Chương 1: Trọng sinh về trước ngày tận thế, phát điên trước đã
Tô Tử Hàm có chút thẫn thờ.
Chẳng phải cô đã chết rồi sao?
Cô cùng đám nhóc đáng yêu của mình đã bị lũ quái vật hư không xé xác.
Vì sao trước mắt lại chân thật đến vậy?
Trước mặt cô là tên cấp trên biến thái.
Một người đàn ông trung niên trông như con lợn béo.
Chỉ thấy gương mặt dâm đãng của tên cấp trên càng lúc càng sát lại, gần như dán vào mặt cô.
Hắn nhận lấy tập hồ sơ, sờ lên tay cô, vuốt ve dâm ô mấy cái.
Cảm giác nóng ấm ấy giống như tay vừa dính phải một bãi đờm dãi ẩm ướt.
Hắn nghiêng người tới, tay đưa về phía ngực cô, ra vẻ muốn sàm sỡ.
Khốn thật, chết rồi mà vẫn mơ thấy bị con lợn béo chết tiệt này sàm sỡ.
Xúi quẩy!
Cô nhớ lần trước bị con lợn béo này sờ một cái, khó chịu vô cùng, đẩy hắn ra thật mạnh rồi chạy ra ngoài.
Việc đó chọc giận hắn, gã đàn ông chết tiệt này bịa đặt tin đồn, truyền khắp công ty, khiến danh tiếng của cô tổn hại.
Làm cô phải liên tục thanh minh, giải thích, tự chứng minh trong sạch.
Những lời đàm tiếu trong công ty khiến cô mệt mỏi vì phải đối phó.
Việc tự chứng minh trong sạch đã chiếm quá nhiều tâm trí, khiến cô bỏ lỡ cơ hội phát triển quan trọng giai đoạn đầu của game Thần Quốc.
Chậm một bước, từng bước đều trễ.
Tô Tử Hàm vung tay tát một cái.
Cô đã muốn làm vậy từ lâu, chỉ là trước đây vì xấu hổ và giữ thể diện nơi công sở nên không trực tiếp đánh hắn, mà chọn cách trốn tránh.
“Bốp!” – một tiếng vang lên.
Khuôn mặt tròn đầy thịt của gã đàn ông to béo rung lên như sóng trào, rồi in hằn một dấu bàn tay.
Tô Tử Hàm đã dùng hết 120% sức lực cho cái tát này.
Đến lòng bàn tay cô cũng bỏng rát đau đớn.
Gã đàn ông trung niên to béo thoáng sững người, sau đó ôm mặt gào lên như lợn bị chọc tiết.
“Mày đánh tao! Mày đánh tao! Mày điên à?”
“Đồ đàn bà dâm đãng, mày giả vờ đứng đắn với ai? Cả công ty đều nói đêm qua mày đã ngủ với ông chủ rồi, còn giả vờ trong trắng với tao à?”
“Sờ mày một cái thì mày mất miếng thịt nào à?”
Gã đàn ông tức tối gào lên.
Cơn giận dữ khiến gã nói năng hàm hồ, phun ra hết những suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng.
“Ai nói thế? Mày có bằng chứng không?” Tô Tử Hàm bình tĩnh hỏi.
Nhìn vẻ mặt tức tối của gã, cô lúc này ngược lại càng bình tĩnh. Trở lại quá khứ, cô nhận ra chỉ cần mình cứng rắn lên, gã đàn ông trước mắt cũng chỉ đến vậy thôi.
“Mẹ kiếp, mày còn trẻ mà đã lên chức quản lý, Tiểu Vương đều nhìn thấy cả rồi. Ai mà không biết chuyện mày làm? Làm được mà không cho người ta nói à?”
Tô Tử Hàm mở vòng tay thông minh, bấm thẳng số 110.
“Công dân Tô Tử Hàm, mã số 23*8*11, xin chào, đây là Cục Công an thành phố Băng Thành.”
Tô Tử Hàm biến sắc, lập tức thay đổi giọng, nức nở kể lể.
“Hu hu hu hu hu, chị cảnh sát ơi, em muốn báo án. Đêm qua em bị ông chủ bỏ thuốc mê rồi hãm hiếp.”
“Vâng, em có nhân chứng. Quản lý Ngô của công ty em nói đồng nghiệp của em là Tiểu Vương đã nhìn thấy ạ.”
“Dạ dạ, mọi người đến nhanh nhé, em cần được giúp đỡ.”
Đầu dây bên kia là giọng nữ cảnh sát dịu dàng trấn an. Người phụ nữ kiên cường như chim ưng cái nói đã xác định vị trí, sẽ lập tức cử người đến hiện trường, bắt kẻ xấu điều tra, bảo cô đừng sốt ruột.
Cuộc gọi kết thúc.
Tô Tử Hàm liếc nhìn vòng tay thông minh, phía trên cùng hiển thị thời gian hiện tại: 10 giờ 37 phút, ngày 23 tháng 6 năm 2046.
Cách thời điểm game Thần Quốc xuất hiện lúc tám giờ tối nay còn hơn chín tiếng đồng hồ.
Cô cảm thấy đầu óc thoáng choáng váng, ký ức trong đầu đan xen.
Tô Tử Hàm nhanh chóng nhận ra, cô đã trọng sinh. Cô trọng sinh trước khi game Thần Quốc mở server, trước khi Trái Đất bị hạ chiều.
Nghĩa là, mọi thứ vẫn còn cơ hội.
Cô vẫn còn cơ hội cứu đám nhóc đáng yêu ấy.
Nhưng bây giờ, hãy giải quyết chuyện trước mắt này trước đã.
Cô nhìn gã đàn ông to béo, khóe miệng gã co giật, hai mắt trợn trừng nhìn cô như muốn rớt ra ngoài, hiển nhiên bị hành động của Tô Tử Hàm làm choáng váng.
Việc cô không nói một lời đã báo cảnh sát cũng khiến gã béo tỉnh táo lại, nhận ra mình đã dính vào rắc rối.
Tô Tử Hàm không để gã kịp phản ứng cãi lại, cô tắt vòng tay, loạng choạng bước ra khỏi văn phòng, ngồi phịch xuống nền nhà, oà khóc nức nở.
Cô tiếp tục làm to chuyện.
Mọi người trong công ty đều bị thu hút, lập tức bu lại.
“Quản lý Tô, chị làm sao vậy?”
“Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Tô Tử Hàm vừa khóc vừa đập đùi, bắt chước y hệt chiêu ăn vạ của bà mình ngày xưa.
“Hu hu hu hu, em khổ quá! Đêm qua em bị ông chủ bỏ thuốc mê hãm hiếp, biết làm sao đây?”
“Em vốn dĩ vẫn còn con gái, vậy mà không ngờ lần đầu tiên của mình lại mất đi như thế.”
“Ông chủ không phải người, ông chủ bỏ thuốc hãm hiếp nhân viên nữ.”
“Nếu không nhờ quản lý Ngô tốt bụng nói cho em biết, chắc em vẫn không hay lần đầu tiên của mình đã mất như thế nào. Hu hu hu hu.”
Sự việc càng lúc càng ầm ĩ, thấy có chuyện bát quái như vậy, gần như cả tầng đều kéo đến.
Rõ ràng ai nấy đều kinh ngạc trước trạng thái tinh thần của Tô Tử Hàm.
Tổng thư ký Chu, kiêm bạn thân của ông chủ, tình cờ đi ngang qua, nghe thấy tình hình này, từ xa đã vểnh tai lên nghe.
Anh ta mở điện thoại, lập tức nhắn tin liên tục cho ông chủ.
Thư ký Chu: Sếp, không ngờ anh lại là người như vậy!!!
Thư ký Chu: Tối hôm kia anh đi liên hoan, nói tiện đường đưa quản lý Tô về nhà, vậy mà lại bỏ thuốc hãm hiếp người ta!!!
Thư ký Chu: Dù quản lý Tô rất đáng yêu, anh vẫn luôn thích cô ấy, thì cũng không thể làm chuyện không ra người như vậy được!
Thư ký Chu: Cô bé đang ngồi dưới đất khóc trong công ty kìa.
Sếp: ???
Sếp: Anh không có, không phải anh...
Sếp: Anh về ngay đây...
Lục Hạo Nhiên nhìn tin nhắn trên điện thoại, cả người sững sờ, nói vội hai câu rồi rời khỏi hội trường, co giò chạy ra ngoài, bộ vest ôm sát bị gió thổi đến rối loạn.
Anh ngồi vào chiếc Maserati của mình, một tay nắm vô lăng, đạp ga hết cỡ lao về công ty.
Lục Hạo Nhiên biết cô gái nhỏ Tô Tử Hàm này. Từ khi cô vào công ty, anh đã để ý đến cô.
Cô tốt nghiệp trường danh tiếng, người nhỏ nhắn đáng yêu, năng lực mạnh mẽ, mấy tháng gần đây nghiệp vụ tháng nào cũng đứng nhất, anh đúng là thích.
Nếu không thì tối hôm kia anh đâu có mặt dày mượn cớ chủ động đưa cô về nhà lấy lòng, thử xem có tăng được thiện cảm không.
Anh vẫn muốn theo đuổi cô, chỉ là chưa tìm được cơ hội, sợ lỡ đâu bị cô gái hiểu lầm là quấy rối tình dục nơi công sở.
Dù sao anh vừa tiếp nhận công ty, ngoài đẹp trai và có chút tiền ra thì cũng chẳng có gì đáng khoe hơn.
Bỏ thuốc hãm hiếp? Cái quái gì vậy? Anh là loại người đó sao?
Không có chuyện đó, anh đâu đến mức kém phẩm vị như thế. Anh theo đuổi con gái cũng toàn bằng nỗ lực của bản thân đấy nhé.
Vài phút sau, thư ký Chu nhắn tin tới.
