Thư Lam nằm mơ. Trong mơ, đang là dịp Tết, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo nổ rộn rã. Cô đang ở nhà xem Táo Quân, bà nội hỏi cô muốn ăn bánh chưng trước hay ăn chè trôi nước trước.
Cô đáp chè trôi nước, vì Thư Mao Mao thích ăn đồ ngọt.
Vừa nói xong, chính Thư Lam cũng giật mình, trong lòng thắc mắc: Thư Mao Mao là ai?
Ngay lúc đó, một cậu bé tóc mái bằng siêu cấp đáng yêu chui ra từ dưới gầm bàn, phùng má nói giận dỗi: "Là con đây, là con đây mà! Mẹ quên con rồi hả, ghét quá đi!"
Trái tim Thư Lam mềm nhũn ra như nước đường, cô đưa tay ra kéo cậu bé: "Không có, làm sao mẹ có thể quên con yêu của mẹ chứ."
Đúng lúc ấy, một quả pháo hoa xuyên thẳng qua cửa sổ nhà cô, nổ tung ngay trước mặt. Thư Lam giật bắn người vì sợ hãi, rồi tỉnh giấc.
Đêm qua họ vẫn ngủ dưới lòng đất. Lúc này, trên mặt đất đang vang lên những tiếng "ầm ầm" không ngớt.
Thư Mao Mao đã ngồi dậy, hai tay bé úp lên tai cô, ngẩng đầu chăm chú nhìn lên "trần nhà" đang bị rung chuyển và rơi lả tả đất xuống. Những mảnh đất vụn ấy đều bị bé khống chế, phân tán ra hai bên, một chút cũng không rơi trúng người.
Thư Lam bật đèn pin, chiếu sáng không gian nhỏ này: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?"
Thư Mao Mao cũng có vẻ bối rối: "Nhiều tiếng quá mẹ ơi, con không biết phải nghe tiếng nào."
Thư Lam ngồi dậy, dựa vào con: "Không sao, con kể cho mẹ nghe từng cái một, có những tiếng gì?"
"Có tiếng zombie, và cả tiếng người nữa. Người ta nói lưới điện sắp không chịu nổi rồi. Trên trời cũng ầm ầm, dưới đất cũng ầm ầm."
Thư Mao Mao phát hiện mình không thể diễn tả rõ ràng được, thở dài một tiếng: "Chỗ này thật là ồn ào."
Thư Lam không hiểu rõ tình hình bên ngoài thế nào, thấy con trai có vẻ khó chịu, cô liền xoa xoa tai bé.
"Vậy thì con nghe mẹ nói trước, đừng nghe họ nói nữa."
Đằng nào cũng không ngủ được, cô ôm Thư Mao Mao, bắt đầu kể cho bé nghe về quá khứ: "Con yêu, thế giới trước kia còn ồn hơn bây giờ nữa. Tất cả zombie bây giờ hồi đó đều là người. Người với người phải nói chuyện, xem tivi, chơi điện thoại, ăn cơm, dọn dẹp, làm việc, rất nhiều thứ đều phát ra tiếng động, như chim trên trời, côn trùng bên đường, ếch nhái dưới nước, tiếng chuông tan trường, nhạc ở trung tâm thương mại. Nhưng hồi đó mọi người đều giống mẹ, không có năng lực dị thường, chỉ cần đóng cửa lại, hoặc trùm chăn kín đầu là không nghe thấy nữa."
Thư Mao Mao hỏi: "Không có zombie, vậy mọi người làm gì mỗi ngày?"
Thư Lam đáp: "Đi học, đi làm chứ sao. Những đứa trẻ bằng tuổi con đều sẽ đi nhà trẻ. Nếu không có zombie, con cũng sẽ đi nhà trẻ. Ở đó có rất nhiều bạn nhỏ bằng tuổi con, cả trai lẫn gái, sẽ có cô giáo dạy các con nhận mặt chữ, còn dạy hát và múa nữa."
"Mẹ có đi nhà trẻ với con không?"
Thư Lam lắc đầu: "Mẹ không đi. Mẹ phải đi kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, mua nhà to, mua xe hơi, mua đồ ăn ngon."
Thư Mao Mao áp sát vào cô, hỏi giọng mềm mại: "Kiếm tiền là gì?"
"Tiền chính là thứ giấy nhiều màu sắc mẹ đã từng cho con xem đó. Mẹ phải nghĩ cách kiếm được nó, rồi đem đi đổi đồ với người khác."
Thư Mao Mao nói: "Vậy con không đi nhà trẻ, con đi kiếm tiền mua nhà với mẹ."
"Không được, trẻ con làm việc liên tục sẽ không cao lớn được. Mọi người đều phải lớn cao rồi mới đi kiếm tiền."
"Con không đi nhà trẻ đâu, trừ khi mẹ cũng đi."
Thư Lam phát hiện, vấn đề có nên đi nhà trẻ hay không này có vẻ khó phân trần rồi.
"Không đi thì thôi, đồ con trai bám mẹ. Mẹ không có học vấn thì con cũng không có học vấn, hai mẹ con quả thật là một nhà. Lúc nào rảnh mẹ sẽ dạy con nhận mặt chữ."
Hai mẹ con lải nhải trò chuyện, không biết thời gian trôi qua bao lâu, tiếng oanh tạc bên ngoài đã dừng hẳn.
Thư Lam hỏi Thư Mao Mao: "Con nghe thử xem, bên ngoài còn ồn không?"
Nói xong, cô giữ im lặng để Thư Mao Mao tập trung lắng nghe.
"Mẹ ơi, con nghe thấy giọng của Anselin rồi. Cô ấy nói: Trời sáng rồi, đến đây thôi. Một người khác nói: Chưa giết sạch sẽ đi đâu, bọn họ lập kế hoạch thanh trừng người nhiễm bệnh, chúng ta cũng làm một kế hoạch thanh trừng loài người."
Thư Lam giơ ngón tay cái lên, ra hiệu cho bé cứ nghe tiếp chuyện đó.
"Anselin nói: Đều là những kế hoạch hai bên cùng chịu tổn thất, sớm muộn các ngươi cũng sẽ phát hiện, làm vậy chẳng có ý nghĩa gì. Người kia nói: Ý cô là gì, cô muốn giúp loài người? Anselin nói: Ngừng giết người, ngươi sống; không ngừng, ngươi chết; ngươi chọn đi. Thư Mao Mao dừng một lúc: "Anselin nói, bất kể là người sống hay zombie đều như nhau, dừng lại thì sống, tiếp tục ra tay thì chết. Ta không chọn đứng về phe nào, nhưng ta cũng không ngại giết cả hai phe cùng một lúc."
Thư Lam vô cùng kinh ngạc, lời nói này đủ gây thù hận, Anselin thật là ngạo mạn.
"Mẹ ơi, hình như họ đánh nhau rồi."
"Có gần chỗ chúng ta không?"
"Không gần, xa lắm, xa lắm."
Thư Lam thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, cứ trốn ở đây nghe lén, đợi họ đánh xong đã."
Thực ra cũng không lâu lắm, Thư Mao Mao nói: "Anselin thắng rồi. Cô ấy nói: Khương Hòa, hãy nói với toàn quốc, từ hôm nay trở đi, mặt đất thuộc về zombie đã tiến hóa. Loài người muốn sinh tồn, hãy tập hợp lại Khu 9, xây dựng căn cứ sống sót mới dưới lòng đất. Nếu không, mỗi một nơi, chúng tôi đều sẽ sao chép kết cục của Khu 49."
Thư Lam nghi hoặc: "Hả?"
Nghe câu này sao có vẻ như Anselin vẫn nghiêng về phe zombie thế nhỉ?
"Khương Hòa hỏi: Chúng tôi vẫn chưa thất bại hoàn toàn, tại sao phải nghe theo sự sắp đặt của zombie? Anselin nói: Hử, muốn giảm bớt thương vong mà cũng không biết cảm kích. Không nghe cũng được, ta sẽ lập tức bảo chúng thanh trừng tất cả loài người ở đây, rồi chuyển sang khu tiếp theo, cho đến khi loài người chịu nghe lời ta thì thôi. Ngươi có biết sau khi phát hiện tác dụng của tinh hạch, mỗi ngày trên toàn quốc sẽ có thêm bao nhiêu zombie tam giai, còn số người sống sót của các ngươi sẽ giảm đi bao nhiêu không? Hứ."
Thư Lam, với tư cách là một con người yếu ớt, cảm thấy mình cũng bị "hứ" vào mặt: "Uầy..."
Hình như cô đã vô tình trải qua hai ngày một đêm cùng con zombie ngạo mạn nhất thế giới rồi thì phải.
Cuối cùng, Khương Hòa vẫn phải nhượng bộ, và truyền tin nhắn này đi.
Trong khi bên kia đang tiến hành cuộc đàm phán quyết định tương lai chung sống hay một mất một còn giữa loài người và zombie, thì ở dưới lòng đất, hai mẹ con chui lên, thò đầu ra ngoài quan sát môi trường xung quanh.
Nơi họ ở là rìa Khu 9, đồng thời cũng là rìa chiến trường. Thư Lam mở kênh phát thanh công cộng, tín hiệu hơi yếu, một lúc sau mới biết chuyện gì đã xảy ra đêm qua, không khỏi thấy hậu họn.
Hóa ra đêm qua, ngay khi quân tiếp viện vừa đến không lâu, đã bị zombie tam giai mai phục tiêu diệt toàn bộ. Nửa đêm về sau, ít nhất mười máy bay chiến đấu đã thực hiện oanh tạc quy mô lớn ở khu vực này.
Dù vậy, đến sáng sớm, vẫn còn hàng vạn zombie hoạt động xung quanh căn cứ Khu 9, xé nát lưới bảo vệ của căn cứ thành từng mảnh.
Cho đến khi một nữ zombie mặc váy đỏ xuất hiện, ngăn chặn những zombie cao giai khác tàn sát loài người, và đề nghị đàm phán với con người.
Sau khi nghe xong, Thư Lam buộc phải thừa nhận, Anselin nắm thời cơ rất khéo léo. Đề nghị đàm phán vào lúc này, vừa giống như ném ra một cọng rơm cứu mạng, lại vừa như thừa nước đục thả câu.
Con người, kẻ cần ánh mặt trời, không khí, đất đai và nước nhất, lại phải sống dưới lòng đất. Còn lũ zombie sợ ánh sáng, lại muốn chiếm lĩnh mặt đất. Thật là những điều khoản hết sức bá đạo.
Nhưng lời đe dọa của Anselin lại tự tin và tàn nhẫn đến thế: nếu không đồng ý với điều khoản bá chủ này, zombie sẽ sao chép cảnh tượng thảm khốc của Khu 49 đến từng khu một, tức là thanh trừng loài người.
Thư Lam bắt đầu nghi ngờ, phải chăng Thư Mao Mao đã nhận nhầm người. Kẻ đang đàm phán với loài người bây giờ có lẽ chỉ là một nữ zombie có giọng nói giống Anselin mà thôi.
Người có điểm cười cực kỳ thấp, từng giúp cô trộm xăng, từng giúp cô bế con ấy, sao có thể giống một nhân vật phản diện zombie không biết điều đến thế?
