Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Điên Cuồng Tích Trữ, Cố Thủ Vườn Cây Trên Núi Sống Sót Giữa Đại Hồng Thủy > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68 có bản audio.

Chương 67: Hải tặc đừng chạy, Chiêu Chiêu tới đây!

 

“Còn một chuyện nữa.” Triệu Cương tiến lại gần, “Lúc nãy khi đến chỗ Cảng vụ cãi nhau, tôi nghe được trên đài của họ nói rằng, hướng cảng Lâm Hải xuất hiện đội thuyền của bang Đầu Lâu. Bọn hải tặc đó cực kỳ tàn bạo, chuyên cướp bóc những người sống sót đi ngang qua.”

 

Phó Trình Vũ đang bóp con vịt vàng nhỏ bỗng khựng lại.

 

Cảng Lâm Hải.

 

Anh nhớ khi xem hải đồ, hướng chính nam theo đường đi của du thuyền Tần Chiêu Nhiên chính là phế tích cảng Lâm Hải.

 

Với tính cách của người phụ nữ đó, nhìn thấy đống container kia, chắc chắn sẽ chạy tới “bóc hộp mù”.

 

“Đội trưởng, anh làm sao vậy?” Triệu Cương thấy ánh mắt Phó Trình Vũ lạnh đi trong chớp mắt, có chút khó hiểu.

 

“Không có gì.” Phó Trình Vũ thả tay, nhét con vịt vàng nhỏ lại vào túi.

 

Anh nhắm mắt lại. Sống chết của người phụ nữ đó, không đến lượt anh phải bận tâm. Cô ta có du thuyền, có súng, còn có những thủ đoạn hiểm độc không ngừng xuất hiện. Kẻ đáng phải đau đầu, hẳn là bọn hải tặc đó mới phải.

 

Cảng Lâm Hải, phế tích container.

 

Cuộc săn lùng của Tần Chiêu Nhiên vẫn đang tiếp diễn.

 

Cô nhét mấy con gấu bạo lực lấy từ trong container ra, nhồi đầy giấy báo cũ và mấy viên đá, khoác lên bộ quần áo rách của hải tặc, treo ở góc container.

 

Ba tên hải tặc cầm đèn pin lần mò tới.

 

“Đằng kia có người!”

 

Ánh đèn pin quét qua góc, thấy một bóng người lay động. Tên hải tặc không nói lời nào, giơ súng săn lên bóp cò.

 

“Bùm! Bùm! Bùm!”

 

Đạn hoa cải bắn vào con gấu bạo lực, bông và giấy vụn bay tứ tung.

 

“Mẹ kiếp, là đồ chơi!”

 

Tên hải tặc vừa chửi vừa bước tới.

 

Ngay khi chúng đi đến góc.

 

Tần Chiêu Nhiên từ trên đỉnh container bên cạnh thò người ra, khẩu súng trường tự động 95 trong tay đã khóa chặt bọn chúng.

 

Cô không lắp bộ giảm thanh. Trên vùng nước trống trải này, tiếng súng chính là sự uy hiếp tốt nhất.

 

“Rẹt rẹt rẹt!”

 

Một loạt đạn cực ngắn và chính xác. Ba viên đạn tạo thành hình chữ phẩm, xuyên thẳng qua đùi của ba tên hải tặc.

 

“Á!”

 

Ba người đồng thời kêu thảm ngã xuống, ôm cái chân máu phun như vòi nước lăn lộn trên mặt tôn.

 

Tiếng súng giòn tan lập tức xé toạc sự yên tĩnh của cảng.

 

Độc Nhãn Long đang lục lọi ở khu vực khác nghe thấy tiếng súng, sắc mặt biến đổi dữ dội.

 

“Cỡ 5.8! Là súng trường quân dụng!” Độc Nhãn Long cũng là kẻ biết hàng, lập tức rút khẩu súng ngắn tự chế ở thắt lưng ra, “Có kẻ khó chơi! Tất cả bọn mày đều cho lão tử lại đây! Bao vây hắn!”

 

Hơn hai mươi tên hải tặc còn lại lập tức bỏ cuộc, như một bầy ong vỡ tổ bị chọc giận, vây chụm về phía tiếng súng.

 

Tần Chiêu Nhiên bắn xong ba phát, lập tức thu súng rút lui.

 

Cô như một con mèo nhanh nhẹn, chạy nhanh và nhảy trên đỉnh container. Mỗi bước chân đều vô cùng nhẹ nhàng, không phát ra một âm thanh thừa thãi nào.

 

Cô chạy đến giữa hai container đặt song song, dừng lại.

 

Bên dưới, bảy tám tên hải tặc đang giơ đuốc và đèn pin, cẩn thận từng chút một tiến vào.

 

Tần Chiêu Nhiên từ trong ba lô lấy ra một quả lựu đạn gây choáng lấy được ở Tiểu Khâu Sơn. Ngón tay cái bật chốt an toàn, giữ trong tay hai giây, ném thẳng xuống dưới.

 

Quả kim loại hình trụ nảy lên trên vách tôn của container, tiếng “keng” giòn tan vô cùng chói tai trong sự tĩnh lặng.

 

Bọn hải tặc bên dưới giật mình, theo bản năng cúi đầu nhìn xuống.

 

“Ầm!”

 

Một luồng ánh sáng trắng cực kỳ chói mắt nổ tung trong lối đi hẹp. Tiếng nổ vang trời cùng sóng xung kích mạnh, dội lại qua lại trên lớp tôn hai bên, uy lực tăng gấp đôi.

 

“Á! Mắt tôi!”

 

“Tai! Tai tôi điếc rồi!”

 

Bảy tám tên hải tặc lập tức mất đi khả năng chiến đấu, ôm lỗ tai đang chảy máu, trên mặt đất chạy loạn như ruồi không đầu.

 

Tần Chiêu Nhiên không bắn thêm. Đạn rất đắt.

 

Cô nắm lấy cánh cửa container đang mở dở bên cạnh, dùng sức đẩy một cái. “Rầm” một tiếng, đám mù đó bị nhốt chặt trong container, tiện tay cắm then cửa bên ngoài.

 

“Từ từ tận hưởng bên trong đi.” Cô vỗ tay.

 

Chưa đầy mười phút, hơn ba mươi tên hải tặc, đã bị cô dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ giải quyết một nửa.

 

Độc Nhãn Long cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.

 

Hắn mang theo những kẻ còn lại, lưng tựa lưng vây thành một vòng tròn, đuốc soi sáng các container xung quanh.

 

“Bằng hữu trên đường nào!” Độc Nhãn Long gân cổ hét lớn, trong giọng nói lộ rõ sự hoảng loạn không kìm được, “Chúng ta nước sông không phạm nước giếng! Vùng nước này vật tư nhiều vô kể, không cần thiết vì chút sắt vụn mà liều mạng!”

 

Không ai trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua tôn.

 

“Đại ca, chỗ này quái lạ!” Một tên hải tặc bên cạnh run cả răng, “Vừa rồi tôi thấy Tam Mao bọn họ bị nhốt trong thùng, còn có tóc thủy quái quấn chân…”

 

“Câm cái mồm thối của mày lại!” Độc Nhãn Long tát một cái, “Thủy quái gì! Rõ ràng là một người sống cầm súng trường!”

 

Hắn nghiến răng. Chuyến làm ăn này lỗ to rồi, ngay cả bóng dáng đối phương còn chưa thấy, anh em đã gãy một nửa.

 

“Rút! Về thuyền!”

 

Độc Nhãn Long vung tay, mang theo những kẻ còn lại bắt đầu yểm hộ lẫn nhau, rút lui về phía thuyền hải tặc.

 

Tần Chiêu Nhiên nằm sấp trên đỉnh một container màu đỏ, nhìn đám chim sợ cành cong này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

 

Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Tưởng đây là nhà vệ sinh công cộng chắc?

 

Cô nâng khẩu 95 lên, báng súng kê vào hõm vai, mắt phải nhìn qua bộ ngắm cơ khí.

 

Điểm ngắm hình chữ thập ổn định khóa chặt bắp chân của tên hải tặc đang lùi cuối cùng.

 

“Phụt!”

 

Không lắp bộ giảm thanh, nhưng tiếng súng trên mặt nước trống trải vẫn vang lên giòn tan.

 

“Á!”

 

Tên hải tặc đó ngã sấp xuống, ôm chân kêu thảm.

 

Độc Nhãn Long và đám người sợ đến hồn bay phách lạc, căn bản không dám quay đầu cứu người, lăn lộn chạy lên thuyền.

 

Tần Chiêu Nhiên muốn chính là hiệu quả này. Cô như một thợ săn kiên nhẫn, thong thả bóp cò. Một phát một mạng, chuyên bắn chân.

 

“Phụt! Phụt! Phụt!”

 

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên. Trên con đường container dẫn đến thuyền hải tặc, cứ thế mở ra một con đường máu.

 

Độc Nhãn Long may mắn, mang theo năm sáu tên tâm phúc còn lại, lăn lộn chạy lên con thuyền đánh cá lớn nhất ở giữa.

 

“Mở thuyền! Mau mở thuyền!” Hắn gào khản cả cổ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi