Ngoài hai con cá chép to mà nhà tặng, Sử Hàm còn tặng thêm quà cưới cho Tô Phượng Bình, là một bộ hộp trang điểm, tổng cộng ba tầng, mỗi tầng đều có ngăn kéo để đựng trang sức và các vật nhỏ, mặt trên có gương dựng lên là dùng được. Thứ này thì thời trước mạt thế rất bình thường, nhưng vào lúc này lại được coi là một món quà tốt. Tô Phượng Bình rất bất ngờ, cảm ơn Sử Hàm mãi: “Bây giờ khác trước rồi, nhiều thứ không có chỗ mua, bố tôi phải đi đổi với nhà khác trong thôn mới được cái chậu đỏ và chăn đỏ, còn nhiều thứ khác thì đổi không được.”
Sau đó, Sử Hàm giúp Tô Phượng Bình tiếp khách. Sử Nguyên cùng chị dâu Mao Tiểu Lệ cũng bế con đến xem náo nhiệt.
“Dì Phượng Bình, đây là cháu tặng dì, son môi.” Sử Nguyên lấy ra cây son môi mua trước mạt thế chưa bóc vỏ làm quà. Tô Phượng Bình cảm động: “Hai đứa cháu gái các cháu thật chu đáo quá, dì không biết cảm ơn thế nào cho đủ. Sau này các cháu lấy chồng, dì nhất định sẽ tặng quà thật tốt.”
Đám cưới tổ chức đơn giản mà chu đáo. Sử Hàm thấy chú rể trông đoan chính, trên mặt nở nụ cười kín đáo, thầm chúc dì Phượng Bình tân hôn hạnh phúc mỹ mãn.
Hai nhà đều chọn cưới cùng một ngày, nghe nói hôm nay là ngày tốt nhất trong mùa thu, qua hôm nay thì phải đợi sang năm.
Vương Nguyệt Nga ở nhà lườm nguýt: “Cứ như ai không biết ấy, chẳng qua là vì vụ thu hoạch, cưới sớm một ngày thì có thêm người giúp việc đồng áng, thời trước người ta còn chê cười, nhưng bây giờ cũng chẳng ai để ý nữa.”
À, hôm nay còn là ngày người dân thôn Dương Sơn đến chợ phiên. Sử Hàm và Tô Thiên Bảo dự tiệc cưới xong thì ra giúp trông hàng. Lần này nhà họ Sử mang ra những thứ cũng na ná lần trước, người thôn Dương Sơn cũng vậy. Nghe nói trưởng thôn Dương vừa đến đã thẳng lên nhà trưởng thôn nói chuyện. Có đứa trẻ đi nghe trộm, về kể: “Nghe nói muốn mua giống lúa đấy, mẹ ơi giống lúa là gì?”
“Là hạt giống lúa nước, có hạt giống thì chúng ta mới trồng được lương thực.” Mẹ đứa bé có vẻ lo lắng: “Giống lúa năm sau nhà mình còn chưa biết xoay xở thế nào, lấy đâu ra mà bán cho thôn Dương Sơn?”
“Đúng đấy, trước đây toàn ra thị trấn mua giống, bây giờ biết đi đâu mà mua?”
“Nghĩ đến là lo chết đi được. Trong thôn cũng có mấy nhà trồng giống lúa thường có thể để giống, nhưng tôi thấy họ giữ cho nhà mình dùng còn không đủ, nói gì đến chia cho người trong thôn.”
“Lúa để giống thật ra cũng không tốt, năm sau năng suất sẽ giảm đi nhiều…”
Người nông dân quanh năm chỉ lo nghĩ đến ruộng đồng, mắt thấy sắp đến vụ thu hoạch, nghĩ đến năm sau không có giống lúa thích hợp, họ lo lắng đến mất ngủ.
Trong không gian của Sử Hàm có hạt giống của hai cửa hàng vật tư nông nghiệp ở thị trấn, bảo quản rất tốt. Nghe bà con trò chuyện, cô quyết định đến vụ xuân năm sau sẽ mang ra đổi, nhà cô cũng không trồng hết được số giống đó. Nghĩ lại, trong đó có mấy loại hạt giống rau thích hợp trồng vụ thu đông, có thể mang ra trồng trước. Mảnh đất mới được chia có thể tính toán kỹ, trồng cà chua, củ cải, xà lách, cải dầu và rau mùi đều rất tốt.
Cô vừa trông hàng vừa nghĩ ngợi, thực ra trong đầu đã tính toán đủ thứ hạt giống mình có.
“Chị ơi, mẹ hai gọi chị kìa.”
Sử Hàm giật mình tỉnh lại, liền thấy mẹ đẻ của mình là Cát Thu Lệ đang mỉm cười với cô.
“Mẹ hai, mẹ tìm con à?”
Cát Thu Lệ cười nói: “Đang trông hàng à? Mẹ có chuyện cần nói với con, con lại đây một lát được không?”
“Có gì thì mẹ cứ nói ở đây đi.”
“Bảo con lại thì con cứ lại, sao mà vô lễ thế!”
Xung quanh có nhiều người nhìn sang. Sử Hàm vẫn ngồi yên không nhúc nhích: “Thiên Bảo, lấy cho mẹ hai cái ghế, có chuyện thì lại đây ngồi nói, sao lại là vô lễ được.”
Tô Thiên Bảo nhanh nhẹn kéo một cái ghế đẩu nhỏ đặt xuống, gọi: “Mẹ hai lại đây ngồi đi!”
Cát Thu Lệ thấy mọi người đều nhìn, đành phải lại gần ngồi xuống: “Con nhìn con xem, lười đến mức mấy bước cũng không muốn đi, thôi bỏ đi, mẹ lại đây cũng được!”
“Mẹ hai, chị con không lười đâu, chị con giỏi lắm.” Tô Thiên Bảo không vui, phản bác lại.
Một bác gái trông hàng đối diện cũng cười nói: “Tiểu Hàm không lười đâu, tôi thấy nó chăm chỉ lắm! Việc gì cũng làm được, còn có thể xuống núi tìm đồ về dùng nữa. Ôi, tôi mà có được đứa con gái như vậy thì nằm mơ cũng phải bật cười! Đúng là vợ chồng Vệ Quốc dạy con khéo, con gái con trai đều ngoan ngoãn, sau này chắc chắn được hưởng phúc.”
“Đúng đúng, nghe nói giết zombie không chớp mắt, chắc cũng khỏe lắm nhỉ?”
Người ngoài càng khen Sử Hàm bao nhiêu, Cát Thu Lệ càng ngồi không yên, thậm chí còn cảm thấy họ đang chế giễu mình, vô cùng xấu hổ.
“Mẹ hai tìm con có chuyện gì thế? Nói nhanh rồi về trông hàng đi.”
Cát Thu Lệ gượng cười, nhìn trái nhìn phải, rồi ghé sát vào thì thầm: “Chuyện lần trước ấy mà, Tiểu Hàm à, mẹ và chú hai tuy không trực tiếp nuôi con, nhưng trong lòng chúng ta con với Tiểu Nguyên đều như nhau. Chuyện lần trước mẹ biết rồi, mẹ đã mắng chú hai một trận ra trò, con tha thứ cho chú được không?”
Chương 37: Lại lừa dối
Nhìn nụ cười của Cát Thu Lệ, Sử Hàm trong lòng thấy rất khó chịu. Cô rất muốn hỏi: Các người coi tôi là kẻ ngốc à? Đúng hôm nay là ngày người thôn Dương Sơn đến trao đổi, đúng cái người một năm không thèm nhìn tôi lấy một cái, nói gì đến cười, lại tự nhiên đến tìm tôi, dịu dàng ân cần, đúng là vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Lòng cô hoàn toàn lạnh giá, trên mặt không một chút cười: “Con sẽ không tha thứ.”
“Tha thứ thì tốt, dù sao cũng là người một nhà—” Cát Thu Lệ giật mình, suýt cắn vào lưỡi: “Con, con nói gì?”
“Con nói con sẽ không tha thứ.”
“Con bé này! Sao mà thù dai thế, chú hai con cũng không cố ý, chẳng qua nghe bà Vu nói muốn đưa con đi xem bói, cũng là vì tốt cho con thôi. Bây giờ mẹ cũng không giấu con nữa, số con không tốt, nếu không nhờ bà Vu giúp con áp chế thì con chết từ lâu rồi. Chỉ tại con nóng tính, làm gì cũng bốc đồng.”
Sử Hàm cười lạnh: “Mẹ chắc chắn bà Vu bảo chú hai lừa con qua đó, chỉ đơn thuần là tốt bụng muốn xem bói cho con thôi à?”
Cát Thu Lệ có chút chột dạ, ho khan một tiếng: “Chắc chắn rồi, chứ còn có thể làm gì nữa.”
“Vậy à.”
