Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Phụ Làm Nũng Kiều Mị, Sĩ Quan Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Nấc - Ôn Nguyễn > Chương 79

Chương 79

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 79: Chuyện hôn sự với Gia Đống.

 

Từ khi thằng bé Gia Đống được cứu lên sau khi rơi xuống nước ba năm trước, Lâm Hân Vinh càng nhìn càng thích.

 

Trước đây bà vẫn thấy nó có tính cách u ám, hướng nội, lúc đầu để Ôn Nguyễn đính hôn với nó, cũng chỉ vì gần nhà, mẹ chồng lại là bạn thân, dễ ở, còn về bản thân nó thì bà không mấy hài lòng.

 

Ba năm nay nó luôn bận rộn giúp đỡ nhà họ Ôn, tiếp xúc kỹ mới biết thằng bé này tỉ mỉ, dịu dàng lại giỏi giang, nghe nói bây giờ còn đang chuẩn bị thi đại học, tuy không biết bao giờ nhà nước mới mở lại kỳ thi, nhưng đứa trẻ thích học, thế nào cũng có tương lai.

 

Con gái bà đi theo nó, còn hơn cái tên sĩ quan lạnh lùng kia.

 

Thằng bé đó, ba năm trước đến thôn Tứ Thủy chống lũ, tính tình đã lạnh, ít nói, ngày ngày cắm đầu làm việc không giao lưu với ai, nói chuyện với lính dưới quyền cũng toàn quát tháo, đâu như thằng Gia Đống, chưa nói đã cười trước.

 

Bà lúc đó để ý thằng bé kia, cũng là nghe một người lính dưới quyền nói doanh trưởng của họ nhà giàu, bố làm đoàn trưởng, mẹ là bác sĩ, lại rất trong sạch, ngoài hai mươi chưa có bạn gái, bà mới động lòng, không ngờ lại phí mất ba năm của con gái.

 

“Mẹ, con tạm thời không có ý gì với Gia Đống. Con chỉ muốn ở nhà hiếu tháo với bố mẹ, chăm sóc các em. Con và Giang Thành có thỏa thuận, ly hôn rồi thì mỗi tháng anh ta phải đưa lương cho con, lúc đó con sẽ dùng số tiền đó chăm lo cho mọi người.”

 

Ôn Nguyễn nói đến đây, trên mặt hiếm hoi lộ ra một nụ cười.

 

Cô không phải là người tốt lành gì. Giang Thành muốn chiếm lợi từ cô mấy tháng, không dễ vậy đâu. Nhà họ Giang nợ cô, đáng lẽ Giang Thành phải trả.

 

Chỉ cần họ mấy nghìn đồng, cô đã đủ nhân từ rồi.

 

Cô muốn xây lại cho nhà một căn nhà gạch lớn như nhà chú Lâm, để các em cũng được ăn thịt hàng ngày.

 

Lương của Giang Thành có thể giúp cô duy trì cuộc sống này một thời gian. Qua hai năm nữa, khi cải cách mở cửa, cô sẽ vào Nam làm ăn, kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình. Nhờ khoảng cách thời đại giữa cô và người ở đây, một khi cải cách mở cửa, cô sẽ có vô số cơ hội kiếm tiền.

 

“Ly hôn rồi, chúng ta phải có chí, đừng lấy tiền của nó.”

 

“Mẹ, mỗi tháng Giang Thành lương hơn một trăm đồng.” Ôn Nguyễn thấy mẹ vẻ kiêu hãnh, cười nhắc.

 

“Bao nhiêu?!”

 

Lâm Hân Vinh biết nhà con rể giàu, không ngờ giàu thế, một tháng hơn một trăm đồng cơ đấy.

 

Không trách lễ hỏi họ cho tới một nghìn đồng. Lúc bà nhận được số tiền đó, Triệu Vịnh Mai đã giúp bà tuyên truyền không ít, mấy ngày đó bà đi trong làng lúc nào cũng ngẩng cao đầu.

 

Một trăm đồng, ở đại đội Phú Thủy phải kiếm hơn ba trăm công điểm, đủ cho cả nhà họ làm nửa năm trời.

 

“Có chí thì có ích gì, tiền đến tay mới là thực tế.” Ôn Nguyễn nghĩ đến số lương của Giang Thành, lòng oán hận với anh ta vơi đi phần nào.

 

Anh ta không phải người chồng tốt, nhưng có thể là người chồng cũ tốt.

 

Chỉ không biết anh ta có lừa cô không. Nếu không đưa, cô sẽ đến đơn vị tố cáo anh ta. Tờ cam đoan đó cô đã mang về rồi.

 

Ôn Nguyễn đến giờ vẫn không hiểu, những lời hỏi han ân cần, tình ý ngọt ngào của Giang Thành là thật hay giả. Nghĩ đến nhà họ Giang, tâm trạng cô liền tệ đi, vội chuyển chủ đề nói ý định xây nhà mới.

 

Lâm Hân Vinh nói chuyện với con gái một lát, phát hiện con gái thay đổi thật nhiều. Từ lần trước về, cũng chỉ mấy tháng, mà cả người như khai sáng, nói năng rất có đầu có đuôi, trong mắt đầy ánh sáng.

 

Con gái trở nên có sức sống, bà đương nhiên vui mừng.

 

“Chuyện xây nhà để mẹ bàn với bố con. Căn nhà này từ đợt lũ đó, chỗ nào cũng không chắc chắn. Mẹ đã trát lại bùn mấy lần rồi, nhưng hễ có gió to vẫn cảm thấy lắc lư, không biết có phải ảo giác không…”

 

“À, phải rồi, mấy hôm nay con rể có nhắc lại chuyện ly hôn không?”

 

Lâm Hân Vinh nghĩ đến lúc này, con rể chắc chắn muốn ly hôn. Hồi con rể mới về, đã muốn ly hôn. Nếu không phải lúc đó bà không cam tâm, xúi con gái hạ thuốc nó, thì cũng không xảy ra bao nhiêu chuyện sau này.

 

Con gái cũng không mất trắng thân thể rồi gây ra chuyện lớn thế này. May mà Gia Đống không để ý, nếu không bà thật cả đời không thể tha thứ cho mình.

 

“Anh ta nói không ly hôn. Anh ta là sĩ quan, mẹ anh ta gây ra chuyện này, nếu thêm ly hôn sẽ ảnh hưởng lớn đến con đường làm quan sau này. Nhưng con thực sự không muốn về nữa. Con sợ lắm, mẹ ạ. Anh ta nói đợi việc bên đó xong xuôi sẽ đến, rồi đưa con lên tỉnh theo quân…”

 

Ôn Nguyễn nghĩ đến ánh mắt của Giang Thành lúc đó, liền thấy sợ. Cái vẻ đó rõ ràng là đe dọa.

 

“Yên tâm, vùng quê nghèo hẻo lánh này, đồn công an đến bắt người còn khó, huống hồ nó. Mẹ có nhiều cách, chỉ là con có thể phải chịu chút ấm ức. Nhưng lời ra tiếng vào cũng đừng để ý, con cứ nghe mẹ chỉ huy.”

 

Lâm Hân Vinh đã hạ quyết tâm, phải giữ con gái ở bên mình.

 

Năm đó sau trận lũ lớn, trong làng chết đói không ít người. Nhà nhà nghèo đến nỗi nồi cơm không có hạt cơm, bà mới động lòng dạ xấu xa.

 

Mấy năm nay con gái tuy không được nhà chồng yêu thương, nhưng ít ra được ăn no, ở ấm. Bà tuy mang tiếng xấu, cũng cam lòng.

 

Nhưng bây giờ khác rồi. Nhà chồng con gái muốn đẩy con gái vào chỗ chết. Bà không thể nhắm mắt nhìn con gái đi chịu chết. Huống hồ bây giờ cuộc sống đã khá hơn, ít ra có cơm ăn. Con gái lấy Gia Đống sẽ được ở bên mẹ, bà cũng đỡ phải lo lắng.

 

Con gái bà vốn là đứa nhu nhược, không có tính khí. Làm mẹ, bà không thể không lo cho nó.

 

“Nguyễn Nguyễn, mẹ nhất định sẽ không để con bị nhà họ Giang bắt nạt nữa.”

 

Lâm Hân Vinh nói thì có vẻ chậm rãi, nhưng làm thì nhanh lắm. Từ lúc quyết định để con gái ly hôn, đến lúc làm thịt hai con gà nhốt trong rọ, chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ.

 

Đợi Ôn Nguyễn thay quần áo xong bước ra khỏi phòng, thịt gà đã được chặt thành miếng.

 

Trong làng nhiều cây ít nhà, đến chiều tối đã có chút se lạnh.

 

Quần áo của Ôn Nguyễn hầu hết là đồ mùa hè. Mấy bộ thu đông đều để ở phòng cũ của cô trong nhà họ Giang. Lần này về vội, không kịp mang theo, nhưng cũng toàn đồ rách rưới, chẳng đáng giá bao nhiêu.

 

Cô tính ngày mai sẽ dẫn các em đi chợ lớn, cả nhà mua quần áo mới.

 

Ôn Nguyễn mặc trên người chiếc áo sơ mi hoa xám của mẹ, phối với quần dài đen, chân đi giày vải. Bộ dạng thay đổi, trông y như một cô thôn nữ chính hiệu.

 

“Mẹ, hai con gà làm hết, chúng ta ăn có hết không?” Ôn Nguyễn xắn tay áo ngồi xổm xuống đất, cùng mẹ gọt khoai tây.

 

“Sao lại không hết. Một năm chẳng thấy mấy lần mùi thịt. Thủy Sinh mà thấy thì một mình nó ăn hết cả chậu. Tối nay bác cả, chú út nhà mình cũng sang ăn. Bố con đã đi mời rồi. Mẹ vừa nói với mẹ Gia Đống, Trung Thu chúng ta ăn cùng nhau cho vui.”

 

Ôn Nguyễn gật đầu, vừa gọt vỏ khoai vừa để đầu óc trống rỗng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích