Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Phụ Làm Nũng Kiều Mị, Sĩ Quan Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Nấc - Ôn Nguyễn > Chương 78

Chương 78

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 78: Suy nghĩ của cha mẹ.

 

Mẹ cô sững người nhìn cô rất lâu, rồi đột nhiên xuống giường.

 

Bà hớt hải ra ngoài rồi lại trở vào, đưa cho Ôn Nguyễn một gói giấy dầu bọc trong chiếc khăn tay. Ôn Nguyễn liếc mắt đã nhận ra đó là số tiền cô từng gửi cho cha mẹ ở bưu điện.

 

“Đây là một nghìn tệ ấy, mẹ định sửa lại nhà mà bố con không cho động vào, sợ hai đứa vì chuyện tiền nong mà cãi nhau. Lần đầu con mang tiền về, chỉ tiêu có hai chục tệ, bố con gãy chân, giờ vẫn còn phải uống thuốc dài dài. Đội sản xuất từ khi bị lũ lụt thì nghèo xác xơ, chẳng chia được bao nhiêu, mẹ đã dùng số tiền con đưa. Con trả lại chồng con đi, bảo nó đừng giận. Từ nay gia đình không lấy tiền của con nữa. Hai chục tệ đã tiêu, mai mẹ đi vay rồi trả lại con.”

 

Mẹ Ôn chỉ hận bà bất lực, chẳng giúp được gì. Bà vốn chỉ nghĩ gả con gái cho tốt, gả lên thành phố để nó không phải chịu khổ.

 

Bà còn nghĩ với nhan sắc của con gái, thế nào chồng nó cũng để mắt tới. Dù có chịu chút ấm ức, thì ít nhất cũng được no cơm ấm áo, không như mấy đứa trong thôn, bữa đói bữa no.

 

“Mẹ, không phải vì tiền đâu. Nhà họ Giang không thích con.”

 

Ôn Nguyễn thấy mẹ đổ hết trách nhiệm lên mình, càng khó mở miệng. Trong lòng cô rối bời, không biết nên bắt đầu thế nào.

 

“Mẹ, anh rể định bán chị con! Anh ta còn đánh chị con nữa! Con tận mắt nhìn thấy!”

 

Thủy Sinh nấp ở cửa nghe lỏm chị và mẹ nói chuyện đã lâu. Mẹ càng nói như vậy, chị càng khó mở miệng. Chị không muốn nói, vậy hắn nói.

 

Ôn Nguyễn: ???? Giang Thành đánh cô ư??

 

“Bọn con có xích mích nhỏ, nhưng anh ấy không động thủ. Chuyện này, con định nói với mẹ đây.” Ôn Nguyễn yếu ớt mở lời với mẹ.

 

“Chị, đừng che giấu nữa! Mẹ, anh rể cùng với mẹ hắn và em gái hắn định bắt cóc chị con đem bán. Em họ anh rể cầm thuốc mê giấu trong nhà, định hạ thuốc chị con, suýt thì thành công. Hôm nay con và anh Gia Đống đến bệnh viện đón chị, lúc đó anh rể rất hung dữ, ngay trước mặt con lôi chị vào phòng, còn nói sẽ giết anh Gia Đống. Chị con sợ đến khóc.”

 

Thủy Sinh càng nghĩ càng giận, hận không thể lập tức đến nhà họ Giang báo thù cho chị.

 

“Trời ơi, trời ơi... chúng nó dám đối xử với con như vậy...” Lâm Hân Vinh nghe đến nửa chừng đã đau lòng ôm chặt con gái vào lòng. “Nguyễn Nguyễn, những gì Thủy Sinh nói có thật không!”

 

Ôn Nguyễn hồi tưởng lại lời của em trai, hình như đúng, lại hình như không đúng lắm.

 

“Bên công an tạm thời nói một trong hai người Vương Uyển Như và Tô Noãn Noãn là chủ phạm, Giang Thành không biết gì. Nhưng con cũng không dám chắc có liên quan đến anh ấy không.”

 

Lúc đầu Ôn Nguyễn còn đỡ, không thấy oan ức lắm, nhưng khi được mẹ ôm, tự nhiên thấy rất khó chịu.

 

Đã rất rất rất nhiều năm cô chưa được một người phụ nữ lớn tuổi trong nhà ôm ấp, còn nói những lời quan tâm như thế. Cô như cây bèo trôi trên mặt nước mấy tháng trời, bỗng nhiên vớ được một khúc gỗ nổi.

 

Cô ôm eo mẹ, gục mặt lên vai bà. Trên người mẹ thoang thoảng mùi vỏ bắp, ngửi thấy lòng bình yên lạ thường.

 

Lâm Hân Vinh hiểu con gái. Con bé là đứa thật thà, biết điều, không thể nói dối được.

 

Những chuyện nhà họ Giang làm khiến bà tóc dựng đứng, tim đập loạn, run lên vì sợ. Bà tưởng nhà họ Giang chỉ chê con gái xuất thân thấp, không ngờ chúng lại dám làm ra chuyện phạm pháp như vậy.

 

Đứa con gái này từ nhỏ đã vất vả. Hơn chục năm trước bà không bảo vệ được con, tưởng gả nó cho sĩ quan thành phố có thể tránh được mấy chuyện bẩn thỉu, ai ngờ lại xảy ra lần nữa.

 

“Chắc là trước đó nó muốn ly hôn, con không đồng ý, nó bày ra trò tồi tệ này để hại con! Con gái mẹ đẹp thế này, không có nó thì chẳng lẽ không sống nổi sao! Ly hôn! Chúng mình ly hôn! Con gái, chúng ta không ở với nó nữa!”

 

Lâm Hân Vinh lập tức hạ quyết tâm. Đừng nói chồng con là sĩ quan, dù có là tiên ông giáng thế, gia đình họ đã làm ra chuyện này thì bà cũng không bao giờ để con gái quay về nữa.

 

Ôn Kiến Quốc ngồi trên bậc cửa hút thuốc lào, nghe thấy lời Thủy Sinh, tay cầm điếu thuốc run lên. Đôi mắt tối tăm kia cũng lóe lên một tia căm hận.

 

Hôm nay con gái mang thương tích về nhà, ông biết có chuyện.

 

Cửa không đương, hộ không đối, rốt cuộc không sống chung được với nhau.

 

“Thủy Sinh, lại đỡ tao!”

 

Ôn Kiến Quốc gọi vào trong. Chuyện này vẫn phải bàn với ông anh cả. Lần trước con gái khóc về, anh cả đã khuyên ông để Nguyễn Nguyễn đồng ý ly hôn, thừa lúc còn trẻ kiếm người gần đó mà tìm.

 

Gả gần đó, sau này cũng có người chăm nom. Ông suy đi tính lại không thấy ai vừa mắt, mới đồng ý với cách của vợ, để con bé thử vãn hồi một lần.

 

Không thể do dự nữa. Lần này con gái may mắn chạy thoát, lần sau thì sao?

 

Dù có bốn đứa con, người ông thương nhất vẫn là đứa đầu lòng. Lúc sinh nó, nhà nghèo, chẳng được ăn ngon, không được đi học một ngày nào. Lớn lên một chút đã phải trông em, giặt giũ nấu nướng.

 

Giờ con gái bị nhà chồng ức hiếp trở về, ông làm cha không thể sợ thiên hạ dèm pha nữa.

 

“Bố, chuyện của chị con tính sao đây? Họ bắt nạt người quá đáng!” Thủy Sinh rất bất bình thay cho chị.

 

“Đến nhà bác cả.”

 

Thủy Sinh nghe nói đến nhà bác cả, liền biết bố sắp ra tay đòi lại công bằng cho chị, sắc mặt cũng khá hơn.

 

Trong phòng, Lâm Hân Vinh nắm tay con gái khóc thút thít.

 

“Cái xó xỉnh này của chúng ta, bố nó làm quan cũng lớn rồi. Mẹ và em gái nó có phạm pháp cũng chưa chắc bị xử. Nhà họ Giang không thể về nữa. Ở quê dù khổ, ít nhất còn giữ được cái mạng. Ly hôn hay không, nhà họ Giang chúng ta cũng không đặt chân vào.”

 

“Thế trong thôn... người ta nói thế nào bây giờ?”

 

Ôn Nguyễn tưởng gia đình sẽ ra sức ngăn cản. Dù sao nhà họ Ôn vì cô mà không được nhà chồng coi trọng, cũng hứng chịu không ít lời đàm tiếu. Lần này nếu ly hôn, càng thành trò cười.

 

Cô đã nghĩ kỹ, nếu cha mẹ thực sự không đồng ý, cô sẽ vào Nam mưu sinh. Cô có tay có chân, chẳng lẽ chết đói được sao.

 

Cái phiền duy nhất là thời đại này muốn đi xa phải xin đủ loại giấy tờ, không có giấy tờ thì coi là lưu dân, bị tra ra là đưa đến đồn công an – những thông tin này cô đọc được từ mấy tờ báo ở nhà họ Giang.

 

Nhưng mẹ cô lại nghĩ cho cô đến vậy, khiến cô càng áy náy hơn.

 

Nghĩ đến Thủy Sinh, em trai em gái... cô thực sự rất yêu quý họ. Để họ vì mình mà gánh chịu mấy lời không hay, cô thấy rất khó chịu.

 

“Bố con là đội trưởng của đội sản xuất Phú Thủy. Dù không có chuyện của con, thì chuyện nhà mình người trong thôn cũng thích bàn tán. Con gái à, hãy nhớ lời mẹ: muốn làm gì thì cứ làm, chỉ cần con thấy con đúng, thì đừng quan tâm người khác nói gì. Cuộc đời là của mình.”

 

Lâm Hân Vinh vuốt ve mái tóc dài của con gái, bàn tay chạm phải miếng băng gạc sau tai, nước mắt cố nén từ nãy giờ không kìm được nữa.

 

“Là mẹ có lỗi với con. Giờ nghĩ lại, thằng Gia Đống cũng tốt, biết lo lắng biết quan tâm. Từ khi con lấy chồng, bao nhiêu người đến mai mối, nó toàn đuổi đi. Thằng ngốc ấy, nói phải đợi con có cuộc sống tốt rồi mới cưới, lỡ đâu con quay về thì không có chỗ dung thân.”

 

Sở dĩ Triệu Hân Vinh dám ủng hộ con gái ly hôn, đương nhiên cũng có nguyên nhân từ Tôn Gia Đống.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích