Chương 28: Thế giới cực hạn (3)
Bình tĩnh lại, Tô Miên bắt đầu nghĩ cách chuẩn bị vật tư.
Thân thể này mới mười sáu tuổi, hoàn toàn không có tiền tiết kiệm. Nhưng cô nhớ Dương Kiến Quân có thẻ ngân hàng và thẻ tín dụng, có lẽ vô cùng “tin tưởng” hai mẹ con họ, đến cả Dương Tiểu Hoa cũng từng nghe ông ta nhắc qua mật khẩu.
Nghĩ đến đây, cô cũng không định ở lại bệnh viện nữa, dù sao vết thương ngoài da trên người đã được bệnh viện xử lý xong.
Nói ra thì buồn cười, Dương Tiểu Hoa trông gầy yếu, nhưng vì thường xuyên bị đánh nên lại chịu đòn tốt hơn người thường. Vết thương này người khác nhìn thì thấy đáng sợ, thật ra cũng không đáng ngại lắm.
Lúc cô nhảy từ ban công xuống đã làm vết thương cũ tái phát, khi đó cảm giác của cơ thể vừa mới hồi phục khiến cô thấy rất nghiêm trọng. Giờ đây năng lực của bản thân đang dần hồi phục, cảm giác đau đớn cũng bắt đầu mờ nhạt, tin rằng không lâu nữa cô sẽ không còn bị giới hạn bởi cơ thể này nữa.
Nhân lúc y tá rời đi, Tô Miên rút kim tiêm ở mu bàn tay, vào nhà vệ sinh thay bộ đồ dài tay, dài chân phù hợp để vận động, lại cắt mái tóc vàng khô đến độ dài vừa đủ buộc lên.
Cô đội mũ, đeo khẩu trang rời khỏi phòng bệnh. Trên đường đi, có đi ngang qua mấy y tá đã gặp, nhưng không ai nhận ra cô gái vừa lướt qua chính là đứa bé bị rơi lầu trọng thương lúc trưa.
Vì không có tiền, không có điện thoại, Tô Miên đi bộ về đến nhà thì đã bảy giờ.
Vừa mở cửa, cô suýt đâm sầm vào người đang đi ra. Đổng Thúy Cúc xách hai túi đồ, vẻ mặt vội vã bước ra ngoài. Thấy Tô Miên, bà sững lại, “Tiểu Hoa, sao con lại về? Hôm nay mẹ bận quá, vừa thu dọn đồ xong định mang cơm cho con đây.”
Nói xong còn nhìn ra sau lưng Tô Miên, “Bố con đâu? Hai bố con không đi cùng nhau à?”
Tô Miên không biết nói gì với người phụ nữ này, cô không đáp, lướt qua Đổng Thúy Cúc đi vào nhà.
Trong nhà đã không còn thấy rác rưởi và chai lọ vương vãi khắp nơi sau khi Dương Kiến Quân say rượu gây sự lúc trưa. Nghĩ đến câu “bận quá” vừa rồi của Đổng Thúy Cúc, Tô Miên chỉ thấy xót thay cho Dương Tiểu Hoa. Con gái nằm viện, sống chết chưa rõ, một người mẹ bình thường nếu biết tin thì phải lập tức xông đến bệnh viện.
Chứ không phải ở nhà dọn dẹp, giữa lúc đó đã cách sáu tiếng đồng hồ.
“Con bé này, sao không nói gì thế? Bố con vẫn chưa ăn tối, mẹ vừa mới đóng hộp xong. Nếu lát nữa ông ấy cũng về, thì mẹ không cần phải đi nữa…”
“Mẹ!” Tô Miên cắt ngang lời người phụ nữ lải nhải, “Con nhớ mẹ từng nói không bao giờ muốn bị đánh nữa. Hôm nay có cảnh sát đến bệnh viện bắt Dương Kiến Quân đi rồi. Chỉ cần con kiên quyết tố cáo, trong thời gian ngắn ông ta không ra được đâu.”
Đổng Thúy Cúc sững sờ.
Ý gì đây?
Bà buột miệng, “Không được, không thể để cảnh sát bắt ông ấy đi. Một nhà chỉ có đàn bà thì sao được, con đi với mẹ đón ông ấy về, nói là con nói dối…”
Tô Miên đưa tay né tránh bàn tay bà chộp tới, thản nhiên nói, “Mẹ quên rồi sao, con bị ông ta hại vào bệnh viện đấy. Với lại, con đói rồi.”
Dường như lúc này mới nhận ra con gái từ bệnh viện về, Đổng Thúy Cúc nhìn đứa con gái có phần xa lạ, không hiểu con bé bị làm sao.
Nhưng vẫn lùi một bước, “Vậy con ăn cơm trước đã, ăn xong chúng ta đi đón người.”
Tô Miên chẳng thèm để ý đến bà.
Cô nhận lấy hộp cơm giữ nhiệt đã mở, mùi cơm thơm phức lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của cô. Cô cũng quên mất đã bao lâu rồi chưa được ăn cơm. Cơm nấu thật sự hoàn toàn khác hẳn với cơm tự sôi trong phó bản trước.
Trong lúc đó, Đổng Thúy Cúc có dò hỏi thế nào về chuyện của Dương Kiến Quân, Tô Miên đều co như không nghe thấy.
Ăn xong phần của mình, cô không màng sự phản đối của Đổng Thúy Cúc, mở cả phần của Dương Kiến Quân ra ăn luôn.
Ăn xong hai hộp cơm, xoa cái bụng đã căng lên, Tô Miên không những không thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực.
Hóa ra cảm giác ăn no là như thế này.
Lúc này cô mới rảnh rảnh nhìn về phía Đổng Thúy Cúc đang sốt ruột đi qua đi lại, “Mẹ bỏ cuộc đi. Lần này không phải con may mắn thì đã bị ông ta hại chết rồi. Từ nay về sau ông ta không phải bố con, mà là kẻ giết người. Muốn con đón ông ta ra, đời này đừng hòng.”
Nhìn Đổng Thúy Cúc đứng ngẩn người, Tô Miên không quên mục đích trở về nhà. Cô chạy vào phòng hai vợ chồng ở, lục tung một hồi, cuối cùng tìm thấy một xấp tiền và một cái ví đã hỏng một nửa trong hộp bánh quy dưới đáy ngăn kéo.
“Con lấy thẻ và tiền của ông ấy làm gì? Bố con mà biết thì đánh chết con. Rốt cuộc con bị làm sao vậy hả Tiểu Hoa? Mẹ không phải đã bàn với con rồi sao, chỉ cần nhẫn nhịn thêm chút nữa, thi đỗ đại học là có thể kiếm tiền nuôi gia đình. Lúc đó mẹ với con cùng đi làm, bố con chắc chắn sẽ không đối xử với chúng ta như vậy nữa. Dù sao cũng tại mẹ không có phúc sinh được con trai…”
Tô Miên nghe mà đầu óc ong ong, không nhịn được đáp trả, “Mẹ chỉ là thân thể bệnh chứ không phải đầu óc bệnh. Hôm nay Dương Kiến Quân cố tình muốn giết con, để sang tên căn nhà cho người phụ nữ mới và thằng con trai mới của ông ta. Mẹ còn tự lừa dối mình đến bao giờ nữa?”
Đổng Thúy Cúc lắc đầu nguầy nguậy, “Không phải đâu, tất cả đều là hiểu lầm.”
“Con nói nhiều như vậy, trong đầu mẹ chỉ nghĩ đến Dương Kiến Quân. Nói thẳng ra, mẹ căn bản không coi mạng sống của con gái mình ra gì. Mẹ thật sự không xứng làm mẹ.”
Bỏ lại câu, “Con ra ngoài một chút, tối về.” Tô Miên trực tiếp rời đi.
Cánh cửa đóng lại, bên trong vang lên tiếng khóc nức nở của người đàn bà. Tô Miên cau mày sâu hơn. Cô không phải Dương Tiểu Hoa, những giọt nước mắt tẩm độc này không có tác dụng với cô.
Điểm đến đầu tiên của Tô Miên là quán net. Cô không có điện thoại, biết quá ít thông tin về khu vực xung quanh. Muốn nhanh chóng thu thập vật tư, phải tìm đúng chỗ một lần.
Nộp mười tệ tiền net, mượn giấy bút ở quầy, Tô Miên nhanh chóng mở trình duyệt tìm kiếm các cửa hàng và nhà máy gần đó, chép lại những địa chỉ đó.
Đợi đến khi tờ giấy đã được viết kín cả hai mặt, Tô Miên mới trả thẻ rời đi.
Điểm đến đầu tiên là nhà máy nhiên liệu sinh khối gần trung tâm thành phố nhất. Nhà máy tan làm lúc tám giờ, cô vừa kịp đến. Sau khi nói rõ ý định, người phụ trách xưởng tuy thấy lạ nhưng cũng không có lý do gì để từ chối một đơn hàng lớn.
Hai người nhanh chóng chốt giá trong mười phút, đối phương đưa ra giá 900 một tấn, bán cho Tô Miên 15 tấn.
Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng nhiệm vụ lần này của Tô Miên kéo dài tận ba tháng, đồ đạc chắc chắn càng nhiều càng tốt. Nhưng ai bảo nhà máy hiện tại chỉ có bấy nhiêu hàng tồn kho có thể điều động.
Đối phương đưa cho Tô Miên địa chỉ kho hàng, viết giấy biên nhận để cô đến lấy hàng bất cứ lúc nào.
Kho hàng cũng không xa, Tô Miên quẹt thẻ tín dụng của Dương Kiến Quân thanh toán, rồi thẳng tiến đến kho.
Ông già gác cổng đang uống trà, Tô Miên đưa giấy biên nhận. Ông ta còn nhìn ra sau lưng cô, “Mình cô đến à? Xe đâu?”
Tô Miên ứng phó trôi chảy, “Xe của bố cháu ở phía sau. Chú giúp cháu mở cửa trước đi, lát nữa họ đến ngay.”
Hai người vào kho, ông già chỉ cho cô biết khu vực nào là hàng của cô, rồi quay về căn phòng nhỏ.
Tô Miên kiểm tra một lượt, trong kho không có camera, liền bắt tay vào thu dọn.
Mười mấy tấn viên nén đều được đóng trong những bao siêu to, xếp ngay ngắn. Tô Miên thu gom phần của mình rồi rời đi, trước khi đi không quên hạ cửa kho.
Thấy cô rời đi, ông già còn gãi đầu không hiểu chuyện gì, nhưng cũng lười hỏi. Sắp đến giờ tan làm rồi, lát nữa có người đến mà không ai mở cửa thì ông không quan tâm.
Tô Miên tìm chiếc taxi đang đợi sẵn để đi đến điểm tiếp theo.
Lần này là một nhà máy vật liệu công nghệ, Tô Miên mua một loạt màng giữ nhiệt.
Tiếp theo là áo giữ nhiệt khẩn cấp, cũng được sản xuất bởi nhà máy đặc biệt. Để tìm được nó, Tô Miên còn phải trả thêm cho tài xế đang định bỏ cuộc một trăm tệ.
May là thứ này tuy bán ít nhưng không khan hàng, cô lấy hết hàng có sẵn, lại chọn thêm không ít đồ dùng khẩn cấp trong đó.
