Chương 10: Sở hữu dị năng hệ quang mà chỉ nữ chính mới có
Không lâu sau, Tô Tô đã đến nơi. Vừa định thu toàn bộ trang phục cổ trang vào không gian thì đột nhiên một con xác sống từ góc phòng lao tới, ngay sau đó ba con xác sống nữa cũng chạy ra từ phòng thử đồ.
Sắc mặt Tô Tô biến đổi, lập tức cầm mã tấu chém lên. Nhờ mấy lần trước có kinh nghiệm, cô biết cách chém xác sống như thế nào cho dễ. Vì vậy, đám xác sống này cứ như những quả dưa hấu, bị cô chém đứt đầu một cách dễ dàng.
Chưa kịp đắc ý, cô chợt thấy lưng lạnh toát, máu toàn thân như bị đông cứng, nhất thời không cử động nổi.
“Xoẹt!”
Lưng Tô Tô bị một móng vuốt sắc bén cào trúng.
Cơn đau lập tức lan khắp cơ thể, cũng khiến cơ thể cô khôi phục lại bình thường. Cô lăn một vòng trên đất, tránh xa con xác sống vừa đánh lén sau lưng.
Con xác sống lại lao tới, Tô Tô đang định giơ mã tấu lên thì phát hiện tay mình không còn sức. Vết thương đúng ở phần sau vai phải.
Tô Tô đành từ bỏ việc dùng mã tấu, giải phóng một lượng lớn dị năng hệ băng. Dị năng đóng băng cánh tay con xác sống đang vươn đến trước mặt cô thành một khối băng.
Chưa kịp thở dốc, Tô Tô lại phóng dị năng, một lưỡi băng sắc bén đâm xuyên đầu con xác sống.
Con xác sống cuối cùng cũng ngã xuống, còn Tô Tô cũng gục xuống đất. Sắc mặt cô trắng bệch, không biết vì dị năng bị vắt kiệt hay vì vết thương sau lưng đã nhiễm virus.
Tô Tô chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ. Chết tiệt, chẳng lẽ mình sắp biến thành xác sống sao?
Không, không thể nào!
Cô nhớ trong sách có nói, dị năng giả không dễ bị nhiễm virus xác sống, trừ khi cấp bậc xác sống cao hơn mình nhiều. Con xác sống vừa rồi tuy cũng là xác sống dị năng, nhưng tuyệt đối không thể cao hơn cấp của cô, nhiều lắm chỉ là một con xác sống dị năng hệ băng sắp trở thành xác sống cấp một.
Tô Tô cố chống người đứng dậy, từ trong không gian lấy ra hai viên tinh hạch, đặt vào lòng bàn tay hấp thụ.
Tinh hạch rất nhanh bị hấp thụ hết, hóa thành bụi phấn.
Tình trạng của Tô Tô lập tức tốt hơn nhiều, thậm chí cô còn cảm thấy dị năng của mình mạnh lên không ít.
Tô Tô đi đến trước gương, nhìn vết thương dữ tợn sau vai, cau mày. Đang định lấy băng gạc từ trong không gian ra băng bó thì đột nhiên phát hiện vết thương rỉ ra một chút ánh bạc. Ánh bạc từ từ làm vết thương lành lại từng chút một.
Đôi mắt cô không khỏi lóe lên.
Đây chẳng lẽ là... dị năng hệ quang?!
Cô còn thức tỉnh cả dị năng hệ quang nữa sao?
Tô Tô nhất thời vô cùng kinh ngạc.
Cô vẫn nhớ, dị năng hệ quang là loại hiếm nhất trong tất cả các dị năng. Trong sách, theo cô biết, chỉ có nữ chính mới có được dị năng này, đủ thấy nó hiếm đến mức nào.
Nghe nói dị năng hệ quang đạt đến cấp bậc nhất định có thể chữa khỏi virus xác sống.
Năng lực nghịch thiên như vậy, cũng khó trách chỉ có nữ chính mới có được.
Vậy mà giờ một nữ phụ ác độc như cô lại có dị năng hệ quang, chắc chắn không phải mình được mở hack chứ?
Không được, tuyệt đối không thể tùy tiện lộ ra dị năng này. Cô đâu phải nữ chính, vừa có vô số vệ sĩ hộ hoa bảo vệ, vừa có đủ loại cơ duyên né tránh mọi nguy hiểm. Nếu cô sơ sẩy lộ ra, kết cục đang chờ cô rất có thể là bị viện nghiên cứu mổ xẻ, hoặc trở thành tồn tại bị thế lực lớn nuôi nhốt.
Tô Tô lấy một bộ đồ thể thao mới từ giá quần áo mặc vào. Để tránh dọa bọn trẻ, cô tạm thời chưa thể về, vết thương này chắc cần thêm một lúc nữa mới lành hẳn.
Sau khi quyết định xong, Tô Tô đứng dậy thu hết quần áo trong cửa hàng cổ trang vào không gian, rồi đi đến bên con xác sống dị năng kia, moi tinh hạch trong đầu nó ra.
Một viên tinh hạch mang màu xanh băng nhạt xuất hiện trong lòng bàn tay Tô Tô.
Quả nhiên là một con xác sống dị năng sắp tiến hóa thành xác sống cấp một.
Xác sống đã bắt đầu mạnh lên, bản thân cô cũng bắt buộc phải mạnh lên, nếu không mang theo bọn trẻ, cô sẽ không bước nổi dù chỉ một bước trong thời tận thế!
Tô Tô không chút do dự hấp thụ viên tinh hạch này, cô nhất định phải nhanh chóng mạnh hơn.
Ngoài việc hấp thụ tinh hạch không màu, hấp thụ loại tinh hạch tương ứng với dị năng của mình sẽ hiệu quả hơn hẳn.
Vì vậy, khi hấp thụ xong viên tinh hạch này, Tô Tô rõ ràng cảm nhận được dị năng của mình tăng trưởng hẳn.
Cô có cảm giác chẳng bao lâu nữa, mình sẽ thăng lên thành dị năng giả cấp một.
Tô Tô ngước mắt nhìn màn đêm đầy rẫy nguy hiểm, khẽ nhếch môi nở nụ cười tự tin, đứng dậy cầm mã tấu, một mình lao vào bóng đêm.
Trên đường đi, Tô Tô lại thu sạch một cửa hàng tiện lợi, một cửa hàng quần áo trẻ em, một cửa hàng quần áo người lớn, một cửa hàng mỹ phẩm, một phòng khám nhỏ và một cửa hàng bán đồ ngoài trời.
Điều đáng mừng là nhờ liên tục sử dụng dị năng rồi bổ sung dị năng, dị năng vốn sắp đột phá của cô cuối cùng đã bùng lên, giúp cô đột phá thành dị năng giả cấp một.
“Cũng đến lúc về được rồi.” Trời sắp sáng, Tô Tô cần về chợp mắt một lát, không thì ban ngày đi đường sẽ rất mệt.
Đúng lúc cô định đi, phía trước bỗng truyền đến tiếng kêu tuyệt vọng: “Á! Cứu mạng với!” Trong con phố tĩnh lặng, tiếng kêu nghe vô cùng chói tai.
Sắc mặt Tô Tô lạnh xuống. Đúng là đồ ngu, chẳng lẽ không biết âm thanh dễ dẫn xác sống tới sao?
Cô không nghĩ ngợi gì liền chạy về phía tiệm mì nhỏ, không ngờ tiếng kêu cứu càng lúc càng gần, rõ ràng người đang chạy trốn kia đang chạy về hướng cô.
“Cứu mạng! Cứu tôi với! Làm ơn cứu tôi!”
Chết tiệt!
Không thể chạy về phía tiệm mì được, nếu không Phó Dịch Quân sẽ gặp nguy hiểm.
Tô Tô đành đổi hướng chạy. Còn người kêu cứu kia rõ ràng cũng thấy cô, thế mà lại chạy theo hướng của cô.
Vừa chạy, Tô Tô vừa quay đầu nhìn lại, suýt nghẹt thở. Sau lưng người đó lại có cả một đám xác sống lớn.
Kết quả là, cái đồ ngu này còn sợ chưa đủ, vẫn tiếp tục gào thét, khiến xác sống tụ lại càng lúc càng đông. Một mảng đen kịt trông đến rợn người.
Tô Tô không thể cứ thế chạy mãi được, sẽ kiệt sức mất. Cô tăng tốc, bỏ xa người kia một đoạn. Đúng lúc này, cô nhìn thấy phía trước có một siêu thị nhỏ với cánh cửa khá chắc chắn, nghĩ cánh cửa này chắc chịu được xác sống tấn công, liền vội chạy tới.
Nhưng cô tìm cách mở thế nào cũng không mở được.
Bên trong siêu thị này có người!
“Mở cửa, mau mở cửa!” Tô Tô vội gọi.
Cửa các cửa hàng xung quanh hầu hết đều là cửa kính, hơn nữa đều nát vụn, nên chỉ có chỗ này là có thể cho cô ẩn thân.
Bên trong không ai đáp lại.
Thấy chết mà không cứu sao?
Sắc mặt Tô Tô lạnh băng, đành phải nói: “Mau mở cửa, cứ kéo dài thêm nữa, tiếng hô của tôi sẽ dẫn xác sống tới.”
“Người gì mà ác vậy, còn muốn dẫn xác sống tới đây, cô mau đi đi!” Bên trong vọng ra một giọng nói tức tối.
Quả nhiên có người! Hơn nữa còn không ít!
“Không mở cửa nữa, tôi sẽ đá cửa đấy. Đến lúc cửa hư, đừng trách tôi.” Nếu không phải không còn lối nào khác, Tô Tô cũng chẳng muốn dây dưa với bọn họ ở đây.
