Chương 27: Thế giới cực hạn (2)
Tô Miên đến lúc trời còn sáng, giờ bên ngoài đã tối om.
Lúc cô mở mắt ra, kèm theo tiếng chửi là một chiếc giày đàn ông vừa đen vừa thối bay tới.
Thấy cô nghiêng đầu tránh được, cơn giận của người đàn ông chỉ tăng chứ không giảm.
May là chưa kịp để ông ta tấn công lần hai, cô y tá trong phòng cuối cùng cũng phản ứng lại, kinh ngạc hét lên: “Bố kiểu gì mà lại đánh con thế này? Cô ấy bị thương nặng đến mức nào chứ? Người ta tỉnh rồi không lo lắng thì thôi, sao còn đánh người?”
Cô y tá không biết chuyện, cứ tưởng hai bố con cãi nhau.
“Ông đây dạy con gái mình thì cần gì chọn thời gian?” Dương Kiến Quân chửi chẳng nể nang ai, thậm chí chửi luôn cả y tá: “Mày là cái thá gì mà dám quản chuyện nhà tao? Tao chưa kiện bệnh viện các người đâu. Đi gọi viện trưởng đến đây, tự ý chữa bệnh cho con gái tao, hôm nay không bồi thường tao không đi đâu cả.”
Cô y tá còn chưa hoàn hồn sau trận chửi, đã bị những lời vô sỉ đó làm cho sững sờ.
May có một đồng nghiệp biết chút chuyện kéo tay cô, ghé sát tai nói nhanh điều gì đó.
Ánh mắt cô y tá từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hoàng rồi tức giận, đến khi nghe xong, cô không biết nói gì hơn.
Dương Kiến Quân thì cứ thế tìm một chỗ rộng rãi ngồi phịch xuống, thậm chí còn vươn tay nắm chân cô y tá, nhả mấy lời bậy bạ: “Muốn tao đi cũng được, cô ở lại chơi với tao một lát.”
“Anh, anh đúng là đồ lưu manh, tôi đi gọi bảo vệ đây.”
Cô y tá sợ hãi gần như nhảy dựng lên, chẳng còn tâm trí đâu mà thương hại Tô Miên, kéo tay đồng nghiệp chạy trối chết.
Vì Tô Miên đến bệnh viện trong tình trạng đặc biệt, cô được ở phòng đơn.
Thấy người ta đi rồi, Dương Kiến Quân lại quay sang chửi cô, bảo cô nhiều chuyện đến bệnh viện, làm phiền ông ta ngủ, còn lỡ cả việc đi đón Triệu Tú Lệ hôm nay.
Triệu Tú Lệ là người phụ nữ mới của Dương Kiến Quân, hai người dự định mai đi đăng ký kết hôn. Cô ta không đòi hỏi gì nhiều, ngoài việc bắt Dương Kiến Quân phải coi con trai cô ta như con ruột, thì phải đổi căn nhà đang ở sang tên thằng con là Dương Đào.
Cô ta bảo, thằng bé cũng họ Dương, đổi chủ hộ rồi thì nhà ba người mới giống một gia đình thực sự, sau này Dương Kiến Quân cũng có con mà nương tựa lúc về già.
Buồn cười thay, Dương Kiến Quân cũng đồng ý, và vui hơn nữa là chủ hộ hiện tại của căn nhà này lại là Dương Tiểu Hoa.
Hồi đó, sau khi Dương Kiến Quân cưới Đổng Thúy Cúc – mẹ của Dương Tiểu Hoa, lúc Dương Tiểu Hoa lên ba tuổi, bố mẹ Đổng Thúy Cúc gặp chuyện để lại căn nhà này. Dương Kiến Quân để tỏ ra không tư lợi, rộng rãi đứng tên nhà cho Dương Tiểu Hoa.
Ai ngờ sau đó Đổng Thúy Cúc bị tai nạn xe hư người, không thể sinh con nữa, từ đó Dương Kiến Quân thay đổi.
Chẳng những rượu chè cờ bạc, còn thích đánh người. Trước chỉ đánh Đổng Thúy Cúc, sau này đánh cả Dương Tiểu Hoa. Cả tòa nhà đều biết chuyện nhà này.
Có người mới rồi, Dương Kiến Quân liều hết mọi thứ, nhân lúc say rượu đẩy Dương Tiểu Hoa ngã từ trên lầu xuống. Ông ta tính toán rất hay, định nói là con bé phơi quần áo không may rơi xuống. Ai ngờ Dương Tiểu Hoa không những không chết mà còn vào viện, ông ta còn nhận được điện thoại từ đồn công an.
Tô Miên biết tính Dương Kiến Quân, càng đáp lại ông ta càng hăng. Vừa hay cô cũng chẳng buồn nói chuyện, bèn cúi đầu im lặng.
Dương Kiến Quân chửi một hồi lâu, thấy Dương Tiểu Hoa không phản ứng gì, tức giận đứng dậy định ra tay lần nữa.
Nhưng lần này không được thuận lợi như vậy. Ngoài cửa bước vào mấy người mặc cảnh phục, mặt lạnh tanh tiến lên chặn Dương Kiến Quân lại.
Phía sau là mấy bác sĩ đi theo, cô y tá lúc nãy cũng có mặt, rõ ràng đã kể hết những chuyện vừa xảy ra cho cảnh sát.
Dương Kiến Quân dù có ngang ngược đến đâu cũng không dám manh động với người của công quyền. Ông ta nghênh cổ lên, không phục: “Tôi thừa nhận bình thường tôi ra tay hơi nặng, nhưng đàn ông đi làm mệt mỏi, uống chút rượu là chuyện thường. Đánh người sau khi say cũng không phải muốn khống chế là khống chế được. Dù các người có quyền lực lớn đến đâu, cũng không thể ngăn tôi dạy dỗ con gái mình chứ.”
Ông ta còn ra vẻ đắc ý: “Chuyện này đâu phải lần đầu, các người nhắm mắt làm ngơ đi. Người nhà tôi còn chẳng truy cứu, không biết các người xen vào làm gì.”
Lời nói càng lúc càng quá đáng.
Mọi người có mặt đều nghe mà mặt mày khó coi.
Người của công quyền lạnh lùng nhìn Dương Kiến Quân, không đáp lại, quay sang nhìn cô gái đang ngồi dậy trên giường bệnh: “Dương Tiểu Hoa, chúng tôi là cục thành phố Thân Thành. Tình trạng của cháu rất đặc biệt, nếu cháu muốn tìm kiếm sự giúp đỡ, chúng tôi có thể đứng ra. Cháu đừng sợ, có gì cứ nói hết lúc này, chúng tôi sẽ làm chủ cho cháu.”
Chủ yếu là Dương Tiểu Hoa chưa thành niên, nếu cô bé không muốn truy cứu, mấy người họ coi như đến uổng công, vì không động vào Dương Kiến Quân được bao nhiêu.
“Nó biết nói gì, các người đừng dụ dỗ nó. Nếu nó dám nói bậy, về nhà tao sẽ đuổi mẹ con nó ra khỏi nhà, không tin cứ thử.”
Dương Kiến Quân vừa nói vừa nhìn Dương Tiểu Hoa với ánh mắt hung ác, ông ta rất chắc chắn con bé không dám lên tiếng.
Hai mẹ con này nhát gan lắm, rời khỏi ông ta thì sống không nổi.
Thế nhưng vẻ đắc ý trên mặt ông ta nhanh chóng đông cứng.
Mọi người trong phòng đều nghe thấy giọng nói trong trẻo nhưng kiên định: “Chú ơi, cháu muốn tố cáo bố cháu đã bạo hành mẹ cháu và ngược đãi cháu. Cháu mong các chú bắt ông ta lại. Cháu không muốn bị đánh nữa.”
Giọng cô gái vang lên đầy dũng khí, như thể đã lấy hết can đảm.
Dương Kiến Quân nhìn cô như kẻ điên: “Đồ khốn nạn, mày nói bậy gì thế, tao là bố mày!”
Tô Miên không thèm nhìn ông ta, mà quay sang nhìn nhóm người đang ái ngại nhìn mình ở cửa: “Mẹ cháu vì bảo vệ cháu nên mới không truy cứu. Nhưng lần này cháu suýt chết, cháu quyết định phản kháng. Cháu muốn bảo vệ mình và mẹ.”
Trong mắt người ngoài, cô gái này suýt chết, bị ép đến đường cùng mới nói ra những lời như vậy.
Không ai thấy lời nói của cô có gì sai.
Dương Kiến Quân dù có biện minh thế nào cũng vô ích, bị người ta dẫn đi ngay, bảo là để điều tra cho rõ.
Tô Miên vì bị thương nên có thể ở lại bệnh viện làm bản khai.
Làm bản khai xong, tổng cộng chưa đầy một tiếng. Tô Miên đợi mọi người rời đi hết, mới vén chăn xuống giường đi đến bên cửa sổ.
Trong ký ức, bây giờ là tháng sáu, nhưng người đi đường trên phố lại mặc áo dài tay không hợp với mùa, hình như bắt đầu từ hôm kia.
Thời tiết đột nhiên hạ nhiệt, nghe nói một đợt không khí lạnh đi qua Thân Thành, có thể sẽ gặp phải đợt rét trái mùa.
Tô Miên đại khái hiểu ra, phó bản lần này có liên quan đến việc hạ nhiệt.
Trong không gian của cô cũng có quần áo dày, nhưng phó bản đã đến mức phải sinh tồn, quần áo bình thường chắc chắn không ổn.
Nghĩ đến đây, cô theo thói quen kiểm tra đồ trong không gian. Nhưng vừa nhìn, cô liền sững người.
Không gian hơn ba trăm mét vuông không biết từ lúc nào đã thay đổi long trời lở đất, cô dường như không nhìn thấy ranh giới của không gian nữa.
Chợt nhớ đến cuối phó bản trước, hệ thống nhắc nhở gói quà lần đầu đã được đổi, cần tự mày mò. Lúc đó cô còn nghĩ không biết đã đổi thành cái gì.
Giờ thì cô hiểu rồi, là mở rộng không gian của cô.
Nhìn không gian dường như vô tận kia, Tô Miên thừa nhận cô đã kích động. Gói quà lần đầu này quá đáng giá, ngay cả cảm giác chán nản vì điểm tích lũy tiêu hết cũng biến mất không còn dấu vết.
