lùi lại giẫm phải một đống tóc giả khác. Trượt chân, cả người ngã ngửa ra sau, “bịch” một tiếng, gáy đập xuống tôn.

 

“Gào cái gì! Làm gì có quỷ nước!” Tên đồng bọn phía sau cầm súng săn, vừa bước lên thì chân cũng bị vướng.

 

Ngay khi cả hai đang luống cuống gỡ đống tóc giả dính chặt không thể gỡ ra khỏi chân.

 

Trên đầu, một bóng đen lặng lẽ nhảy xuống.

 

Tần Chiêu Nhiên dùng chân kẹp chính xác cổ tên hải tặc đang đứng, eo đột ngột dùng lực, một cú kẹp cổ vô cùng hiểm hóc.

 

“Rắc!”

 

Tiếng xương cổ gãy vang lên nghe rợn người trong đêm tối. Tên đó chưa kịp rên lên một tiếng đã mềm nhũn ngã xuống.

 

Tên hải tặc ngã dưới đất vừa định há miệng kêu cứu, cây dùi cui điện trong tay Tần Chiêu Nhiên đã nhét thẳng vào miệng hắn.

 

“Tách tách!”

 

Tia điện màu xanh nổ tung trong khoang miệng, tên hải tặc co giật dữ dội như con cóc bị điện giật, mắt trợn ngược rồi ngất đi.

 

Tần Chiêu Nhiên ghê tởm lau dùi cui điện trên áo tên hải tặc, tiện tay đá súng săn và dao phay của chúng xuống nước.

 

“Hai tên.”

 

Cô như một bóng ma, lợi dụng container che chắn, tiếp tục lần mò đến mục tiêu tiếp theo.

 

Năm trăm hải lý ngoài khơi, pháo đài nổi Côn Luân.

 

Khu B, tầng hầm. Không khí ở đây đục ngầu đến mức có thể vắt ra nước, mùi mồ hôi và mùi phân hôi thối xông lên khiến người ta không mở nổi mắt.

 

Phó Trình Vũ dựa vào một cây cột chịu lực gỉ sét, lông mày nhíu chặt.

 

Bên cạnh, Triệu Cương đang ngồi xổm dưới đất, nhìn bát cháo ngô chua loét, thật sự không nuốt nổi.

 

“Đội trưởng, tôi đã hỏi thăm rõ ràng rồi.” Triệu Cương hạ giọng, giọng đầy tức giận, “Trong căn cứ này, vòng trong là nơi ở của đám quan chức và thương nhân giàu có. Họ ăn gạo trắng, mì trắng, còn có rau xanh tươi. Vòng ngoài và tầng hầm là chỗ của đám người tị nạn chúng ta mang về, mỗi ngày chỉ có hai bữa cháo mốc thế này.”

 

Phó Trình Vũ không nói gì. Anh biết trong thời đại tận thế này, sự công bằng tuyệt đối là không tồn tại. Nhưng điều anh không thể chịu đựng được là, đám quan lại này nắm trong tay binh lính hùng hậu, vậy mà lại không duy trì trật tự và công tác cứu trợ cơ bản nhất, chỉ lo sống tạm bợ cho bản thân.

 

Anh đưa tay trái vào túi, đầu ngón tay chạm vào con vịt vàng hồng nhỏ.

 

Trong đầu không tự chủ được hiện lên khuôn mặt Tần Chiêu Nhiên với lớp mặt nạ bùn đen, tay bưng nồi lẩu hất vào người khác.

 

Nếu người phụ nữ đó đến đây, chắc cô ấy sẽ cho nổ tung cả tầng hầm này mất.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi