Chương 2: Game Thần Quốc
Thư ký Chu: Cậu đúng là phải về gấp, cảnh sát đến rồi.
Thư ký Chu nhìn cảnh sát đỡ cô gái dậy, một nhóm cảnh sát điều tra camera giám sát, lấy lời khai, thẩm vấn từng người liên quan.
Tô Tử Hàm lau nước mắt dưới sự an ủi dịu dàng của chị cảnh sát nữ, cảm xúc dần ổn định.
Tô Tử Hàm khóc thật, lúc đầu chỉ giả vờ, nhưng sau đó hoàn toàn khóc không kìm được.
Cô đang trút hết những cảm xúc dồn nén trước khi chết.
Dù sao cô cũng chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi, mới tốt nghiệp hơn một năm, vừa được thăng chức nhờ điên cuồng tăng ca làm việc chăm chỉ, thì lại bị dính vào lời đồn tình ái, tiếp theo là thế giới biến đổi lớn, ngày tận thế ập đến.
Khóc một trận thật lớn, cô gái thấy dễ chịu hơn nhiều.
Về sau, cô không còn sợ chết nữa, dù sao cô cũng chỉ có một mạng, cha mẹ người thân đều không còn.
Nhưng cô không chịu nổi đám tộc nhân kia, biết rõ là chết, vẫn từng người từng người lao lên chắn trước mặt cô, cô thật sự không nỡ rời đám nhỏ đáng yêu đó.
Trong lòng cô, những tiểu tinh linh đó đã trở nên vô cùng thân thiết.
Bọn tiểu tinh linh xem cô như thần, như tín ngưỡng, như tình yêu duy nhất, dốc hết khả năng của mình để cuộc sống của cô thoải mái nhất có thể.
Ngay cả giây phút cuối cùng, chúng chủ động dùng máu thịt của mình lấp đầy bụng quái vật, chỉ mong Tô Tử Hàm sống thêm được một chút.
Cơn khóc khiến nỗi xót xa và đau đớn này được giải tỏa, uất khí trong lòng cũng tiêu tan hơn nửa.
......
Tắm một vòi nước nóng, sạc đầy pin cho vòng tay thông minh.
Đánh chén một tô thịt kho tàu, hai bát mì xào.
Không còn màn đêm triền miên, không còn những cơn gió lạnh thổi thấu xương, không còn cảnh đói rét hay nỗi dày vò khi chứng kiến tiểu tinh linh chết đi.
Tô Tử Hàm cảm giác như mình được sống lại.
Cái bụng no đến mức gần như ói ra, kiểu cuồng ăn đến bệnh hoạn này lại khiến cô dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Nếu không nhờ lý trí nhắc rằng cô ăn quá nhiều rồi, không thể ăn thêm được nữa.
Cô vẫn có thể tiếp tục ăn, ăn mãi không ngừng.
Sắp đến tám giờ tối, Tô Tử Hàm ở nhà, cuộn mình trên sofa mở vòng tay thông minh, trước mặt lơ lửng một màn sáng.
Cô không ngừng dùng ngón tay lướt màn hình làm mới giao diện, chờ đợi trò chơi mà ông trời đã sắp đặt sẽ đến.
Góc trên bên phải vang lên tiếng 'ting ting' báo tin nhắn, trong một group công việc ẩn danh, mọi người vẫn đang bàn tán chuyện hôm nay.
Có đồng nghiệp tận mắt chứng kiến đang kể lại đầy sinh động.
Hôm nay đúng là nhiều chuyện thật.
Quản lý Tô vừa được thăng chức ở phòng vận hành công ty tưởng mình bị sếp chuốc thuốc xâm hại, suy sụp cảm xúc, gào khóc giữa sảnh công ty rồi báo cảnh sát.
Cảnh sát đã điều tra ông sếp cùng những người liên quan, lấy lời khai ba vòng, còn trích xuất camera của công ty và khách sạn tổ chức buổi họp mặt hôm trước.
Cảnh sát ra tay rất nhanh, chỉ mất nửa ngày đã xác định được mục tiêu. Vương mỗ, Triệu mỗ cùng một số người vì ghen ghét quản lý Tô được thăng chức nên đặt điều vu khống.
Còn Quản lý Ngô cùng một số người vì lan truyền tin đồn.
Cuối cùng cả nhóm cùng bị phạt: nhốt phòng tối ba ngày, phạt tiền và bị phê bình giáo dục.
Hiện giờ họ đang đăng lời xin lỗi lên vòng bạn bè trên vòng tay thông minh để xin like.
“Đỉnh thật, không hiểu nổi đám đàn ông bẩn thỉu đó. Năng lực cạnh tranh không lại thì bịa chuyện tình ái cho phụ nữ. Đã năm 2046 rồi mà còn dùng trò đồn thổi bẩn thỉu này để bôi nhọ người khác, đúng là buồn nôn.”
“Tôi tuyên bố từ hôm nay trở đi, tôi chính là fan cuồng của quản lý Tô.”
“Quản lý Tô đúng là ngầu. Đính chính giả: Tôi không ngủ với sếp. Đính chính thật: Tôi báo cảnh sát, sếp chuốc thuốc xâm hại tôi. Đồng nghiệp nói sếp đã ngủ với tôi, tôi không biết thì chính là bị xâm hại. Nhanh lên, chị cảnh sát ơi, giúp tôi bắt kẻ xấu.”
“Ha ha ha ha ha, sướng thật đấy.”
“Ơ, vòng tay thông minh của tôi dính virus rồi hả? Tự dưng xuất hiện một app game tên là Thần Quốc. Mẹ ơi, tôi mở cả gói bảo vệ rồi mà.”
Tô Tử Hàm không ngừng lướt vòng tay thông minh, cho đến khi một biểu tượng xuất hiện trên đó.
Cô dừng tay.
Hình một hành tinh xanh, phía trên có hai chữ lớn: Thần Quốc.
Từ giờ phút này, mọi thiết bị thông minh cá nhân trên Lam Tinh đều sẽ bị liên kết với trò chơi này.
Tô Tử Hàm vội vàng mở ra.
Màn hình vòng tay thông minh bật sáng, trước mắt cô hiện ra một đoạn phim hoạt hình dài.
Đoạn phim tổng cộng dài mười phút, khô khan và vô vị. Người hiện đại đã quen với những video ngắn vụn vặt, rất ít ai đủ kiên nhẫn xem hết. Đó cũng là lý do ban đầu Game Thần Quốc có rất ít người chơi.
Kiếp trước, Tô Tử Hàm vì chuyện đồn thổi mà bị giày vò đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Cô căn bản không có tâm trí đâu mà chơi game. Về sau, khắp nơi đều lan truyền tin tức về trò chơi này, đồn thổi khá quỷ dị. Quốc gia kêu gọi mọi người chơi game, Tô Tử Hàm mới mở ra chơi đại một lúc, tất nhiên là không xem kỹ đoạn mở đầu.
Kiếp trước, vào ngày thứ sáu sau khi game xuất hiện, Tô Tử Hàm bước vào trò chơi và thức tỉnh Thần Quốc. Nhưng cô chê nơi này tối om, ngay cả mặt trời cũng không có, tầm nhìn mù mịt, nhìn lâu là nhức mắt.
Ngay cả đám tộc nhân mới sinh cũng ngốc nghếch, dạy chúng làm một dụng cụ còn không biết, dạy kiểu gì cũng đần độn, thế là cô mất hết kiên nhẫn.
Huống chi game cày cuốc rất tốn thời gian, hao tâm tổn trí lại nhàm chán.
Cô chơi qua loa một lúc rồi thoát game.
Phí hoài thiên phú tốt của mình.
Sau đó, khi trò chơi kết thúc ngày thứ bảy, cô xuyên không vào chính Thần Quốc của mình.
Trong màn đêm tăm tối, cô vô cùng không quen. Đám tộc nhân mà cô từng nghĩ là ngốc nghếch lại chăm sóc cô chu đáo. Trong quá trình ở chung, cô cảm động và dần trân quý đám nhỏ đáng yêu này.
Giữa đêm khuya tỉnh giấc, cô hối hận hết lần này đến lần khác vì sao trước kia không nắm lấy cơ hội, để mọi người có thể sống tốt hơn một chút.
Tô Tử Hàm chăm chú xem đoạn phim.
Lần này, cô đã dũng cảm và kiên cường hơn, không còn bị lời đồn tình ái giày vò mà tự tiêu hao bản thân.
Cô sẽ không bỏ lỡ bất cứ thông tin hay cơ hội trở nên mạnh mẽ nào.
Mở đầu là một hành tinh xanh xoay tròn, sau đó từ từ sụp đổ trong bóng tối.
Trên màn hình hiện ra một dòng chữ nhỏ.
***** Kỷ nguyên, thế giới giáng chiều, thần ban cho nhân loại, khai mở vô số thế giới, nối dài văn minh.
Tiếp theo, trong phim là quá trình hành tinh xanh hình thành từ hư vô.
Tô Tử Hàm chăm chú theo dõi. Cô nhìn thấy thời viễn cổ, thấy bóng dáng con người cận đại. Ở mỗi kỳ tích của sự sống, đều có một sức mạnh vĩ đại đang tác động đến tiến trình của nhân loại.
Cô thấy văn minh phát triển và hưng thịnh, đoạn phim cắt bóng như đang ghi lại sử thi văn minh nhân loại.
Khi âm nhạc mỗi lúc một hùng tráng, mắt Tô Tử Hàm đỏ hoe.
Vì sao kiếp trước cô không xem những thước phim này chứ? Trong ký ức, hình như chỉ là mấy tấm hình hoạt hình nhàm chán như PPT.
Rõ ràng đoạn phim này rất cảm động.
Phim dần đến hồi kết.
Cảnh hành tinh xanh nhấp nháy, sắp dung nhập vào một vũ trụ rộng lớn vô biên.
Trước mắt hiện lên phụ đề.
Con đã sẵn sàng chưa?
Con của ta.
Thần yêu thương nhân loại.
Tim Tô Tử Hàm đập thình thịch, cả người như bốc cháy, máu huyết bỗng sục sôi.
Cô bấm vào dòng chữ “Thần yêu thương nhân loại”.
Màn hình chuyển sang giao diện trò chơi.
Ngay sau đó, một giao diện có chất lượng trái ngược hẳn với đoạn phim mở đầu hiện ra.
Chính giữa màn hình là một nhân vật hoạt hình được ghép từ những khối vuông.
Dáng người ba đầu thân, tóc dài, mặc đồ ở nhà. Nhân vật nữ nhỏ này có màu tóc và màu mắt giống hệt cô. Khuôn mặt vuông vức nhìn đơn giản vậy thôi.
Vậy mà lại có vài phần giống cô.
Đây là hình tượng nhân vật của cô, một phân thân thô kệch nhất.
Bên dưới có tám chữ lớn: Thức tỉnh thiên phú, khai sáng Thần Quốc.
Tô Tử Hàm vươn vai, vặn cổ tay, duỗi ngón tay.
Từ bây giờ, chiến đấu bắt đầu!
Tô Tử Hàm bấm vào tám chữ lớn đó.
Nhân vật thu nhỏ lại, xung quanh hiện ra ngôi sao sáu cánh, phía sau là bóng dáng Lam Tinh.
Nửa trên màn hình có một khối ánh sáng xanh tỏa ra từng đợt, những hạt đậu vàng nối tiếp nhau rơi xuống.
Tô Tử Hàm điều khiển nhân vật không ngừng hứng những hạt đậu vàng. Mỗi lần hứng được một hạt, nhân vật lại làm động tác đưa lên miệng ăn.
Tiếp theo là trò ăn đậu khô khan buồn tẻ.
Ăn đến mức nhân vật trên màn hình toàn thân tỏa ra ánh vàng, vừa ăn vừa nổi bong bóng trên đầu.
